Chúng tôi đến chùa Bồ Đề (Hà Nội) trong một ngày mưa lâm thâm, những giọt nước mỏng manh không đủ làm mặt sân đọng nước, nhưng cũng đã lấy đi khoảng không bình yên của những đứa trẻ bất hạnh trong chùa. Những đứa trẻ nơi đây, mỗi em một hoàn cảnh riêng, đứa tật nguyền bẩm sinh, đứa nhiễm HIV… và cùng chung một kiếp sống không cha, mẹ.
Trời vừa ngớt mưa, một người phụ nữ chân trái co quắp, lết trên nền gạch, dáng điệu chới với, lật đật từ trong dãy nhà trẻ đi ra. Bước được mấy bước, chị ngã đánh thụp xuống sân. Ngã rồi, chị không làm cách nào đứng lên được vì tay trái cũng bị liệt. Chị giơ cánh tay còn lại vẫy vẫy. Mấy người chúng tôi vội tiến đến dìu người phụ nữ ấy vào gian nhà dành cho trẻ nhỏ trong chùa.
Cô Phạm Thị Hương - một người chăm trẻ trong chùa cho tôi hay: "Chị ấy tên là Hồng, bị liệt tay trái và chân trái bẩm sinh nên đi đứng loạng choạng lắm, hầu như ngày nào cũng bị ngã, hôm ít thì 2 - 3 lần, nhiều thì 5 - 6 lần. Cái miệng chị ấy cũng nói kém lắm, bị cứng cơ các cô chú ạ. Thế mà chị Hồng lại nhận một đứa trẻ hơn 2 tuổi bị câm và liệt chân làm con nuôi đấy".
Thoạt đầu tôi đã bán tín bán nghi, vì một người mà ngay cả thân thể của mình cũng khó di chuyển thì làm sao có thể "đèo bòng" một đứa trẻ khuyết tật. Thế nhưng, nhìn cái cách chị dùng cánh tay phải lành lặn của mình ôm ấp, tắm rửa, thay bỉm… chăm sóc cho bé Anh và cách đứa trẻ bịn rịn nhoẻn miệng cười với chị, tôi đã hiểu rằng người phụ nữ kia không hề nói sai về chị Hồng.
Sư thầy Đàm Lan kể: "Một năm về trước, có người bỏ rơi cháu Anh ngoài cổng chùa. Khi cháu khóc vì đói, tôi chạy ra xem thì thấy cháu đang nằm trong một hộp bìa cac-tông. Bố mẹ cháu không để lại ngày sinh nên nhà chùa cũng không biết chính xác cháu sinh ngày nào, chỉ ước chừng hơn một tuổi. Mấy cô trông trẻ trong chùa dỗ dành mãi cháu vẫn cứ khóc, càng lúc cháu càng khóc to hơn. Chỉ khi cô Hồng đến vuốt má, làm mặt cười với cháu thì cháu mới chịu nín. Nó không theo ai mà chỉ đòi cô Hồng bế".
Khuôn mặt bé Anh thật dễ thương, đôi mắt sáng ngời, nhưng bé không nói được, thỉnh thoảng chỉ ú ớ được vài tiếng vô nghĩa và chân phải của bé cũng bị liệt. Từ khi bé Anh vào trong chùa, ngày nào chị Hồng cũng quấn quýt bên bé, dỗ dành bé, chăm sóc cho bé, thậm chí ngủ cùng bé. "Có lẽ đó là cái duyên mà phật đã định" - sư thầy Đàm Lan nói. Từ đó, sư thầy quyết định để chị Hồng làm mẹ nuôi của cháu Anh.
Suốt h