Lâm Chí Khanh đổi nghệ danh thành Khanh Chi Lâm. Có lẽ không hợp mệnh, Khanh Chi Lâm lại đổi tiếp thành Lâm Chi Khanh. Tôi sẽ gọi cô bằng nghệ danh mới nhất này.
Trò chuyện, Lâm Chi Khanh mắt hoe đỏ, ngân ngấn nước. Lòng tôi cũng nhiều nỗi niềm.
Tôi nghĩ có đúng không, Lâm Chi Khanh. Chị đã tìm lại được chính mình, chị hãy hạnh phúc vì điều đó. Đừng lo lắng quá nhiều, chị nhé. Ai rồi cũng sẽ bình an, nếu ta biết cách mỉm cười.
1. Sinh ra trong một gia đình có 4 người con trai, tôi nhận ra những khác lạ trong tôi từ khi còn rất nhỏ. Tuổi thơ tôi, cũng như bao đứa trẻ ngây ngô khác, cũng trong vắt như tiếng gió chiều thổi bạt chiếc phong linh. Mặc cho bên tai không khi nào ngớt những lời gièm pha rằng, tôi mái mái; rằng, thằng đó, đâu phải Ok986 vip Thiên đường trò chơi.
Cha mẹ tôi hiền lắm, thấy con vậy, để vậy chứ ít khi nào rầy la, nặng nhẹ. Cũng bất giác đôi lần mẹ nhìn tôi rồi bối rối quay đi. Tôi biết, đằng sau tấm lưng run run ấy, những giọt nước mắt đang làm mẹ oằn vai. Và trong đôi mắt đăm chiêu của cha là một hơi thở dài lặng nén…
Ngờ ngợ là thế thôi chứ tôi đâu biết gì. Con nít, đứa nào tóc dài là con gái, đứa nào đầu đinh, tóc ngắn đích thị con trai, làm gì biết những chuyện rối rắm nọ kia. Nhưng ai rồi cũng phải lớn, ai lớn rồi cũng sẽ khôn ra.
Suốt những năm niên thiếu, tôi luôn sống trong nỗi ám ảnh rằng, có cái gì đó đang bị giam cầm trong chính cơ thể mình. Cũng có nhiều người tặc lưỡi khen tôi thanh tú, lại xuýt xoa mười ngón tay tôi thuôn dài. Tôi cười, nước mắt chực rơi. 18 tuổi, tôi bắt đầu lặng im, khép kín.
Học xong phổ thông, tôi đi hát. Chút năng khiếu từ thuở nhỏ đã khiến cha mẹ tin tưởng mà gật đầu thật nhanh. Nhưng tôi hát, không vì nổi tiếng, không vì tiền bạc, danh vọng xa hoa. Những thứ ấy, gia đình tôi có thể dễ dàng đem đến cho tôi. Tôi hát, vì dưới ánh đèn sân khấu có vẻ phù phiếm, có vẻ ồn ào náo nhiệt ấy lại đổi được cho tôi chút an lành. Trong phút chốc, tôi quên mình là ai, quên đi phận tầm gửi sống trong xác thân dường như là kẻ khác.
Mặc dù, sân khấu kia cũng chính là nơi tôi phải gồng mình “diễn” vai Ok986 vip Thiên đường trò chơi sao cho đạt nhất. Tôi sợ lắm cái cảm giác góc an lành duy nhất sẽ bị người ta đập phá khi biết tôi … Ok986 vip Thiên đường trò chơi không ra Ok986 vip Thiên đường trò chơi, mà phụ nữ lại càng không phải. Cứ thế, tôi phập phồng đeo đuổi đam mê.
Sống trong giới nghệ sĩ giúp tôi quen biết được rất nhiều kiểu người. Người như tôi càng không lạ lẫm. Chúng tôi co cụm lại với nhau, tự bảo vệ nhau khỏi những thị phi, đàm tiếu. Mười mấy năm về trước, người ta nhìn chúng tôi với ánh mắt cười cợt hơn là thương cảm.
Mà trách ai, thôi cũng đổ tại ông trời. Những lúc cô đơn cùng cực, chúng tôi ôm nhau khóc. Đắng cay chưa thành giọt, chưa kịp nặng rơi, đã lau khô mắt cho nhau. Phải như thế, phải rèn mình mạnh mẽ mới sống tiếp được, không là… lại có người tìm đến cái chết. Vài người bạn tôi đã bỏ cuộc và chọn cách ra đi như thế.
Xót thương, oán trách nhưng biết làm sao khi đời bóng, như nhánh lục bình lỡ lạc dòng nước dữ, không bị nhấn chìm, cũng dập nát tả tơi. Rất nhiều trường hợp bị chính gia đình chối bỏ. Không còn người thân, mất đi lẽ sống, cô đơn, kiệt quệ dễ khiến người ta lầm tưởng chết đi là giải thoát.
Mà đời đã buồn, tình lại buồn hơn. Tình bóng, hạnh phúc như hơi sương giữa trời nắng hửng, nắm níu không được, lại còn tan biến rất mau. Vài người đã lướt qua đời tôi, ngọt ngào càng lắm, thì lúc phôi pha dư vị lại càng chát đắng. Mối tình đầu tiên của tôi kéo dài đến 5 năm. 5 năm, tôi yêu như điên như dại. Mãnh liệt lắm mà phập phồng lo sợ lại nhiều hơn.
Sợ rằng, một sớm mai mở mắt ra, người tình bỗng nhiên biến mất khi bên cạnh còn hằn rõ một dấu nằm. Tôi không cần biết người ta đến với tôi vì thương tôi thiệt hay vì cái gì khác. Chỉ cần được yêu là đã đủ vui.
Mà chính bản thân tôi hiểu rõ hơn ai hết, mình không thể mang lại hạnh phúc vẹn tròn cho một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi thực thụ. Nên hết thời gian hạn định, họ sẽ phải ra đi, sẽ phải lập gia đình với một người con gái mà người ta thừa nhận là con gái… Đổ vỡ chập chờn trong những ân ái ngại ngần. Bi kịch ở chỗ, tôi không có quyền níu kéo một ai.
Một lần, hai lần, ba lần… chia tay, đợi chờ, hy vọng rồi tuyệt vọng. Không một ai ra đi mà trở lại. Ngày người yêu đi lấy vợ, có nhiều khi tôi muốn vứt bỏ tất cả danh tiếng, sự nghiệp để lao đến phá tan tành đám cưới. Để giành giật những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi từng là của tôi về phía tôi.
Nghĩ vậy, nhưng cả người có thân phận bình thường còn không dám làm huống chi là kẻ như tôi. Tôi rơi vào cơn trầm cảm tối tăm, tôi giận mình, tôi muốn tìm đến cái chết. Biết sống làm sao khi tuyệt vọng chỉ hoàn tuyệt vọng. Nhưng ba mẹ thương tôi, các anh em bao bọc che chở lấy tôi, tôi không thể tự hủy hoại bản thân… Và sống trong những chuỗi ngày dài đầy dằn vặt.
2. Ngày ấy, nghe phong thanh người ta có thể phẫu thuật nam thành nữ, tôi như không tin vào tai mình. Tôi cuống cuồng đi tìm hiểu, biết điều đó là sự thực, tôi lại càng nung nấu ước mơ. Lần đầu tiên, kể từ khi biết mình lệch lạc giới tính, tôi có đủ dũng khí nhìn thẳng vào mắt cha mẹ. Lồng ngực như muốn vỡ tung, tôi run run cất lời: “Con muốn phẫu thuật để trở thành phụ nữ thực sự”.
Mẹ tôi không giấu nổi sự kinh hãi, còn cha chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Chỉ vài phút thôi mà tôi như ngợp thở. Cha thở dài, ý nhị khoác lấy vai mẹ, bao dung nhìn tôi rồi nói: “Con quyết định kỹ chưa, sẽ tổn hại đến sức khỏe rất nhiều. Mà… con có đủ tiền chưa?”.
Tôi òa khóc, nước mắt ở đâu cứ vỡ ra từng giọt, nhạt nhòa, ngập mi rồi tuôn chảy như con suối rừng mới qua mùa khô khát. Ở cái tuổi chớm ngưỡng 30, đắng cay vô vàn đã trải, tôi không ngờ rằng có ngày, mình lại khóc ngon lành trong vòng tay êm ấm của mẹ cha.
Những ngày sau đó tôi tìm đến bác sĩ tư vấn. Người ta khuyến cáo tôi nên suy nghĩ thật kỹ, vì sau cuộc đại phẫu, tuổi thọ sẽ giảm bớt ít nhất là 10 năm. Chưa kể, để chuẩn bị chuyển giới tôi phải tiêm đủ loại hormone trong một khoảng thời gian rất dài. Đó là trường hợp thể trạng tôi phù hợp, và cuộc phẫu thuật may mắn thành công, nếu không… Tôi sợ lắm, và người yêu hiện tại đã sát cánh bên tôi.
Anh nhỏ nhẹ nói rằng: “Nếu em sợ thì đừng làm, lỡ có chuyện gì người ân hận sẽ chính là anh. Trong mắt anh, dù có thế nào thì em vẫn là em mà”. Những lời đó, lại càng khiến tôi có thêm dũng khí. Hơn 30 năm, tôi lúc nào cũng khát khao mỗi sáng mở mắt ra sẽ được vấn tóc, soi gương. Mỗi tối trước khi ra đường, được bôi son, xúng xính váy đầm.
Có thể nói ra rất buồn cười, nhưng những ước mơ thầm kín ấy luôn thôi thúc và dần lớn lên trong tâm hồn tôi. Tôi quyết định, bắt đầu tiêm hormone. Mỗi tuần tôi phải đến bác sĩ để tiêm một mũi hormone. Vết tiêm này chưa hết đau, vết tiêm khác đã chồng lên. Thứ hormone gia tăng tính nữ ấy, khiến tôi khó chịu khôn cùng. Tuy vậy, những thay đổi dần dần của cơ thể khiến tôi đủ niềm tin để chống chọi lại mọi sự đớn đau.
Ròng rã suốt 2 năm trời tiêm hormone liên tục, cuối cùng cái ngày ấy cũng đã đến. Bác sĩ thông báo tôi đã sẵn sàng cho cuộc đại phẫu. Tôi giấu nhẹm gia đình việc mình sắp sang Thái Lan. Tôi sợ cha mẹ, người thân sẽ lo lắng nhiều. Đặc biệt là mẹ tôi, dù đồng tình nhưng tôi biết, nỗi sợ hãi sẽ làm mẹ khóc đến mờ mắt, đến ốm đau.
Ngày đứng trước sân bay, người yêu nắm chặt lấy tay tôi đầy tin cẩn, nếu thành công tôi sẽ được làm phụ nữ, sẽ danh chính ngôn thuận được anh dắt tay đến thánh đường thề nguyền hạnh phúc. Để có được ngày huy hoàng đó, tôi phải dũng cảm, phải mạnh mẽ hơn gấp ngàn lần.
Phẫu thuật chuyển giới thường chia làm 2 ca. Phẫu thuật phần trên và phẫu thuật phần dưới. Nhưng tôi đã quyết định thực hiện luôn một lần. Lý do rất đơn giản, thà đau đớn một lần rồi thôi. Chứ tôi sợ rằng sau khi trải qua nỗi đau đớn của ca phẫu thuật đợt 1, tôi sẽ không còn đủ dũng khí để tiếp tục thêm một lần nữa.
Ý định của tôi được bác sĩ chấp thuận. Ngày tôi đắp chiếc khăn trắng toát chuẩn bị được đưa vào phòng mổ, là bao nỗi sợ hãi ghê gớm bao trùm. Tôi sợ thiếp đi là mình sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa, tôi sợ tôi phải mang thân Ok986 vip Thiên đường trò chơi suốt đời nếu có gì sơ suất và tôi sợ… khán giả sẽ kỳ thị, sẽ không còn yêu thương tôi nữa. Và tôi lịm đi.
Bao nhiêu lâu tôi cũng không biết nữa. Đến khi mở mắt ra điều đầu tiên tôi nhìn thấy là khuôn mặt đầy âu lo của người yêu. Căn phòng tôi nằm ánh đèn rực rỡ, trên tường ốp những tấm gương sáng loang loáng. Tôi toan chồm dậy để được ngắm mình trong gương thì toàn thân đau nhói. Hai tay bị bó buộc bởi chằng chịt kim truyền máu, truyền nước, hút dịch.
Tôi tự nhìn ngắm bản thân rồi bật khóc. Tôi đã thành công, giọt nước mắt nhỏ ra để khóc cho nỗi đau thể xác và khóc cho niềm hạnh phúc vô bờ. Giọt nước mắt đó, tôi không thể nào quên. Suốt đời cũng không thể nào quên.
Hơn 1 tháng sau đó, tôi nằm lại bên Thái để làm một số tiểu phẫu hoàn thiện. Cơn đau đớn từ cuộc đại phẫu vẫn không thôi hành hạ tôi. Như ngàn mũi dao cứa vào da thịt mình đau nhói. Chỉ cần trở mình, hay cử động cũng là một nỗi kinh hoàng… Tôi không thể diễn tả được cơn đau ấy nữa, vì chỉ cần nghĩ đến thôi là đã rùng mình kinh sợ. Đến 6 tháng sau, mọi thứ mới dần ổn định.
Tôi phải phụ thuộc vào những mũi hormone gia tăng tính nữ từ đây cho đến cuối đời. Nhưng không sao, tôi đã là phụ nữ. Và dù có phải sống chung với những cơn đau ập đến bất chợt, dù có chết sớm hơn một chút, và dù phải đối mặt với những biến chứng chưa thể báo trước,… nhưng tôi đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thứ hạnh phúc rất đáng để đánh đổi