Trong lời giới thiệu một tuyển thơ xuất bản cách đây hơn hai chục năm, nhà thơ Chế Lan Viên đã nói một cách hình tượng: "Chúng ta - những người làm thơ, đi ra cái bể thời gian, đánh những con cá thơ làm lương thực cho đời: Biết bao người chết chìm giữa bể cả. Có bao người về tay không... Có người lừng danh vì các mẻ cá vô tận. Có người chỉ bắt được một con cá thôi mà thành bất tử". Và để minh chứng cho nhận định này, ông đã dẫn ra 3 trường hợp: Đó là trường hợp Felix Arvers của Pháp, Thôi Hiệu của Trung Quốc và Nguyễn Nhược Pháp của Việt
Sự thật, chỉ với một bài sonnet (được nhà văn Khải Hưng dịch sang tiếng Việt là "Tình tuyệt vọng") thôi, Felix Arvers (1806-1850) đã tồn tại trong làng thơ thế gian như một hiện tượng độc đáo. Chỉ với một bài, ông đã làm thiên hạ phải tốn bao giấy mực. Hơn một trăm năm mươi năm nay, biết bao câu hỏi đặt ra xung quanh bài thơ, tựu trung lại là người ta muốn xác định cho được người đẹp trong bài thơ xonnê ấy là ai.
Có ý kiến cho rằng nàng chính là Marie Nodier, ái nữ của nhà văn Charles Nodier. Có người nói nàng là cháu gái nhà bách khoa Diderot. Lại có ý kiến khẳng định rằng, đó là một cô thợ giặt có sắc đẹp mê hồn nhưng tính tình thuần phác và thường bị chồng đánh đập, ngược đãi. Thậm chí, không được như đoạn kết bài thơ, cô gái này còn "hồn nhiên" đến mức không hay biết tí gì về bài thơ và "mối tình" của tác giả. (Có nguồn tin cho hay, thi sĩ Alfred de Musset từng có thời mê đắm sắc vẻ quyến rũ của nàng)... Mặc dù những điều ấy chỉ tồn tại như là giả thuyết, nhưng ngày nay, căn cứ vào một số bài thơ xướng họa còn lại của một người ký tên là "Người đàn bà cuối thế kỷ", thì cô thợ giặt nói trên có thể được xem là nguyên mẫu đáng tin cậy hơn cả.
Bài "Tình tuyệt vọng" bản tiếng Việt do nhà văn Khái Hưng dịch, xuất hiện lần đầu trong tiểu thuyết "Anh phải sống" với những câu được lưu truyền từ nhiều chục năm nay (Lòng ta chôn một khối tình/ Tình trong giây phút mà thành thiên thu/ Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu/ Mà người gieo thảm như hầu không hay/ Hỡi ơi! Người đó ta đây/ Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân?/ Dẫu ta đi trọn đường trần/ Chuyện riêng dễ dám một lần hé môi...). Một dòng chảy mới đã được khơi nguồn và mãi còn trong trẻo cho đến hôm nay