Nhưng sao, khi giới thiệu về các cây bút nữ, nhất là các cây bút tuổi đời còn trẻ, tôi thấy nhiều người cứ thích xoáy vào yếu tố tính dục trong tác phẩm của họ, như thể đây là sự đáng "ngợi ca", đáng vỗ tay "động viên" nhất, ở họ; như thể phụ nữ chỉ xứng đáng nhận những lời "vàng ngọc" khi họ dám "bứt phá", "dâng hiến hết mình", dù rằng sau đó, "số phận có ra thế nào đi chăng nữa". Đọc những lời giới thiệu, phẩm bình kiểu ấy, lắm lúc tôi cứ phân vân tự hỏi, liệu đây có phải là những phân tích, đánh giá khách quan giá trị Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của tác phẩm nhằm đem đến cho tác giả một ý thức nghề nghiệp, hay là...
Vừa rồi, trên một trang web, tôi đọc được một bài viết trong đó tác giả - sau khi khẳng định "cảm hứng mới rất hiện đại của những cây bút trẻ là "tính nhục cảm" - đã viết: "Thơ nữ chọn những tựa đề tập thơ, bài thơ dội thẳng vào lòng độc giả sự mạnh mẽ của sức sống trẻ, sự căng tròn của bản ngã, khơi gợi những nhận diện về vẻ đẹp của người đàn bà thanh xuân". Sẽ chưa có gì thật đáng nói, nếu như ngay sau đấy, tác giả không trích dẫn ra một lô những tên sách rất chi là... khiêu khích, từng bị dư luận phản ứng bởi sự dung tục, phản cảm.
Trong một bài viết khác (được in trên báo giấy hẳn hoi), một nam nhà thơ, sau khi trích dẫn mấy câu của một tác giả nữ: "chiếc chiếu sờn lòng giữa/ em save anh vào document tử cung/ trét lên tường những gam màu bò cái", đã "khéo" ngợi ca tác giả: "cô gái có nét đẹp digan trong làng thơ Sài Gòn đã viết những câu đầy bất chấp, đạt những sự phún trào trên những nét chữ tròn căng".
Cũng trong bài viết này, tác giả còn ca ngợi một cây bút nữ khác là "đã mang được vào trong mình cái nỗi trằn trọc thiếu phụ và những khát thèm nhục cảm rất thực, rất vi tế mà những đàn chị của cô không đạt đến".
Ở góc độ khác, một nam nhà thơ đã cho in trên một tạp chí Văn nghệ ở miền Trung bài giới thiệu thơ của cây bút nữ nọ. Bài viết có lời rào đón có vẻ nghiêm túc: "Khác với một vài cây bút thơ trẻ trong Nam ngoài Bắc, người thì gào lên cơn khát tình, nỗi đơn côi tuyệt vọng với thứ ngôn ngữ bốc lửa, bạo dạn đến mức làm không ít độc giả "phát ngượng", người thì lao vào việc "làm khó", làm rối rắm thêm câu chữ để tự bốc thơm mình là cách tân, đổi mới thơ, thơ ĐH (xin được viết tắt - NTV) chỉ thầm thì tâm sự, tâm tình". Thế mà chỉ ít dòng sau đó, người viết đã lại trích và bình như sau: "người viết không ca tụng tình yêu một chiều mà luôn tỏ ra sợ hãi, cật vấn, bỡn cợt, đùa giỡn, chì chiết tình yêu, cứ như mình là người thừa biết, thừa trải mọi cạm bẫy, móng vuốt và sự đỏng đảnh của con tình: Tôi về gom lại thư xưa/ Thủy chung như thể trò đùa lăn ra". Thật là khen ai có cách bình thơ ngỡ nghiêm túc đấy mà lại hóa... ỡm ờ. Chỉ khổ cho độc giả, trước mê hồn trận chữ nghĩa này, họ thực không biết nữ tác giả kia "luôn tỏ ra sợ hãi" thì sự "sợ hãi" ấy ở đâu, và dành cho ai? Nhất là khi - theo lời người bình luận - chị là người "thừa biết, thừa trải mọi cạm bẫy, móng vuốt..." như thế.
Đấy là những lời bình... loạn về các cây bút nữ trẻ. Gần đây, đọc lời giới thiệu in trong tập thơ của một nữ thi sĩ tuổi đời cũng... kha khá, tôi lại bắt gặp những dòng giới thiệu kiểu: "Tứ thơ táo bạo, mạch thơ đi liền một hơi, lúc gấp gáp, lúc dàn trải như mô phỏng sự kìm nén căng thẳng đến độ phải bung ra những thèm khát nhân bản dội lên từ nơi tiềm thức sâu xa của người tình. Lắng nghe trong nhịp điệu phóng túng của bài thơ như có tiếng hào hển của những cử động gấp gáp, và mạnh mẽ. Và sau hết là thì thầm, vỗ về của sự hân hoan toại nguyện mà không có gì phải ân hận". Không biết đây là biểu dương thơ, hay ngợi ca những hưng phấn của một cuộc làm tình?
Thơ nữ nói chung và thơ nữ trẻ nói riêng có rất nhiều yếu tố, nhiều nét đáng yêu, đáng ngợi ca, song dù có ngợi ca gì, thì chắc chắn không thể và không phải chỉ là những điều thô thiển nhắc tới trên. Làm như vậy, theo tôi chưa phải là một sự trân trọng thực thụ đối với chị em