Bác sĩ Khánh cũng không thèm nhìn kẻ lạ mặt, mà chỉ khẽ gật đầu. Ông biết nạn nhân bị một viên đạn xuyên thái dương chắc chắn là chết rồi, nhưng sao ông vẫn được nhận lệnh của Giám đốc bệnh viện phải mổ bụng nạn nhân. Cũng từ khi ấy, ông lại có nhiều người gặp gỡ đe dọa, ràng buộc nhiều cam kết. Ông coi cái người đang đứng bên cạnh là kẻ quái dị. Hắn luôn luôn thì thào và có đôi mắt lồi, trắng nhợt như bằng sáp nến vậy. Có lẽ từ tối qua đến sáng nay, hắn luôn luôn bám sát ông.
Một người y tá từ phòng chuẩn bị mổ bước nhanh ra đưa ông một tờ giấy nhỏ. Bác sĩ Khánh chậm chạp lấy chiếc kính ra đứng xem thì kẻ quái dị nọ giật nhanh mẩu giấy, rồi ghé sát mắt đọc. Nhưng hắn không sao hiểu nổi những hàng chữ bằng tiếng Pháp nên vội nhét vào túi áo ngực. Bác sĩ Khánh tỏ ra mềm mỏng, bình tĩnh nói:
- Đó là những tên thuốc tôi cần, xin đưa lại cho tôi xem.
- Khỏi cần! Ông theo đúng hợp đồng mà bệnh viện đã cam kết. Sau ca mổ thành công, ông sẽ có năm mươi triệu đồng.
Bác sĩ Khánh lạnh lùng hỏi:
- Ông nói hai chữ thành công theo nghĩa nào?
- Thôi không nói nhiều lời. Nạn nhân đã được đưa vào phòng rồi kia.
Bác sĩ Khánh đi nhanh cùng kẻ quái dị bước vào phòng mổ. Nhưng mọi sự lại đột ngột đổi thay khi người y sĩ kéo mảnh vải che xác người, bỗng kêu lên:
- Không phải xác này!
Bác sĩ Khánh vội vàng bước tới ngó tận mắt nạn nhân, rồi lại nhìn kẻ quái dị nọ như dò hỏi, vậy là sao đây. Ông tỏ ra giận dữ, mọi chuyện sao lại rắc rối và phiền toái thế, đây là một ca mổ kiểu gì vậy. Cặp mắt lồi trắng dã của kẻ lạ mặt bỗng đỏ vằn lên những tia máu, hắn chạy ào ra khỏi cửa, rồi hướng thẳng tới nhà xác. Bác sĩ Khánh mỉm cười thở phào vì sự kiện bất ngờ đó đã cứu ông thoát khỏi nanh vuốt những tên quái dị nọ, và chúng có thể là những kẻ sát nhân lắm chứ. Ông định bỏ chạy lên hội trường để nói cho mọi người đang gặp một chuyện nguy hiểm. Đang nghĩ, thì có ai đó túm lấy bác sĩ Khánh kéo nhanh vào phòng vệ sinh. Dường như mọi chuyện đảo lộn trong cái nhà xác này. Một không khí chết chóc bao trùm. Những nén hương tỏa khói đặc quánh.
Cuộc nói chuyện nhanh chóng giữa bác sĩ Khánh và một chiến sĩ OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á, bí mật nằm phục tại nhà xác từ bao giờ đó. Cuộc đánh tráo người đã diễn ra ngay trong phòng tắm. Bác sĩ Khánh hết sức ngạc nhiên vì sao lại có người giống mình đến thế. Chính ông cũng khó mà nhận ra. Chợt nghe thấy tiếng gọi của tên lồi mắt, anh OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á đóng giả bác sĩ vội chộp lấy cặp kính của bác sĩ Khánh, rồi vờ đứng bên bồn rửa mặt. Tên mắt lồi đột nhiên chạy vào nhà xác tìm bác sĩ Khánh nhưng chẳng thấy đâu. Hắn xộc thẳng vào nhà vệ sinh, thấy bác sĩ đang mải mê lau cặp kính nên vội vàng kéo đi. Hắn ghé sát tai nói:
- Ra ngay cổng sau bệnh viện, có người đưa bác sĩ đi khỏi nơi nguy hiểm này.
Bác sĩ Khánh vội vàng đi cùng, vòng qua nhà vệ sinh rồi rẽ về cổng sắt phụ, ở phía sau bệnh viện. Ở đó một chiếc ôtô màu trắng có chữ thập đỏ đang mở sẵn một cánh cửa. Bất ngờ có hai người sáp tới xốc nách bác sĩ Khánh đẩy nhanh lên ôtô. Tất cả sự việc diễn ra quá đột ngột làm cho bác sĩ lúng túng và sợ sệt. Ôtô rú ga lao nhanh trên đường phố. Một người xoay lưng lại, lật nhanh một tấm vải và để lộ ra một xác chết. Bác sĩ Khánh ngạc nhiên, chưa hình dung ra mọi chuyện ra sao thì một kẻ nào đó cất tiếng:
- Đây mới là xác chết bí mật cần mổ. Ông hãy rạch bụng nó ngay đi!
Bác sĩ Khánh ngước nhìn lên người vừa nói thì bỗng giật mình vì một cặp mắt khác, một mắt giả hoàn toàn, mà chân còn bị què, ông phân vân:
- Mổ ngay trên xe này ư?
- Đúng vậy! Xe vừa đi ông vừa mổ, vậy thôi!
- Đừng hỏi lôi thôi! Mổ ngay đi, đừng chậm chạp, nhất là cái dạ dày và bộ ruột của nó. Hãy giữ tất cả trong đó.
- Đây là ca mổ kỳ lạ và bí mật của các anh, tôi sẽ được hứa hẹn ra sao đây?
- Một trăm triệu đồng!
Tên què vừa dõng dạc tuyên bố thì có tiếng thốt lên từ phía sau.
- "Cớm" xuất hiện!
- Cứ rú còi cấp cứu và phóng càng nhanh càng tốt dọc đường lên núi.
Thằng què quay lại thúc bác sĩ Khánh:
- Bắt đầu đi! Nhanh tay sẽ được thưởng thêm đó.
Lúc này, bác sĩ Khánh mới để ý thấy trên xe có mấy người xúm quanh. Ai đó đã đặt một hộp dao mổ mới tinh bên cạnh. Bỗng nhiên thằng lái xe kêu ầm lên:
- Không phải "cớm" mà là bọn Mạnh "trố" đang phóng xe đuổi theo.
- Tăng tốc độ! Chuẩn bị súng!
Bác sĩ Khánh lóng ngóng lấy dao, bàn tay run lên vì hồi hộp. Ôtô phóng nhanh trên đường. Bất ngờ có tiếng súng vang lên. Ai đó đã bắn từ phía sau ôtô. Ngay sau đó, lại có tiếng súng bắn trả lại. Bác sĩ Khánh sợ quá, nép mình sau một chiếc ghế đệm. Thằm què cáu tiết bắn mấy viên đạn liền về phía sau. Bất ngờ xe khựng lại vì một chiếc lốp bị bắn thủng. Hai xe MZ cũng dừng lại ở quãng khá xa. Đường ven sườn núi vắng tanh. Mạnh "trố" nói vọng sang:
- Ngừng bắn! Có chuyện thỏa thuận đấy!
- Hãy ném súng sang vệ cỏ!
Cả hai bên đều dừng xe. Một cuộc chạm trán bất thường và ắt sẽ đổ máu. Mạnh "trố" tiến về phía trước cùng đồng bọn ném hết vũ khí bên lề đường. Sau đó, Mạnh "trố" chạy nhanh tới chiếc ôtô nói:
- Cho tôi ngó mặt xem có đúng nó không? Kẻo chính các anh cũng bị tráo xác đấy.
- Chờ đó!
Hai thằng trên ôtô nhảy vọt xuống. Cả bọn đều khẳng định đúng là thằng Quý. Nó đã nuốt chửng ngay túi hồng ngọc lúc đang bị OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á bao vây. Nhưng đã có kẻ nào đó bên Mạnh “trố” đã bắn chết nó. Một tên nhún vai nói:
-Thôi được, dù sao cánh buôn ngọc chúng ta không nên đổ thêm máu nữa.
- Mày muốn gì?
Thằng què gay gắt hỏi. Mạnh "trố" quả quyết:
- Sự thật chùm ngọc lớn là của người bạn bọn này. Theo luật làm ăn, các anh cướp đi không dễ dàng đâu. Cả hai chúng ta thỏa thuận chia làm đôi được chứ? Đỡ phải thiệt mạng.
- Đứa nào dạy mày thế. Thử tính ra sao để chứng tỏ chùm hồng ngọc đó đầu tiên thuộc về bọn mày.
Mạnh "trố" khoát tay:
- Thì nó cũng đã nuốt được vào bụng. Chả nên cãi vã nhau làm gì.
- Vậy thì sao?
Thằng què hoạnh họe một hồi lâu rồi cũng đuối lý về việc mình đến cướp xác của Mạnh "trố" nên chịu nhịn, vội hỏi:
- Vậy mỗi bên được bao nhiêu?
- Ba tỉ đồng.
Chần chừ trong giây lát, thằng què quả quyết:
- Thôi được! Nào bác sĩ mổ nhanh tay lên!
-Nghe thấy rồi chứ? Mỗi bên sẽ dành cho ông 50 triệu đồng đó!
Bác sĩ Khánh lắp lại kính vàng, rồi vớ lấy con dao mổ. Nghe thủng chuyện vì sao phải rạch bụng tử thi này, bác sĩ Khánh tỏ ra nhanh tay và thuần thục.
Ca mổ nhanh đến khó tưởng tượng, bác sĩ Khánh thọc tay vào nắm đúng chỗ túi ngọc còn đọng lại ở đoạn cuối ruột già. Cả bọn xúm lại trầm trồ ngó nghiêng những viên ngọc lớn có ánh hồng trong ngần ngời ngợi. Nhưng ngay lúc đó, một thằng đứng gác ở phía sau hô to:
- "Cớm" đến! Cả một xe tải.
Thằng què vội chộp ngay lấy túi ngọc, rồi ra lệnh:
- Tất cả lủi nhanh lên rừng.
- Thế còn bác sĩ?
- Bắn bỏ!
Mạnh "trố" vừa dứt lời thì đứa nào đó kêu lên:
- Nhưng ông ta đâu rồi?
Tất cả còn ngơ ngác ngó quanh vì không hiểu sao bác sĩ biến đâu mất, thì từ phía trên cao có ai đó bắn một loạt pháo lệnh lên trời. Mạnh "trố" hốt hoảng ngước nhìn tín hiệu phát lệnh cháy sáng. Thằng què định chạy ngược lên bỗng dừng lại vì nghe thấy tiếng nói dõng dạc:
- Chúng mày đã bị OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á bao vây! Tất cả bỏ súng xuống! Đứa nào tiến một bước là ăn đạn đừng có trách. Thằng què, hãy giữ túi hồng ngọc cẩn thận. Đó là sinh mạng của mày và đồng bọn.
Mạnh "trố" ngạc nhiên nhận ra giọng bác sĩ Khánh ở phía sau tảng đá trên cao. Thằng què lộn nhanh một vòng định lùi vào bụi cây bên cạnh, nhưng ngay lập tức một loạt đạn bắn chặn xối xả. Thằng què khiếp vía lộn nhanh lại và la toáng lên:
-Bá "hổ"!
- Sao biết?
- Nghe cách nhả đạn thì biết!
Tất cả chạy tản vào rừng. Cả bọn men bừa theo vệ đường chân núi rồi chạy tán loạn. Chúng không ngờ bốn con chó săn đã được thả ra. Lần lượt từng tên bị chó lột sạch quần. Mấy tên co ro ngồi sụp xuống vì ngay cả quần lót cũng không còn nữa. Chiến thuật đàn chó bao vây, chỉ cắn rách quần làm những tên buôn lậu trên biên giới sợ khiếp vía vì lo bị chó đớp vào của quý. Tên nào cũng run lên như cầy sấy trước cơn gió lạnh trên rừng tràn xuống.
Vừa lúc đó, đội Cảnh sát bao vây áp sát nhanh tới. Trung tá Bá, biệt hiệu Bá "hổ" từ cao xuất hiện đi xuống. Mạnh "trố" hết sức ngạc nhiên, không hiểu sao Trung tá Bá lại bắt chước giống hệt giọng Bắc và đã lọt vào vai bác sĩ Khánh từ lúc nào. Cả bọn ngơ ngác, không thể ngờ mọi chuyện lại bị bại lộ nhanh đến như vậy. Thằng què vội vàng tiến lên phía trước. Hắn quỳ xuống, hai tay giơ lên cao, tỏ ý sẵn sàng nộp lại túi hồng ngọc quý, rồi cùng đồng bọn lũ lượt đi xuống dốc núi. Ở dưới đó, mấy con chó săn vẫn đang quẫy đuôi, chờ lệnh vào cuộc săn đuổi mới…