Hơn thế nữa, nàng đã lưu lại cho hậu thế những huyền thoại về một tâm tình không bao giờ thỏa nguyện trong những xúc động yêu đương.
1. Theo cách hiểu thông thường, Marina Tsvetaeva là một người đàn bà quá đỗi đa tình. Nàng cực kỳ dễ phải lòng Ok986 vip Thiên đường trò chơi và thậm chí cả... những mỹ nhân đồng giới nữa. Thế nhưng, những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà nữ sĩ mê không mấy khi giống như hình ảnh mà nàng ấp ủ trong trái tim giàu trí tưởng tượng về họ. Và vì thế nên nàng hay bị thất vọng khi tới gần được đối tượng sùng tín của mình. Và trong cơn thất vọng đến ghen tuông, nàng đã viết ra được những bài thơ vô tiền khoáng hậu. Bà đã tạo nên một dấu ấn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 có ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự phát triển của thơ ca Nga ngữ. Và những tuyệt tác của Marina đã giúp cho nữ sĩ được “bênh vực” trong con mắt của hậu thế.
2. Với bản năng thi sĩ quá mạnh nên ngay giữa thời rất nhiều biến động Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, Maria vẫn duy trì được cuộc sống chính yếu của mình trong một thế giới siêu thực mà ở đó, quan trọng nhất là những cảm giác của nàng. Và mỗi lần lại quá gần thực tại, Marina lại thêm một lần bị thất vọng vì những gì mà nàng nhìn thấy rõ lại trái ngược với những tâm tình nàng ấp ủ trong lòng. Và Bài ca của nàng luôn luôn là tiếng kêu như thảng thốt:
“Hôm qua hãy còn soi vào mắt,
Vậy mà nay cứ nhìn ngoảnh đâu đâu!
Hôm qua còn chờ họa mi hết tối,
Giờ họa mi với quạ khác gì nhau!
Em ngốc nghếch, còn anh sáng láng,
Anh tinh nhanh, em hậu đậu vụng về.
Ôi đau đớn phận đàn bà vạn kiếp:
“Anh yêu ơi, em làm hại anh gì?”
Với tình yêu, lệ chỉ là nước lã,
Máu cũng là nước lã với tình yêu!
Không phải mẹ đẻ, nó chỉ là dì ghẻ.
Ai càng yêu, máu lệ đổ càng nhiều.
Những còn tàu chở khuất người thân quý,
Dải đường trắng xóa cuốn họ đi.
Và trái đất ngập tiếng kêu vạn kiếp:
“Anh yêu ơi, em làm hại anh gì?”
Hôm qua còn nằm phủ phục dưới chân,
Sánh em với đại siêu cường thế giới.
Thế mà bỗng buông vòng tay hẹp,
Đời thành đồng xu gỉ não nề rơi.
Trước phán xử, em đứng như phạm tội
Giết trẻ thơ, sợ sệt, đần si,
Dưới âm phủ, với anh, em vẫn hỏi:
“Anh yêu ơi, em làm hại anh gì?”
Em sẽ hỏi cả giường, cả ghế:
“Vì sao ta khốn đốn nhường kia?”
Ghế sẽ đáp, và cả giường cũng thế:
“Hôn chán rồi, hôn người khác thì đi!”
Đã dậy sống ở trong bỏng cháy,
Lại bỏ rơi nơi đồng vắng lạnh tê.
Đấy, anh đã làm hại em đến vậy,
Nhưng còn em, đã làm hại anh gì?
Đã rõ cả, đừng biện minh thêm nữa,
Mở mắt rồi, em hết kiếp tình nhân.
ở những nơi tình yêu trở gót,
Cái Chết ra, tung tẩy gieo mầm.
Cũng chẳng cần phải tới rung cây
Trái táo chín, sẽ tự rơi đúng hạn.
- Hãy tha thứ cho em mọi sự,
Anh yêu ơi, mọi sự em làm!..”
3. Với Marina, yêu nhiều khi cũng chỉ là những xao động trong tâm tưởng. Thất tình cũng chỉ là một trạng thái bão tố hoành hành trong tâm tưởng. Và vì thế, đây là một lần Thử ghen trong tâm tưởng của nàng:
“Đang sống cùng người khác thế nào anh,
Chắc đơn giản hơn nhiều? - Mau tay lái! -
Rồi ký ức sẽ dần khuất dấu
Như bến bờ ở phía xa xôi
Để khỏi nhớ tôi - hòn đảo chơ vơ
(Giữa bầu trời, chứ không dưới nước!)
Ôi, tâm hồn với tâm hồn ruột thịt,
Thành nhân tình, xin hãy đừng mơ!
Đang sống cùng người đàn bà khác giản đơn
Thế nào anh? Khi không cần tinh túy?
Nữ hoàng vốn ngôi cao ngự trị
Bị lật rồi, sống còn gì hơn?
Đỡ bận rồi? Nhàn cư hơn chứ?
Dậy thế nào? Thanh thản hơn chăng?
Với vĩnh viễn tầm thường vui vẻ,
Tội nghiệp anh, sống vẫn còn hăng?
“Toàn sóng gió. Vào bờ ra bụi,
Thôi đủ rồi, tới chỗ khác ở thôi” -
ý trung nhân của em ơi, anh sống
Như thế nào với bất kỳ ai?
Ăn ngon hơn, khoái khẩu mình hơn?
Lỡ quá miếng thì đừng than thở.
Đang sống cùng kẻ như anh tục tử
Thì thế nào? Có vị gì không?
Sống thế nào với người xa lạ,
Phàm phu? Xương sườn ấm không anh?
Nỗi xấu hổ hóa đòn trời phạt
Có làm hằn đỏ trán như than?
Sống thế nào, nhanh hơn, khỏe ra,
Mạnh hơn chứ? Hát thêm tình cảm?
Tội nghiệp anh, anh làm chi được
Với khối u vĩnh viễn lương tâm!
Đang sống cùng hàng chợ, thế nào anh?
Thuế má có nặng è vai không hả?
Cùng với tượng đá vôi, anh sống
Như thế nào, sau cẩm thạch Carrava?
(Còn thượng đế tạc nguyên từ đá tảng
Đã bị ghè cho tới vụn tan!)
Sống thế nào, kẻ từng hay tiên cảnh,
Với ai người trôi sấp mo nang?
Với phố thị tân kỳ, anh sống
No đủ chưa? Quên huyền ảo phi thường,
Anh sống sao với người mắt thịt,
Giác quan thứ sáu không còn?
Nào, ôm đầu; anh giờ hạnh phúc?
Không ư? Trong vô tận mù sa,
Anh thế nào, anh yêu? Sống nặng nề hơn trước?
Liệu có giống như em khi ở với người ta?”
4. Cũng chẳng có gì lạ vì “Ớt nào mà ớt chẳng cay,/ gái nào là gái chẳng hay ghen nồng”. Thế nhưng, Marina trở nên độc địa hơn nhiều khi nổi những cơn ghen cay nghiệt mang đầy tính tâm linh:
“Em hoà vào cốc cho anh
Nắm tóc đốt thành tro khét,
Để anh không thể uống ăn,
Không thể ngủ nghê, ca hát.
Để tuổi trẻ anh mất vui,
Để anh ngậm đường đắng ngắt.
Vợ chồng anh đêm tân hôn
Không thể làm chi hạnh phúc
Những sợi tóc vàng em đốt
Thành tro xám xịt cả rồi,
Ngày xuân anh có trong đời
Sẽ hóa mùa đông trắng toát.
Để anh mù, để anh điếc,
Để anh khô mốc như rêu,
Anh hóa thành hơi biến mất…”
5. Nói thì nói vậy nhưng một khi đã đem lòng yêu nhau thì quên nhau đâu phải là chuyện dễ. Thế nên mới có chuyện tới thiên đàng (hay địa ngục?) rồi, những cặp tình nhân vẫn còn ám ảnh nhau. Và có lẽ bài thơ như lời cuối cùng mà Marina muốn gửi tới những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi mà nàng từng đem lòng yêu sẽ giống như trong bài Giữa thiên đàng sau:
“Ký ức trên vai đè quá nặng,
Giữa thiên đàng em khóc tiếc trần gian.
Nếu mình sẽ gặp nhau em chẳng giấu
Chuyện hai ta đã gặp gỡ bao lần.
Nơi thiên thần dập dìu bướm lượn,
Trẻ thơ ca, hoa huệ, cung đàn,
Nơi tĩnh lặng, riêng em còn náo động
Làm thế nào bắt gặp cái nhìn anh!
Ngạo nghễ xua ảnh hình tiên cảnh,
Giữa nghiêm trang đám gái đồng trinh,
Một mình em, trần tục và xa lạ,
Sẽ hát khúc ca trần thế của riêng mình.
Ký ức trên vai đè quá nặng,
Sẽ đến khi em mặc lệ tuôn tràn.
Ở đấy, ở đây - đều không cần gặp gỡ,
Đâu phải để gặp nhau ta tỉnh dậy giữa thiên đàng...”.
| Marina Tsvetaeva sinh ra trong một gia đình trí thức Nga thượng lưu và sớm bị lôi cuốn vào cái kiếp “giời đầy làm thơ”. Ngay khi còn ở trung học, năm 1911, Marina đã xuất bản tập thơ đầu tay Album chiều và lập tức được các nhà thơ đương thời (vốn rất ngạo mạn) chấp nhận cùng ngồi “chung một chiếu”! Tập thơ tiếp theo: Cây đèn kỳ diệu (1912) cũng được độc giả và giới phê bình văn học đón nhận nồng nhiệt. Thơ nàng đã giành được chỗ đứng không gì thay thế được trên thi đàn vốn có rất nhiều tinh tú của nước Nga và nước Nga Xôviết ở thập niên thứ hai của thế kỷ. Các tập thơ Dặm liễu (1921), Thơ gửi Blốc, Chia ly (1922), Psukher, Lãng mạn, Thủ công (1923), Sau nước Nga, 1922-1925 (1928)... đã khẳng định vị trí thi nhân Nga ngữ hàng đầu của Marina Svetaeva, ngay cả khi nàng đã di cư ra khỏi tổ quốc năm 1922. Sống nơi đất khách quê người, dù phải chịu vô vàn khổ ải vật chất và tinh thần, năng lực sáng tạo của Marina Svetaeva vẫn rất dồi dào. Dù vẫn có thể Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 hiệu quả ở xa nước Nga, nhưng suốt những năm tháng lưu lạc châu Âu, trong lòng Marina Svetaeva vẫn luôn sâu nặng một nỗi thiếu quê hương đắng như ngải cứu. Chính vì thế nên năm 1939, gặp thời cơ, bà lập tức trở về với nước Nga của mình. Đó là thời điểm “đêm trước” của cuộc thế chiến với vô vàn hiểm họa bên trong. Tâm hồn thi sĩ đã không dễ dàng chịu đựng những khắc nghiệt của thực tại nước Nga thời đó. Và tai họa đã đến: ngày 31/8/1941, ở tuổi 50, Marina Svetaeva đã tự vẫn tại Elabur, trong khói sương của những đồn đại và nghi án tới vẫn chưa gỡ bỏ được. |
* Các bài thơ trên đều do nhà thơ Hồng Thanh Quang chuyển ngữ từ nguyên bản tiếng Nga