Sinh năm 1976, Ngô Thị Hạnh đã lớn lên hồn nhiên và tươi vui như bao đứa trẻ bình thường khác. Rồi cô trở thành niềm tự hào của bố mẹ và cả những người dân ở phường Phúc Thắng, thị xã Phúc Yên (Vĩnh Phúc) khi thi đỗ vào khoa Văn, Trường Đại học Sư phạm 2. Sau ngày ra trường, năm 1998, Hạnh làm giáo viên dạy Văn tại Trường Trung học cơ sở Quang Minh (nay là Trường THCS Chi Đông) thuộc thị trấn Mê Linh (Hà Nội).
Trong một lần đang đứng trên bục giảng, tay cô giáo Hạnh bỗng run lẩy bẩy, viên phấn trắng rơi xuống sàn. Cô cố cúi người xuống nhặt nhưng không được. Lúc ấy, cô chỉ nghĩ chắc bệnh cũng đơn giản, đi khám bác sĩ là sẽ khỏi nhanh thôi. Nhưng càng ngày mọi nỗ lực của cô càng trở nên bất lực, cô đã vĩnh viễn không thể cầm nắm được bất cứ thứ gì. Về nhà bưng bát cơm lên lại rơi đổ vỡ hết.
Tình trạng đó kéo dài một thời gian, lúc ấy, thầy Thưởng, hiện là cán bộ của Phòng Nội vụ huyện Mê Linh, còn là Hiệu trưởng Trường THCS Chi Đông, đã phải tính chuyện giảm giờ dạy cho cô, thậm chí tính chuyển cô làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ở thư viện cho vừa sức. Nhưng rồi đến tháng 8/2007, khi bệnh diễn biến ngày càng nặng, cô giáo Hạnh đã không còn đi lại được, tay chân đập liên hồi, lưỡi tê cứng, nước miếng cứ tự động chảy, thì gia đình đã phải viết đơn gửi nhà trường để cô Hạnh được nghỉ dạy học và hưởng chế độ bảo hiểm Ok9 cab trò chơi casino phổ biến một lần.
Căn bệnh lạ được Bệnh viện Bạch Mai chẩn đoán là chứng loạn động tứ chi, hai chân hai tay vận động tự nhiên không định hình, không theo qui luật, lúc co lúc duỗi. Từ việc nhà, nuôi con đều dựa vào đồng lương ít ỏi từ việc làm thuê của người chồng.
Ông Ngô Đức Hợi, bố đẻ của cô giáo Hạnh ngậm ngùi: "Vợ chồng tôi tưởng con Hạnh giỏi giang, tháo vát nhất nhà, giờ nó lại bệnh tật giày vò". Đến thời điểm này, mọi người cũng chưa thể lý giải được nguyên nhân của căn bệnh quái ác mà cô giáo Hạnh đang hứng chịu. Có người phỏng đoán cô bị ảnh hưởng chất độc da cam từ bố. Ông Hợi từng là bộ đội chiến đấu tại khu V ở 3 huyện miền núi Tây Giang, Đông Giang và Nam Giang của Quảng Nam, nơi chất độc da cam được quân đội Mỹ rải dày đặc từ năm 1966 khiến cây cối héo úa. Đến năm 1974 ông mới trở ra Bắc. Một trong 5 người con của ông Hợi đã chết ngay sau khi sinh ra với hình dạng đầu to, chân tay khoèo. Hiện ông Hợi đang làm thủ tục để được hưởng chế độ phụ cấp nhiễm chất độc da cam.
Nhưng trong nỗi bất hạnh lớn, chị Hạnh vẫn được niềm an ủi từ người chồng luôn cận kề chăm sóc. Thông cảm trước hoàn cảnh của cô giáo Hạnh, đồng nghiệp và Ban Giám hiệu Trường THCS Chi Đông vẫn thường ghé thăm. Có những học trò cũ cũng tìm về, chia sẻ nỗi đau của cô giáo. Phòng Ok986 tải ứng dụng, Phòng Nội vụ huyện Mê Linh cũng đang xem xét làm lại thủ tục BHXH để cô giáo Hạnh được hưởng 45% lương hàng tháng, chế độ dành cho người lao động ốm đau cần phải chữa trị dài ngày.
Hoàn cảnh của gia đình cô giáo Hạnh hiện đang rất khó khăn, cần những tấm lòng sẻ chia của cộng đồng. Mọi sự giúp đỡ xin gửi về địa chỉ: Trường THCS Chi Đông, thị trấn Chi Đông, huyện Mê Linh, Hà Nội. Tài khoản số: 321.01.043.01.13 tại Kho bạc Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức huyện Mê Linh, hoặc qua Báo OK9 Cab (66 Thợ Nhuộm, Hà Nội)