Người bị "chất vấn" giải thích: "Thanh niên ít chỗ chơi, thường đưa nhau tới vườn Bách thảo tâm tình. Nếu để sáng quá, các cháu nó mắc cỡ, nó ngại không vào". Tưởng vị lãnh đạo nọ nghe vậy sẽ đưa ra những uốn nắn về sự cần thiết phải "nâng cao đạo đức cách mạng" cho thế hệ trẻ, nhưng không, ông chỉ buông một câu bình luận: "Cậu thương thanh niên quá nhỉ", rồi thôi, coi như "sự việc cho qua"…
Nhiều lúc nằm vắt tay lên trán mà nghĩ, tôi thấy tạo hóa "bố trí" mọi sự kể cũng khéo thật: Đã có ngày, lại có đêm. Ngày để mà sống, mà làm lụng, đêm để nghỉ ngơi. Thử hỏi, nếu không có cái màn đêm huyền diệu kia, mọi thứ cứ sáng choang, vằng vặc hiện hữu trước mắt cả, thử hỏi con người có dễ ngủ như vậy không?
Gần đây, qua các cuộc trao đổi, bàn luận, ta hay nghe nhắc tới hai chữ "công khai". Đúng là, trong nhiều trường hợp, việc công khai để mọi người cùng biết là cần thiết. Thậm chí, có những trường hợp, không công khai còn là một tội ác (như bị bệnh truyền nhiễm nguy hiểm, cần báo cho mọi người biết để cách ly, phòng tránh). Tuy nhiên, không phải cái gì cũng có thể công khai tuốt tuột, công khai ngay. Thế mới có chuyện, ở nước nào cũng vậy, có những hồ sơ được bảo mật rất nhiều năm, và theo quy định phải tới một năm nào đó mới được mở, công bố cho bàn dân thiên hạ.
Chúng ta đều biết, hiện thế giới Internet đã len đến tận đầu giường của nhiều gia đình. "Ngồi một chỗ thấy ngoài ngàn dặm" (tên cuốn sách của nhà văn Triệu Bôn) - chỉ qua một cái nhấp chuột, nhiều sự việc đây đó bỗng hiện ra trước mắt ta, rõ ràng như trong lòng bàn tay. Thế nhưng, đi kèm với đó là không hiếm thông tin chưa được kiểm chứng, là những câu chuyện đáng ra chỉ dành phục vụ cho sự quan tâm của một đôi người… Vậy mà tất tật được công khai, cho mọi người và buộc mọi người… cùng biết. Không hiếm thư từ gửi cho nhau, chỉ là để tâm sự riêng, vậy rồi cũng "được" người ta đưa lên trang web. Không hiếm những chuyện sâu xa thầm kín, người trong cuộc ý tứ chẳng muốn công khai, nhưng người "ăn theo" thì… chẳng tha. Bao nhiêu nạn nhân đã lên tiếng về những chuyện "thiếu tế nhị", vi phạm bí mật đời tư kiểu này, nhưng rồi mọi sự đâu vẫn hoàn đấy.
Chuyện đời thường liên quan tới mỗi cá nhân thì vậy, chuyện liên quan đến quốc gia đại sự cũng gặp không hiếm chuyện trớ trêu, cần bàn. Đọc những thông tin trên các trang web của một số tổ chức và cá nhân thời gian qua, ta thấy nổi lên chủ đề tranh chấp biển đảo giữa một bên là Trung Quốc và một bên là những nước có quyền lợi liên quan, trong đó có nước ta và Philippines. Việc một số cá nhân, trong đó có các nhân sĩ, trí thức quan tâm đến vấn đề nóng bỏng này là một điều đáng mừng, thể hiện một tinh thần trách nhiệm đối với vận mệnh Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Tuy nhiên, điều mà tôi lấy làm "lăn tăn" là có những chuyện đáng ra chỉ nên bàn luận ở diện hẹp, với một phương thức kín đáo thì không hiếm trường hợp, các bác nhà ta lại đưa tuốt luốt lên trang web của mình, kể cả "kế sách đấu tranh". Lại nhớ trước đây, cố luật sư - Bộ trưởng Phan Anh từng nhắc tới câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh "Không có gì quý hơn độc lập, tự do" và bình luận: Với một thứ "không có gì quý hơn" như thế, không lẽ người ta cho không nhau à? Nghĩa là, muốn giành được độc lập, tự do cho Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, chúng ta phải dùng tới rất nhiều phương thức, và đó là chuyện hết sức vất vả, gian nan chứ không chỉ đơn giản theo kiểu làm cái gì, sắp làm cái gì cũng công khai hết mọi "đường đi nước bước" trên… màn hình vi tính. Càng không nên yêu cầu những người lãnh đạo phải báo cáo với mình tỉ mỉ, tất tật mọi phương thức đấu tranh bảo vệ biển đảo Tổ quốc để rồi đưa lên trang web cho "mọi người cùng biết". Cần nhớ, khi Bác Hồ xử lý một số tình huống từng bị xem là "khó hiểu" hồi 1945-1946, Người chỉ yêu cầu đồng bào tin tưởng ở Người "Hồ Chí Minh không phải là người bán nước" và nói ngắn gọn: "Đồng bào yêu mến tôi, nghe lời tôi". Có phải chuyện nào cũng nói ra ngay tắp lự, cho tất tật mọi người cùng nghe được đâu?
Trong kho tàng truyện dân gian Việt
Đây là một câu chuyện vừa giản dị vừa thâm thúy. Lẽ nào chúng ta hôm nay không ngộ ra được bài học gì từ câu chuyện trên?