Có một điểm trùng hợp giữa hai lần lên ngôi của HN.T&T, đó là họ đều lên ngôi ở vòng áp chót. Nhưng nếu V.League 2010, HN.T&T chỉ có thể lên ngôi sau một trận đấu “chủ hòa” với kèo dưới Navibank Sài Gòn (đội bóng đã giải thể) thì đến V.League 2013, họ lại lên ngôi sau chiến thắng trước Đồng Tâm Long An ngay trên sân khách. Nếu ở V.League 2010, trong tay cơ trưởng Phan Thanh Hùng là một thế hệ cầu thủ mới chỉ gom lại đá với nhau, thì bây giờ, thế hệ cầu thủ ấy đã chín hơn, hiểu nhau hơn. Và nếu ở V.League 2010, năm mà Thủ đô Hà Nội kỷ niệm 1000 năm đại lễ, dường như tất cả mọi thứ đều tiền hô hậu ủng với HN.T&T thì đến mùa giải lần này yếu tố “tự chiến đấu” trong chiến công của HN.T&T là không thể chối cãi.
Ai cũng biết, Xi Măng Xuân Thành Sài Gòn (XM.XT.SG) bỏ giải, đồng nghĩa với việc đối thủ trực tiếp trong cuộc chạy đua vô địch là Sông Lam Nghệ An bị trừ tới 6 điểm (vì Sông Lam đã “trót” thắng cả hai trận trước đó với XM.XT.SG), giúp HN.T&T có đôi chút lợi thế so với Sông Lam. Nhưng nhiều người tin rằng, ngay cả khi Sông Lam còn đủ nguyên điểm số, tham vọng và niềm tin thì khả năng thắng cuộc của HN.T&T vẫn là rất lớn. Bởi thứ nhất, trong trận đấu được ví như “chung kết mùa giải” trên sân Vinh, khi phải ra sân với một đội hình vá trên vá dưới, và phải chịu cả một núi áp lực từ 4 phía khán đài, đội bóng của HLV Phan Thanh Hùng vẫn giành được 1 điểm đúng như kế hoạch. Và thứ hai, dàn cầu thủ của HN.T&T và SLNA có thể tương đồng nhau về độ máu lửa, nhưng về hiệu quả và chiều sâu đội hình, đội bóng Thủ đô vẫn được đánh giá cao hơn. Có lẽ họ là đội bóng duy nhất ở V.League lúc này có thể áp đặt lối chơi ngay cả trên sân nhà lẫn sân khách, và có thể tìm đường thắng trong bất cứ hoàn cảnh nào. Và một yếu tố quan trọng nữa, trong 4 mùa giải gần đây, nếu Sông Lam lúc lên đỉnh, lúc lại chờn vờn ở giữa bảng tổng sắp, thì HN.T&T lại vô địch 2 lần và ở vị trí á quân tới 2 lần. Hai mùa giải gần nhất HN.T&T chỉ trượt ngôi vương ở vòng đấu cuối cùng mà thôi.
Nếu phải chỉ ra một điểm tạm gọi là “cần phải hoàn thiện” ở đội bóng Thủ đô thì đó là việc cứ thi thoảng đội bóng này lại bộc lộ những trận đấu, hoặc những tình huống thi đấu gây tranh cãi. Đó là khi một vài cầu thủ ngổ ngáo của họ lao vào chặt chém đối phương, có lời qua tiếng lại với các phóng viên OK9 thể thao xanh chín, hoặc khi cả một tập hợp đã chơi thứ bóng đá “phòng ngự tiêu cực” trong trận chung kết mùa giải 2012 với Sài Gòn Xuân Thành (Tiền thân của XM.XT.SG vừa giải thể). Trận chung kết mà về lý, HN.T&T chỉ đăng quang nếu giành trọn 3 điểm, nhưng họ lại đá thủ hòa để giúp người anh em SHB.Đà Nẵng của mình gián tiếp lên ngôi. Trận chung kết có một không hai ấy, nhiều người gọi thứ bóng đá của HN.T&T là thứ bóng đá “quái dị”, và cho rằng, thứ bóng đá “quái dị” ấy sẽ kéo lùi V.League.
Có một câu chuyện mà lúc này những nhà lãnh đạo bóng đá Hà Nội vẫn hay nhắc lại, đó là 3 năm trước, sau khi nhận cúp vô địch ở sân Pleiku, HN.T&T đã tổ chức một lễ rước cúp từ sân bay Nội Bài về trung tâm thành phố. Nhưng lễ rước cúp hôm ấy không nhận được sự chào đón của các fan hâm mộ Thủ đô, vì hình như người Thủ đô chưa coi đấy là đội bóng của mình. Nó khác và khác rất nhiều so với chuyện cả SVĐ Hàng Đẫy như nổ tung và cả Hà Nội hân hoan vui mừng khi OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á Hà Nội vô địch quốc gia năm 1984. Câu hỏi đặt ra: Tại sao người Hà Nội vẫn chưa coi HN.T&T như một đội bóng của mình? Tại vì bản thân người Hà Nội bây giờ đã quá chán bóng đá, hay bởi HN.T&T thi thoảng vẫn để lại những trận đấu hoặc những tình huống thi đấu tai tiếng như đã kể? Bên cạnh hai lý do này, còn có một lý do đáng suy nghĩ nữa, đó là trong thành phần HN.T&T bây giờ, số lượng cầu thủ Nghệ An, Thanh Hóa còn áp đảo hơn so với số lượng các cầu thủ Hà Nội, kể cả Hà Nội gốc lẫn Hà Nội đã ôm vào nó cả một Hà Tây rộng lớn.
Như đã nói, từ chức vô địch V.League 2010 đến chức vô địch V.League 2013, HN.T&T đã tiến một bước tiến rất quan trọng trong lộ trình phát triển của mình. Cái lộ trình mà có lẽ khi đặt chân vào bóng đá, ông bầu Đỗ Quang Hiển cũng không ngờ là mọi thứ lại xuôi và lại ngọt ngào đến thế. Nhưng HN.T&T cần tiến thêm một bước quan trọng nữa, đó là phải OK9 đã banh một thứ hồn vía Thủ đô để người Thủ đô thực sự coi đây là đội bóng – là tình yêu – là niềm hy vọng của mình!
| Từ sân bóng phong trào đến sân Hàng Đẫy BLV bóng đá gạo cội Ngô Quang Tùng đặt ra một vấn đề rất đáng suy nghĩ, đó là hiện nay Thủ đô Hà Nội có số lượng các sân bóng đá nhân tạo (chủ yếu là sân 7 người) thuộc vào hàng nhất nhì cả nước, và điều đáng nói là các sân này luôn ở vào tình trạng… kín lịch. Điều đó cho thấy, người Hà Nội vẫn ham mê bóng đá và thường xuyên xỏ giày ra các sân bóng đá phong trào. Vậy thì tại sao các trận đấu của HN.T&T trên sân Hàng Đẫy lại luôn diễn ra trong cảnh đìu hiu, vắng vẻ? Theo anh Tùng thì đấy là vì HN.T&T nói riêng và những đội bóng của Hà Nội vài năm trước nói chung (những Hòa Phát Hà Nội, Hà Nội ACB vốn đã giải thể) chưa OK9 đã banh được một hình bóng Hà Nội, một linh hồn Hà Nội trong kết cấu của mình. Anh Ngô Quang Tùng nhận xét: “Tôi đến sân Hàng Đẫy và nhận ra luôn có một nhóm CĐV cuồng nhiệt cổ vũ cho HN.T&T, nhưng nghe đâu nhóm CĐV đó được nhận tiền để… đi cổ vũ. Chỉ khi nào HN.T&T có một lực lượng CĐV Hà Nội ủng hộ mình một cách nhiệt thành trong sáng thì khi ấy họ mới có thể hoàn thành sứ mệnh trở thành đội bóng của người Hà Nội, cho dù cái tên Hà Nội đã được gắn vào tên gọi của họ từ rất lâu rồi”. Ngọc Anh |