Chơi chữ - Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 truyền thống đáng quý!

Chơi chữ là một thi pháp cổ xưa có ở mọi ngôn ngữ, mọi quốc gia. Là biểu hiện của trí tuệ, sự giàu có về vốn sống, vốn từ ngữ nên nó nghiêm túc, mực thước (ở vẻ bề ngoài) nhưng đồng thời lại là sự hạ bệ, cười cợt nhờ phẩm chất hài hước biết phát hiện những mâu thuẫn đáng cười của sự vật, hiện tượng (ở phía bên trong, bản chất).

  • Khi các nhà hát Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 truyền thống “đỏ mắt” tìm diễn viên trẻ
  • Thân phận Thúy Kiều nối mạch Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 truyền thống

Dân gian chơi chữ rất thú vị: “Đi tu Phật bắt ăn chay/ Thịt chó ăn được, thịt cầy thì không” là cách chơi chữ khác âm đồng nghĩa (thịt chó/ thịt cầy). Hay “Lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn” là cười vui đồng âm khác nghĩa (lợi/ lợi). Thơ thời Hồng Đức bắt đầu có ý thức chơi chữ Nôm nhưng mới dừng lại ở ngẫu hứng vui vẻ khi tả sự vật cho thêm phần ngộ nghĩnh: “Đá ấy xương, cỏ ấy lông/ Trời Nam đứng giữa gọi Nam công/ Múa vai bóng rợp dân muôn họ/ Giương cánh nâng phò nước chín trùng/ Lóng lánh kiền khôn thế giới/ Xênh xang xuân hạ thu đông/ Đành hay là giống trời sinh cỏ/ Ngỏng cổ chầu về đất tổ tông” (Núi Nam Công). Tả núi có tên công (chim) thì dùng các chữ chỉ bộ phận: xương, lông, vai, cánh, cổ. Hầu hết các vở chèo cổ đều sử dụng lối chơi chữ. Trí tuệ, hài hước dân gian đi vào mỹ học sân khấu toả ra những ánh xạ văn hóa mới. Đây là chỗ bất ngờ của sự hóm hỉnh trong vở “Từ Thức”:

“Từ Thức: Cô tiên ở động thứ chín đấy!
Hề: Ô, thế ra ở gần động bu nó nhà cháu đấy!
Từ Thức: Bu nó nhà mày ở động nào?
Hề: Dạ… dạ… ở động cỡn ạ!”.

image001.jpg -0
Tranh minh họa cảnh Nguyễn Công Trứ chơi (chữ) ngông với đời.

“Động cỡn” là từ thông tục chỉ một trạng thái hưng phấn (thường nói về luyến ái/ dục tính) của nam nữ được “hề” chơi chữ để bật ra cái ý có là “tiên” cũng “động cỡn” như thường. Trong chèo “Kim Nham” nhân vật thầy Bèo khấn: “Cóc chết để ngoé mồ côi/ Ngoé ngồi ngoé khóc than ôi chẫu chàng/ Ễnh ương đánh vỡ nồi rang/ Để cho chàng lại chạy sang bắt đền/ Chuộc, chuộc... chẳng chuộc thì thôi!” thì trong mỗi câu đều có một con vật họ hàng gần gũi nhau (cóc, ngóe, (chẫu) chàng, ễnh ương, (chẫu) chuộc). Ở đây là chơi chữ đồng âm “chẫu chàng” (con vật) và “chàng” (là người chồng), con “chẫu chuộc” (danh từ) và “chuộc” (động từ). Trong “Lưu Bình - Dương Lễ” là những lời đùa vui của anh hề: “Không ăn thì thôi, cho năm tiếng mõ lấy hơi mà về, gọi là có hơi ngũ cốc”. Anh mõ chơi chữ “ngũ cốc” được hiểu là “năm” tiếng “cốc” tức âm thanh của mõ. Còn “ngũ cốc” từ Hán Việt chỉ năm loại lương thực... Vượt lên trên sự chơi chữ thông thường là sự sáng tạo trí tuệ, vui vẻ, cười cợt không giới hạn, không có vùng cấm của tiếng cười dân gian.

Chơi chữ sinh động, tài hoa hơn trong văn chương bác học. Giai thoại kể Chiêu Hổ trêu Hồ Xuân Hương qua lối chơi chữ chiết tự: “Người cổ lại còn đeo thói nguyệt/ Buồng xuân chi để lạnh mùi hương”. Theo Hán tự thì chữ “cổ” ghép với chữ “nguyệt” thành chữ “hồ”. Câu thơ dí dỏm, tinh quái vừa gọi tên nữ sĩ vừa làm bật ra cái tính cách có phần lẳng lơ (đeo thói nguyệt) nhưng đang trong hoàn cảnh cô đơn, trống vắng (lạnh mùi hương).

Cái gốc vững vàng, chắc chắn của cây đại thụ Nguyễn Công Trứ có những chùm rễ khỏe mạnh cắm sâu vào văn mạch dân gian để hút dinh dưỡng văn hóa. Thơ ông giàu sức sống, gần gũi với tư duy và tâm hồn người Việt vì có điểm tựa là những thành ngữ, tục ngữ. Chỉ ví dụ qua một bài “Trò đời”: “Một lưng một vốc kém chi mô/ Cho biết chanh chua khế cũng chua/ Đã chắc bữa trưa chừa bữa tối/ Mà tham con giếc tiếc con rô/ Trăm điều đổ tội cho nhà oản/ Nhiều sãi không ai đóng cửa chùa/ Khó bó cái khôn còn nói khéo/ Dầu ai có quấy vấy nên hồ”.

Bài thơ hình thành trên lối chơi chữ dựa trên các thành ngữ “Một lưng một vốc” và các tục ngữ “Chanh chua thì khế cũng chua”; “Chắc bữa trưa chừa bữa tối”; “Tham con giếc tiếc con rô”; “Trăm điều đổ tội cho nhà oản”; “Nhiều sãi không ai đóng cửa chùa”; “Cái khó bó cái khôn”; “Có quấy mới vấy nên hồ”.

Tiếng cười Nguyễn Công Trứ là sự kết tinh chất trí tuệ bác học cá nhân và cái hóm hỉnh khỏe mạnh, láu lỉnh sắc sảo và có cả cái thông tục suồng sã của văn hóa dân gian. Có giai thoại, đang đường đường là quan Thượng thư Tổng đốc, Nguyễn Công Trứ bị giáng xuống làm chức Lang trung trong dinh Tuần phủ An Giang. Một người hỏi chức “Lang trung” là thế nào? Ông giải thích: “Lang” có nghĩa là chồng. Có ba vợ nhưng ông chồng nọ chẳng may chết sớm. Bà vợ đầu ôm đầu chồng khóc: “Ô hô! Lang thủ” (Ôi! Cái đầu chồng tôi!). Bà hai ôm chân kêu: “Ai tai! Lang túc” (Ôi! Cái chân chồng tôi!). Chẳng có chỗ nào “bấu víu”, bà ba đành ôm “khoản giữa” nức nở: “Y hi! Lang trung” (Ôi! Cái “giữa” chồng tôi!). Ông khôi hài kết luận: “Lang trung” là như vậy!… Gạt lớp muối hài thì hạt nhân của câu chuyện là quan niệm công danh chức vụ cũng chỉ như cái “khoản giữa” ấy mà thôi! Một lối chơi chữ ngộ nghĩnh nhưng bật ra được cả một nhân cách lớn!

image002.jpg -0
Một cảnh trong vở “Từ Thức”.

Là một bậc đại Nho, dưới cái nhìn Nguyễn Khuyến, những ông nghè, ông cống, ông tiến sĩ danh cao vọng trọng đủ cả cờ biển, mũ áo vua ban những tưởng sẽ đem tài học ra giúp nước, giúp dân nhưng thực chất cũng chỉ là một thứ đồ rởm, một thứ đồ chơi mua vui cho thiên hạ: “Ghế chéo lọng xanh ngồi bảnh chọe/ Tưởng rằng đồ thật hóa đồ chơi” (Tiến sĩ giấy). Đó là đám vua quan có vẻ uy nghi, đường bệ nhưng lại đám trò mua vui với “vua chèo”, “quan nhọ” chẳng “khác chi thằng hề”. Đó là những ngày “hội thăng bình” vui vẻ trong cảnh “pháo reo” với “cờ kéo”, “đèn treo”, “bơi chải”, “hát chèo”, “đánh đu”, “leo cột mỡ”... Nhưng “vui thế bao nhiêu” lại “nhục bấy nhiêu”…

Thơ Yên Đổ hóm hỉnh mà trí tuệ nhờ những mâu thuẫn bất ngờ: “Ăn mày chớ có ăn tao nhé!”. “Mày”, “tao” đều là đại từ chỉ thị, nhưng “ăn mày” lại là danh từ chỉ nghề nghiệp mưu sinh. Một cách chơi chữ động từ “ăn tao” với danh từ “ăn mày” nhưng thẳm sâu đắng đót một nỗi đau sâu sắc về kiếp con người: nghèo đến mức phải chịu nhục mà đi ăn mày, nhưng rồi liệu còn có thể xin ăn được mãi(!?). Đó là những mâu thuẫn nằm ngay trong nội dung của đối tượng cười.

Nhà thơ mỉa cái loại gái bám lấy Tây, theo Tây là theo loài “quỷ sứ”: “Cái gái đời này, gái mới ngoan”. “Ngoan” nên “quyết tình ẩu chiến với Tây đoan”. “Ẩu chiến” là lối chơi chữ mỉa bằng cách nói ngược. Nhà thơ chửi thâm thúy một mụ Tư Hồng vừa theo Tây vừa lừa lọc (buôn gạo lậu, bị bắt thì nói dối là đi phát chẩn) qua câu đối: “Có tàn, có tán, có hương án thờ vua, danh giá lẫy lừng băm sáu tỉnh/ Nào biển, nào cờ, nào sắc phong cho cụ, chị em hồ dễ mấy lăm người”.

Câu đầu chửi đối tượng được dựa vào gần như nguyên văn thành ngữ trào phúng: “Làm đĩ có tàn, có tán, có hương án thờ vua”. Cũng gần như nói thẳng: mụ là đĩ! Thế mà mụ lại được ban tặng nọ kia (triều đình tặng mụ Tứ phẩm cung nhân) thì kẻ ban tặng cũng chỉ xứng mang tư cách “đĩ” mà thôi (!). Tương truyền, trong buổi Tư Hồng về làng khao, Nguyễn Khuyến mừng câu đối rất ác: “Tứ phẩm sắc phong hàm cụ lớn/ Trăm năm danh tiếng của bà to”. Ác ở chỗ đối “của bà” (danh từ sở hữu chỉ bộ phận cơ thể) với “hàm cụ” (còn có thể hiểu là “hàm răng”): “Hàm” cụ lớn nhờ “của” bà to. Nhờ con nên bố đẻ cũng được triều đình phong “hàm”!!!

Nhà trào phúng có lối chơi chữ nói lái rất tài. Mụ me Tây nọ giàu có lại hợm hĩnh xin câu đối. Ông bèn cho ba chữ “Chi chi dã!” bằng chữ Hán. Mãi sau mới có nhà Nho giải thích rằng đó là câu chửi bằng cách “lái âm”: “Cha cha đĩ!”. Có người ra vế đối: “Nhắc mồi câu thả xuống Cầu Môi”. Hiểm ở cách nói lái “mồi câu” (danh từ) và “Cầu Môi” (danh từ riêng). Nguyễn Khuyến đối lại ngay: “Đem đố cổng nhét vào Cống Đổ” cũng tuân theo cách nói lái (“đố cổng” là những thanh gỗ ngang dọc liên kết với nhau để cánh cổng chắc chắn). Cống Đổ và Cầu Môi đều là địa danh có thật. Kể ra chữ “thả” đối với chữ “nhét” thì chưa chuẩn nhưng trong văn cảnh toàn câu thì đây vẫn là câu đối hay, chưa thấy ai vượt qua(?).

Như vậy phép chơi chữ làm câu văn sinh động, hoạt bát nhờ lấp lánh chất muối hài mặn mòi ngộ nghĩnh, hóm hỉnh. Ngoài tiếp nhận thông tin, người đọc còn được thưởng thức chất trí tuệ, vốn học vấn, sự liên tưởng... Trong dòng chảy cuộc sống hôm nay chơi chữ vẫn đang được sử dụng như một phương tiện gây cười khỏe khoắn (đấu tranh/ tránh đâu; đầu tiên/ tiền đâu…) nhưng trong văn chương (cả sáng tác và nghiên cứu, phê bình) lại ít được chú ý. Đó cũng là một lý do để văn chương xa OK9giaitri đăng nhập, khô khan bởi thiếu một sự hấp dẫn, dí dỏm. Phải chăng đây là điều nên được khắc phục!?

Nguyễn Thanh Tú

Các tin khác

Độc đáo Trần Đại Thắng

Độc đáo Trần Đại Thắng

Là một người viết, tôi đương nhiên thích sách, và sách đẹp thì gây xúc động như nhìn bức tranh, một OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á kiến trúc, một bản nhạc hay… Sách của Đông A Book là những cuốn sách như vậy, do Trần Đại Thắng chủ trương, Thắng tự làm hoặc tổ chức cho người khác làm, từ những bản thảo chọn lọc về nội dung, đến trình bày, loại giấy, minh họa và bìa sách, độ dày của sách…

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca như một hàm sóng ngôn ngữ

Thơ ca đương đại Việt Nam vận hành như một hàm sóng lượng tử: tồn tại trong trạng thái chồng chập của vô số khả năng ý nghĩa trước khi "sụp đổ" thành trải nghiệm cụ thể trong tâm thức người đọc.

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Đi tìm đạo đức của Đỉnh Pu Sam Sảu

Tiểu thuyết “Đỉnh Pu Sam Sảu” của Trần Nguyên Mỹ viết về tội phạm ma túy vùng cao nhưng không đi theo lối trinh thám, phóng sự thường tình, mà tập trung khắc họa những con người dám dấn thân vào vùng cái ác để bảo vệ bình yên cho cộng đồng.

Những ước mơ, khát vọng của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 cần được hiện thực hóa bằng những quy hoạch tầm nhìn cho tương lai.

Hiện thực hóa các giá trị để nhân dân được thụ hưởng

Lịch sử phát triển của loài người cũng chính là hành trình hiện thực hóa các mục tiêu, mơ ước, khát vọng từ vật chất đến tinh thần. Để đạt được thành quả đó không chỉ cần đến sự nỗ lực, kiên trì mà còn cả tầm nhìn cho tương lai của quốc gia, Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Nhà báo Trần Nhật Minh: "Ta chả có gì, chỉ ký ức mang theo"

Hơn 30 năm gắn bó với nghề báo, từng là Trưởng ban Văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 (VOV 6) của Đài TNVN, nhà báo Trần Nhật Minh đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả và thính giả yêu văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, anh là tác giả của hai cuốn tản văn đầy cảm xúc: "Miền sau cánh cửa" (2020) và “Những cuộc trà trên căn gác cũ” (2024). Ở "ô cửa" nào, "cuộc trà" nào, nhà báo Trần Nhật Minh đều không giấu được những bận lòng với quá khứ, chữ nghĩa, thực tại và ân tình với bè bạn.

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

NSƯT Kiều Dư - Ba trong một!

Với NSƯT Kiều Dư là sự hội tụ của một nhạc sĩ, một ca sĩ và một thi sĩ trong con người anh, vì vậy bằng hữu văn nghệ vẫn gọi anh là: Dư - ba trong một!

Dông bão đã đi qua

Dông bão đã đi qua

Có một cơn dông bất ngờ quét ngang qua cửa sổ một ngôi nhà mô phạm về đạo đức, được xây đắp bằng trí tuệ, tình yêu thương. Một ngôi trường ở miền núi có uy tín, thầy giỏi, trò vào học có điểm thi đầu vào khá cao, và chắc chắn đỗ đại học. Đó là ngôi trường ước mơ của bao thế hệ học trò.

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Có bao nhiêu dạng thức của thơ trữ tình?

Trước hết, thơ là sự rung động của trái tim, của tâm hồn người viết với cảm xúc là mạch nguồn nuôi dưỡng thi ca thuộc phương diện trữ tình. Thơ trữ tình có thể hiểu là những kiểu biểu hiện khác nhau của cái "tôi" cảm xúc trong thơ. Một số bạn yêu thơ đặt câu hỏi: "Vậy cái tôi cảm xúc trong thơ trữ tình thường biểu đạt ở những dạng ngôn ngữ thơ như thế nào?".

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

Nghiên cứu, phê bình thơ mấy điều... phản biện

1. Trong một bài giảng về quyển "Chinh phụ ngâm" cho sinh viên các trường đại học, in ở một số sách và ở "Hoài Thanh toàn tập", tập IV, Nhà xuất bản Văn học, H. 1999, khi nhắc đến câu thơ "Hà lương chia rẽ đường này", nhà phê bình Hoài Thanh có giải nghĩa như sau: Hà Lương: cầu trên sông, không phải tên đất. Giải nghĩa như trên đúng một nửa là đấy không phải tên đất, không đúng một nửa là: đấy không phải cầu trên sông mà là cầu và sông (hà: sông, lương: cầu).

Khúc luân vũ tháng Năm

Khúc luân vũ tháng Năm

Tháng năm, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng của người nông dân để đổi lấy nụ cười, niềm vui mẩy tròn những hạt lúa vàng mùa chiêm. Tháng năm, người giáo viên cũng bước vào mùa gặt. Thêm một chuyến đò lại sắp sửa sang sông. Tháng năm như cung đàn ngân lên phím nhớ, để lại ngân vang cả một khung trời kỷ niệm cho những ai đã từng đi qua tuổi học trò.

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Những thế giới sụp đổ lặng lẽ trong văn học phản địa đàng

Bạn đã bao giờ thức giấc giữa đêm và bỗng không chắc mình là ai? Văn học phản địa đàng khai thác nỗi bất an tận cùng ấy. Đó là nơi con người sống dưới lòng đất, nơi những đứa trẻ sinh ra chỉ để hiến tạng, nơi tiếng mẹ đẻ chẳng còn ai để cất lên.

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Truyện ký “Rừng đói”: Nhà văn Trần Khởi kể chuyện đời

Cuộc đời của nhà văn mặc áo lính Trần Khởi bộc bạch hết qua hai tập truyện ký đặc sắc “Cha và con lính trận” và “Rừng đói”. Sau tập “Cha và con lính trận” gây ấn tượng mạnh cho độc giả trong và ngoài nước, năm 2026, Trần Khởi cho ra mắt tập truyện ký “Rừng đói”, NXB Hội Nhà văn.

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Anh hùng nước Việt trong thơ vịnh sử của danh sĩ Nhữ Bá Sĩ

Cuốn sách “Việt sử tam bách vịnh” (Ba trăm bài thơ vịnh sử Việt Nam) được danh nhân Nhữ Bá Sĩ hoàn thành đã trên 160 năm qua nhưng chưa có một bản dịch hoàn chỉnh. Bản dịch của dịch giả Lê Văn Uông (1913-2004) vừa được NXB Hội Nhà Văn xuất bản tháng 1/2026 được ví như tập kinh thi của lịch sử Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026.

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Sự “cô đơn siêu tuyệt” trong thơ tình

Từ xưa đến nay, cảm giác cô đơn luôn hiện hữu trong thơ như một nguồn cảm hứng của các thi nhân. Có một số độc giả yêu thơ hỏi tôi: “Sự cô đơn trong thơ tình yêu có những dạng thức nào?”. Theo tôi trong thơ tình yêu truyền thống, cô đơn thường được hiểu như trạng thái tâm lý phát sinh từ chia lìa, xa cách hoặc khát vọng không thành.

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Nhà văn Hoàng Thế Sinh: Đứng để viết và viết để đứng

Ở Hoàng Thế Sinh, điều gây ấn tượng không nằm ở danh xưng, mà ở một phẩm chất lặng lẽ: sự tử tế. Sự tử tế ấy không cần tuyên bố, không cần phô bày, nhưng hiện diện trong cách sống, cách đối đãi và thấm dần vào từng trang viết. Nó tạo nên một nền đạo đức âm thầm nhưng bền bỉ, giúp văn chương của ông không trượt vào cảm tính dễ dãi, cũng không rơi vào sự lạnh lẽo của quan sát thuần túy.

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Thơ hậu hiện đại có gì mới?

Trong các nhà thơ Việt đương đại, Lê Vĩnh Tài (SN 1966, hội viên Hội Văn nghệ Đắk Lắk, đã in 6 tập thơ và trường ca) là một gương mặt tạo được dấu ấn riêng bởi một kiểu viết giàu tính thể nghiệm hậu hiện đại, dữ dội trong liên tưởng, phức hợp trong giọng điệu, và đặc biệt là có ý thức rất rõ về việc làm mới thi pháp thơ.

Một giọng thơ nặng ân tình

Một giọng thơ nặng ân tình

Phó giáo sư - Tiến sĩ - Nhà lý luận phê bình văn học Ngô Văn Giá đã viết rất chân thành: “Ở chốn Kinh Bắc hiện nay, Tô Hoàn vẫn là một nhà thơ có uy tín, có vị trí trên văn đàn, có đóng góp vào OK9giaitri đăng nhập thơ ca Việt Nam đương đại”.

Phận liễu xưa nay...

Phận liễu xưa nay...

Nguyễn Thị Lê Na đã cùng với phái yếu, phái đẹp tích cực góp công vào kiến thiết một dòng văn chương mang gương mặt nữ trên văn đàn Việt Nam đương đại.