Cả hai trận đã đấu của ĐT U.23 Việt Nam (thua Sinh Viên Hàn Quốc 0-1, hòa Học viện Asprie (Qatar) 2-2) đều là hai trận đấu ông Goetz dặn đi dặn lại các học trò về việc phải đánh biên. Cái biên mà ở đấy, cả Đinh Thành Trung lẫn Nguyễn Mạnh Dũng (ở trận ra quân), rồi Phạm Thành Lương, Nguyễn Văn Quyết (ở trận đấu thứ nhì) đều được khuyến khích dâng lên rất cao... Thật ra thì không phải đến hai trận đấu vừa rồi, mà ngay từ trận đấu đầu tiên ngồi lên ghế thuyền trưởng ĐTVN, Falko Goetz cũng quán triệt cái tư tưởng đánh biên, và luôn muốn "giải quyết vấn đề" từ hai biên.
Cái kiểu đánh biên ấy từng được nhìn như một "bài tủ" của ông Riedl ngày xưa. Nó "tủ" đến nỗi, đã có người mỉa mai nói rằng, đá với những đội bóng do Riedl dẫn dắt, cứ bịt kín hai biên là chắc thắng.
Hồi ấy, phải thừa nhận rằng những pha đánh biên, với sự dâng cao của 4 cầu thủ đá cánh (2 hậu vệ, 2 tiền vệ) đã từng giúp ĐTVN cũng như ĐT U.23 Việt Nam có được những chiến thắng tưng bừng. Thế nhưng về cơ bản thì tư tưởng phá biên - tạt bóng theo đúng chất châu Âu được nhận định là không phù hợp với tố chất con người Việt Nam. Thế nên đến thời Calisto, lối chơi đánh biên điển hình đã bị phá hủy, và một lối đá nhỏ, nhóm, đánh thẳng vào trung lộ đã liên tục được phát huy. Chính ở lối đá này, BĐVN đã thăng hoa với chức vô địch AFF Cup lần đầu tiên trong lịch sử, và sau đó là hàng loạt những trận đấu sáng sủa với những đại gia Tây Á.
Bây giờ thì ĐT lại nằm dưới thời của Falko Goetz, và như đã nói thì bây giờ U.23 Việt Nam lại thực hiện cái bài phá biên điển hình như thời ông Riedl ngày xưa. Có một sự thật là, cả 2 bàn thắng mà U.23 ghi được ở cúp bóng đá TP HCM lại không đến từ những đường phối hợp biên, mà đến từ những khoảnh khắc loé sáng cá nhân của Trọng Hoàng, Thành Trung.
Và có một sự thật khác nữa: trong số các tiền đạo U.23 Việt Nam hiện nay, không có cầu thủ nào thật sự tầm vóc để có thể đón nhận hiệu quả những đường chuyền căng, mạnh từ hai biên. Thế thì cái triết lý "đánh biên" mà ông Falko Goetz áp vào ĐT liệu có đúng và có mang tới hiệu quả hay không?
Đã có những cuộc thăm dò với những nhà chuyên môn quanh câu hỏi giữa một ĐTVN chỉ chuyên phá biên thời Riedl với một ĐTVN chơi nhỏ, nhuyễn, hướng vào trung lộ thời Calisto, ĐT nào có "chất" Việt Nam hơn, và đạt được hiệu quả cao hơn?
Câu trả lời rất rõ ràng: ĐT của Calisto. Thế thì với những dấu hiệu phá hủy một "ĐT thời Calisto" để quay trở về một "ĐT thời Riedl", U.23 Việt Nam trong tay Falko Goetz liệu có đi đúng hướng? Ở đây, phải thấy rằng mỗi ông thầy đều có cái lý riêng của mình, và khi đã chọn thầy thì những nhà quản lý bắt buộc phải tôn trọng cái lý riêng của ông thầy ấy. Thế nhưng sự tôn trọng không đồng nghĩa với sự im lặng. Cho nên, sau 2 trận đã đấu của ĐT U.23 - 2 trận để lộ ra rất nhiều cái hay, cái dở, lẫn cái chưa phù hợp, hy vọng là những trợ lý người Việt của ông Goetz, và cả những nhà chuyên môn ở VFF sẽ có những tư vấn cần thiết cho ông, để ông hiểu cầu thủ Việt Nam hơn