Bình tâm lại, lắng lại mà ngẫm, không phải ngẫu nhiên mà hài kịch bị xa lánh khi mà nhu cầu thưởng thức của khán giả vẫn rất cao. Quanh đi quẩn lại, các nghệ sĩ cũng không có nhiều ngón nghề để cung cấp cho khán giả càng ngày càng khó tính hơn và chọn lọc hơn. Vẫn là gây cười bằng ngoại hình, vẫn gây cười bằng cách nói lái hay nói có vần kiểu như: "Chết vì tình là cái chết bất thình lình", vẫn gây cười bằng những tình huống đơn giản như đến nhà bạn gái đột nhiên đau bụng, hay mặc áo trong ra ngoài áo dài vv và vv...Một số diễn viên còn lạm dụng lối diễn khoa trương, mặt mũi lúc nào cũng nhăn nhó như mắc phải một căn bệnh kinh niên nào đó. Các mô - típ hài lặp đi lặp lại làm khán giả bắt đầu thấy nhàm. Vẫn là những tiểu phẩm đả kích những thói hư tật xấu như sợ vợ, như ngoại tình, như chuyện khác biệt giữa nông thôn và thành thị... mà không được nâng cấp lên để từ đó, nói được những điều khác ngoài việc đem đến cho khán giả những tràng cười vô tư lự. Chùm hài kịch "Đời cười", sau những thành công vang dội, đã bắt đầu thoái trào, đơn giản vì lúc này, không còn kịch bản tốt dựa trên những truyện siêu ngắn xuất sắc nữa. Chương trình được lứa khán giả nhiệt tình xem do miễn phí là "Gặp nhau cuối tuần" thì bị đổi tên không chính thức là "Vật nhau đuối dần". Đuối dần và đuối hẳn, đuối toàn tập. Mặc dù sau đó, những người thực hiện đã rất nỗ lực thay đổi format, diễn viên, nhưng cũng không cứu được chương trình.
Hài bình dân báo tử đã đành, nhưng hài kịch chính thống cũng không khá hơn. Sau một thời gian sung túc về nguồn kịch bản chuyển thể từ những tác phẩm xuất sắc, các nhà làm sân khấu gần như không tìm được thêm kịch bản hài đúng nghĩa nữa. Điều này rất dễ lý giải. Đầu tiên, trên văn đàn hiện nay, để tìm một giọng văn hài hước, thật rất hiếm. Tìm một tác phẩm văn học châm biếm, đả kích, giễu nhại cho đúng nghĩa, lại càng khó hơn. Bởi đó là giọng văn trời cho, không thể luyện mà thành được. Tiếp đến, cũng không tìm đâu ra một nhà viết kịch có chất hài hước đúng nghĩa. Vậy là, người làm sân khấu phải tự xoay xở, tự thêm da đắp thịt vào cho tiết mục trở thành hài hước. Nhưng hỡi ôi, một khi tình huống đã không hoàn toàn hài, một khi câu chuyện không được nhìn dưới lăng kính của hài kịch, thì mọi cố gắng trong dàn dựng, trong diễn xuất... cũng chỉ như muối bỏ bể mà thôi. Có tích mới dịch nên trò, khi tích yếu, mọi trò diễn đều lửng lơ không đến nơi đến chốn và không đem lại hiệu quả gì cả. Cho nên, đến hẹn lại lên, mỗi dịp lễ lạt nghỉ ngơi, là lúc những chương trình hài kịch cũ được biểu diễn, có khi chỉ là một đêm duy nhất. Không có kịch mục mới, không hy vọng kéo được khán giả đến rạp, đó là điều đương nhiên.
Chính kịch đã yếu, hài kịch cáo chung. Chỉ tội cho khán giả, khi không có gì xem, lại mải mê với những chương trình truyền hình thực tế mà ở đó, những ngôi sao được mời và những người chơi diễn xuất chuyên nghiệp như diễn viên sân khấu