Nói theo cách nói bây giờ: Nếu ví một tờ báo như một tòa nhà, thì tòa nhà đó nên có nhiều cửa để vào. Và mỗi cửa để vào ấy, có lắm khi chính là mỗi chuyên mục.
Tất nhiên, để "nuôi" mỗi chuyên mục ấy trong một thời gian dài, lại hấp dẫn độc giả, chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng gì.
Được biết, một số tờ báo ở nước ngoài, có chuyên mục được duy trì thường xuyên với một số lượng từ không thay đổi, đăng trong một trang cố định trong nhiều năm và làm nên nét riêng, nét khác biệt của bản báo.
Thuở thiếu thời, tôi luôn quan tâm đến chuyên mục "Dọn vườn" trên Báo Văn nghệ, chuyên mục "Chuyện lớn…chuyện nhỏ…" trên Báo Nhân dân, chuyên mục "Mỗi ngày một chuyện" trên Báo Hà Nội mới…Đấy là trên báo giấy. Còn trên báo nói, cũng như nhiều người, tôi luôn quan tâm đến chuyên mục "Thợ xây kể chuyện", "Kể chuyện cảnh giác" trên Đài Tiếng nói Việt Nam…
Tôi muốn nhắc đến những chuyên mục ấy như nhắc đến kỷ niệm khó quên của một thời đã qua.
Tôi biết, trong những trường hợp đột xuất, cũng có lúc, chuyên trang, chuyên mục của một số tờ báo buộc phải thay đổi ít nhiều. Đây chỉ là sự thay đổi tạm thời. Trong trường hợp ấy, những người trong cuộc ngay lập tức có lời với độc giả. Thường ở ngay trong số báo ấy, có in thêm vài dòng: Vì lý do Ok9cab Link Chính Thức, chuyên trang này, chuyện mục nọ tạm gác một kỳ, mong bạn đọc thông cảm. Từ số sau, chúng tôi lại…
Làm thế là tôn trọng độc giả và tôn trọng tờ báo của mình.
Trong khi ấy, có tờ báo lại có cách hành xử rất tùy tiện. Khi người khác được điều chuyển về, ngay lập tức các chuyên mục có liên quan đến văn chương như "Sáng tác", "Đọc sách", "Chuyện làng văn"…bị cắt phéng. Mà các chuyên mục này có từ khi tờ báo ra đời đã trên 20 năm qua và được nhiều độc giả chấp nhận. Đấy là "chuyện lạ" thứ nhất. Còn "chuyện lạ" thứ hai là sau khi cắt phéng, cũng không thấy có một lời nào với độc giả.
- Tại sao vậy? - Một người hỏi.
- Có thể vì họ không thích - Một người trả lời.
- Tại sao lại có chuyện thích hay không thích của một cá nhân ở đây nhỉ? Thế tờ báo ấy viết vì một người (hoặc một nhóm người) hay viết vì độc giả đây? Hay là mấy chuyên mục trên xương xẩu quá?
- Không hẳn. Cái chính là…
- Cái chính là…sao?
- Có thể là họ ngại tổ chức những kiểu bài "thường xuyên phải có" như vậy. Nhân cơ hội mình mới được phân công nhiệm vụ, vậy thì tranh thủ…bỏ luôn, là "an văn toàn" nhất.
- Như vậy là họ "ngại khổ", "ngại khó" rồi. Hay là họ thấy không làm được thì bỏ hoặc nói như ngôn ngữ vỉa hè: Không xực được thì bỏ.
- Cũng không loại trừ. Bên cạnh đó, tôi còn cho rằng ngoài việc chưa tôn trọng bạn đọc và tờ báo của mình, họ còn mắc một lỗi khác: Ấy là lỗi làm báo rất thiếu chuyên nghiệp