Khác với người trẻ đi tù, người già ở trại chả phải làm gì sất, ấy là do chính sách nhân đạo của Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức ta. Hằng ngày, các bà già ngoài 80 tuổi ở Trại giam Phú Sơn 4 chỉ có mỗi việc ăn uống... đúng theo kẻng, ngồi ngoài sân rù rì những câu chuyện từ đời nảo đời nào, thậm chí ông nói gà bà nói vịt, ngày này qua ngày khác khiến các phạm nhân trẻ đến phát chán, nhưng với họ lại là cách để quên đi ngày dài.
1. Bà Nguyễn Thị Đường năm nay tuổi đã ngoài tám mươi. Phạm nhân chả thể tự làm được bất kể việc gì để chăm sóc mình, có chăng còn bưng được bát cơm lên để ăn. Ăn rồi lại nằm. Ấy vậy mà cái bệnh già nó vẫn hành hạ bà đến khổ, chưa hết đau đầu thì chân lại nhức.
Khi hỏi, các con của bà có vào thăm nom mẹ thường xuyên không thì nhận được cái lắc đầu buồn bã. Bà vào đây cũng đã được 11 năm có lẻ nhưng các con bà vì miếng cơm manh áo, vì gia cảnh khó khăn nên mỗi năm nhiều nhất cũng chỉ có thể vào trại thăm mẹ được một đôi lần.
Giọng phều phào, bà Đường kể lại cho tôi nghe nguyên do vì sao bà lại phải ngồi ở đây, trong môi trường tù tội này. Bà bảo, bà bị bắt vì tội... giết bà thông gia và con trai cả của bà thông gia. Thực ra việc anh con trai cả của bà thông gia bị chết là một sự cố không nằm trong dự định của bà. Chuyện là, bà có đứa con gái lấy chồng xa mà nhà chồng lại nghèo.
Mới lấy nhau chưa được bao lâu chúng đã sòn sòn nặn ra hai đứa cháu ngoại cho bà. Anh con rể tha thiết nhờ bà xuống Yên Bái trông giúp hai đứa con thơ cho vợ chồng anh ta yên tâm đi làm xa. Thương con gái, nể con rể nên bà đành bỏ lại cửa nhà để xuống trông con cho chúng nó. Vất vả mấy bà cũng không than nhưng có một điều bà luôn phải ngậm đắng nuốt cay trước những lời xỉa xói cay nghiệt của bà thông gia.
Phần vì thương con gái, phần vì nghĩ rằng mình đang ở trên đất nhà người ta nên bà luôn phải coi "có tai như điếc, có mồm như câm". Có những lúc cảm thấy không thể chịu đựng được thái độ của bà thông gia, bà đã bỏ hai đứa cháu lại cho bố mẹ nó để về nhà mình. Nhưng bà thông gia không chỉ mồm miệng cay nghiệt mà lại có tính hay tắt mắt.
Phạm nhân Đường không thể tự đi được mà phải nhờ phạm nhân Cương dắt.
Không có người trông nhà, hễ nhà con gái bà để hở ra cái gì thì bà ta lại lấy mang về nhà con trai cả (lời của bà Đường). Thấy vậy, con gái bà phản ánh với chồng, anh chồng lại cho rằng vợ mình vì ghét mẹ chồng nên vu khống đã đánh con gái bà rất nhiều. Xót con, bà Đường lại lần nữa lọ mọ xuống trông nhà cho con gái.
Bà xuống lần này càng làm bà thông gia ngứa mắt hơn. Đi ra bà ấy cũng chửi, đi vào bà ấy cũng chửi. "Ai đời bà ta lại nhiếc tôi là: Đồ chó, đuổi đi rồi mà còn quanh quẩn. Không biết nhục". Nghe vậy bà Đường ức lắm. Bà cũng muốn chửi lại một trận ra trò cho bà ta biết mặt.
Nhưng cứ nghĩ đến con, nghĩ đến chuyện sau này vì mình mà nó phải khổ hơn bội phần thì bà lại ngậm tăm. Thế nên chuyện bà Đường giết bà thông gia và chẳng may giết luôn con trai cả của bà thông gia cũng là chuyện thực ra không có trong dự tính. Nó chỉ như một sự bột phát nhất thời của một bà già thất thập cổ lai hy.
Hôm đó, trước khi đi chợ mua đồ ăn cho các con, anh con rể bà Đường dặn dò: "Nhà mình nhiều chuột, mẹ đi chợ thì mua cho con một liều thuốc bả chuột về con đánh bả". Tối hôm đó trước khi đi ngủ, bà còn cẩn thận dặn thằng con rể là nhớ đánh thuốc bả chuột.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bà hỏi anh con rể, "có đánh được con chuột nào không?" thì anh con rể trả lời đêm qua anh đã quên không đánh. Sau khi vợ chồng đứa con gái dậy ăn quáng ăn quàng để vào rừng kiếm gỗ, bà Đường ở nhà nấu một nồi cơm nếp, nắm thành từng nắm để trên nóc hòm lúa rồi ba bà cháu dắt nhau đi chơi.
Bà định đến nhà ông cụ đầu xóm để xin thuốc lào. Đến nơi lại chỉ thấy một mình ông ấy ở nhà, đài mở to mà cửa lại đóng nên cụ đã không dám vào vì một suy nghĩ rất vẩn vơ "sợ người ta đánh giá mình không đứng đắn". Bà lại lọ mọ dẫn hai đứa cháu về nhà. Vừa bước vào cổng nhà đã thấy tiếng bà thông gia xỉa xói: "Loài chó, người ta đuổi mà vẫn còn quanh quẩn. Đúng là không có nhận thức".
Lúc ấy, trong lòng bà Đường dâng lên một mối căm hận bà thông gia đến tột đỉnh. Nhưng vẫn cố kiềm chế, bà coi như không nghe thấy gì. Bà vào giường ru cho đứa cháu thứ hai ngủ rồi quay ra băm một rổ rau để nấu cám cho lợn ăn. Được đà lấn tới, bà thông gia còn theo bà Đường xuống bếp và chọc ngoáy những câu còn khó nghe hơn thế.--PageBreak--
Càng nghĩ càng... cú, bà Đường nghĩ phải làm gì đó cho hả cơn giận. Đợi bà thông gia đi chơi, bà vào gậm giường lấy ống thuốc bả chuột và lẻn vào bếp nhà bà thông gia (nhà bà thông gia ở sát vách với nhà con gái bà). Thấy nồi cơm rang đang còn đặt trên bếp, bà Đường đổ ống thuốc bả chuột vào rồi trộn đều lên. Vừa làm bà vừa lẩm bẩm: "Này thì chó này. Này thì chó này". Trộn xong thuốc chuột, bà quay về nhà con gái.
Buổi trưa, sau khi ba bà cháu đã ăn trưa xong, đang lên giường định ngủ thì nghe thấy bên nhà bà thông gia ồn ào, tấp nập người ra vào. Đoán chắc là bà thông gia đã ăn phải cơm có trộn thuốc chuột nên bà Đường chạy sang coi như không biết chuyện gì. Không ngờ, sang đến nơi người ta đang cáng cả bà thông gia và con trai cả của bà đi trạm xá. Không lâu sau, người ta về báo cả hai người đó đã bị chết vì bị ngộ độc.
Lúc này, bà Đường thực sự hoảng hốt và ân hận. Trước đó bà đinh ninh rằng anh con cả của bà thông gia trưa đó sẽ đi ăn đám cưới một người trong họ. Vậy mà không hiểu trời xui đất khiến thế nào anh ta lại không đi mà về ăn cơm rang cùng với mẹ. Trong cơn tức giận, bà Đường muốn bà thông gia chết nhưng còn anh con trai cả của bà thông gia thì bà chả xích mích gì.
Vậy mà giờ anh này cũng chết. Thế nên bà hối hận lắm. Kể từ khi đó, bà Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 gì cũng lúng ta lúng túng, ngơ ngơ ngẩn ngẩn giống như người mất hồn vậy. Có lẽ người ta đã thấy ở bà nhiều biểu hiện nghi vấn nên năm ngày sau khi xảy ra vụ việc, OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á xã gọi bà lên.
Người ta hỏi và bà đã khai tất. Sau này khi bị bắt rồi, người ta đưa bà về để tìm vật chứng là ống thuốc bả chuột. Ống thuốc đó được vứt ở cạnh bờ rào nhà bà thông gia, nhưng vì nhớ hai cháu quá, bà Đường đành nói dối là vứt ở bụi dứa cạnh nhà con gái.
Nói vậy để nếu có may mắn, bà sẽ được nhìn hai đứa cháu ngoại mà bấy lâu nay bà thương yêu chăm sóc. Thời gian đầu vào trại bà Đường nhớ chúng cồn cào. Chẳng đêm nào bà ngủ yên giấc. Chốc chốc lại giật mình như nghe thấy tiếng khóc của đứa bé và tiếng cười lảnh lót của đứa lớn. Bà cứ nghĩ bà bị bắt rồi không biết bố mẹ chúng để chúng cho ai.
Vận vào mình cái án chung thân. Sống cuộc sống tù tội cũng đã mười năm có lẻ. Nay mắt bà Đường đã mờ, chân đã không thể tự bước đi mà phải có người dắt. Chả mong ước gì hơn, bà chỉ muốn nếu may mắn mình sẽ được yên nghỉ nơi cha mẹ sinh ra. Đó cũng là niềm khát khao cháy bỏng của người tù già nhất nhì trại Phú Sơn này.
2. Ngồi cạnh bà Đường là bà Nguyễn Thị Cương. Tôi hỏi bà sinh năm bao nhiêu, bà lắc đầu không nhớ. Chỉ biết rằng năm nay mình quãng ngoài tám mươi tuổi. Trông bà Cương có vẻ còn già nua, móm mém hơn bà Đường nhiều. Thấy tôi hỏi chuyện bà Đường lâu, bà Cương tỏ vẻ sốt ruột vì thấy mãi chưa đến lượt mình.
Thỉnh thoảng bà lại nhấm nháy tôi: "Nói chuyện với bà này thì có mà nói cả ngày. Bà ý nói dài lắm". Xong rồi bà Cương lại quay sang hỏi người bạn tù già: "Bà kể sắp xong chưa? Kể ngắn gọn thôi". Nghe vậy bà Đường phều phào đáp lời: "Tôi vẫn đang dở chuyện mà". Nhìn hai bà già sắp đến tuổi gần đất xa trời hồn nhiên đối đáp với nhau, tôi vừa thương vừa buồn cười.
Chồng mất sớm, khi đó bà Cương mới ngoài ba mươi tuổi. Một nách nuôi năm đứa con cả trai lẫn gái. Cả đời đi làm thuê làm mướn để kiếm miếng ăn nuôi các con thơ. Lúc cuộc sống khó khăn nhất, bà bảo vẫn giữ được mình trong sạch.
Vậy mà mãi tận sau này, dù gia cảnh cũng chẳng khá giả gì hơn nhưng đã thôi không phải lo lắng cho các con vì chúng đã trưởng thành, chúng có thể tự lo lắng cho cuộc sống của chính mình thì cụ lại... sa ngã. Chỉ vì hám chút lợi cỏn con nên khi người ta rủ bà bán cái thứ thuốc chết người đó bà đã gật đầu. Thiên hạ người ta buôn to bán lớn, đằng này mỗi lần giao dịch Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, bà chỉ mua khoảng từ 50.000 đến 60.000 đồng rồi về chia nhỏ ra để bán cho các đối tượng nghiện.
Mỗi lần như vậy, bà Cương lãi được từ khoảng 20.000 đến 40.000 đồng. Số tiền lãi thu được quá ít ỏi so với việc phải trả giá bằng những tháng năm tù tội. Thật khó để bắt đầu lại đối với một người mang cái án dài đằng đẵng, và lại càng khó hơn bội phần đối với một phạm nhân sắp gần đất xa trời như bà Cương.
Trong Trại giam Phú Sơn 4, vì tuổi cao sức yếu nên bà Cương và bà Đường đều được ưu tiên không phải lao động. Nhưng bà bảo, mình là nông dân, quen lao động chân tay, còn sức là còn làm. Giờ mà phải ngồi không thì chẳng khác nào tù thêm một lần nữa.
Thế nên bà vẫn xin các cán bộ cho bà được quét dọn khoảng sân phân trại
Với những phạm nhân khác, họ ước mơ ngày về đến gần để còn được nhìn thấy Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, được OK9 đã banh lại cuộc sống, còn với hai bà già thuộc hàng "lão làng" ở Trại giam Phú Sơn 4, được nhắm mắt xuôi tay ở nơi mình đã sinh ra là khao khát, là niềm hạnh phúc lớn lao.
Nhìn hai bóng áo kẻ sọc dắt nhau đi liêu xiêu trong cái nắng xế chiều, ai cũng thấy chạnh lòng. Người già như tàu lá úa, một cơn gió nhẹ cũng có thể làm rớt xuống. Không hiểu rồi đây, hai bà già này có thực hiện được ước muốn cuối cùng của cuộc đời nữa hay không