1.Trận Pháp - Nam Phi, trận đấu cuối cùng của Pháp ở sân chơi World Cup, trong cái thời khắc bi kịch khi một cầu thủ của mình nhận thẻ đỏ rời sân thì ở trên đường piste, HLV trưởng ĐT Pháp Raymond Domenech đã lập tức úp mặt vào hai lòng bàn tay. Trận Italia - Slovakia, trận đấu cuối cùng của Italia ở sân chơi World Cup, khi cầu thủ Slovakia bất ngờ xé toang mành lưới đội mình, thì cũng ở trên đường piste, HLV trưởng Italia, Macerllo Lippi đan hai tay vào nhau, rồi chắp sau gáy với một gương mặt, một ánh mắt thất thần.
Họ - những Domenech, Lippi, những ông thầy già tóc bạc, những niềm hy vọng chiến thắng một thời của hai đội bóng hùng mạnh đã phải đối diện với những giây phút thất vọng ê chề như vậy đấy! Màu áo xanh lam của Pháp bây giờ đã chính thức bị văng khỏi cuộc chơi World Cup. Màu áo xanh thiên thanh của Italia cũng đã lặng lẽ rời cuộc chơi.
World Cup còn gì khi vắng đi hai màu áo xanh như thế? Domenech và Lippi còn gì sau cái khoảnh khắc úp mặt, tựa đầu vào hai lòng bàn tay?
Đã có vô số những lời giải thích được chỉ ra sau thất bại đau đớn của Pháp và Italia - hai đội bóng mà kỳ World Cup 4 năm về trước còn hùng dũng tiến vào chung kết, để hùng dũng tranh nhau ngôi bá chủ. Nào là cả hai ông thầy của hai ĐT này đều đã quá bảo thủ khi phớt lờ tất cả những lời cảnh báo của dư luận. Nào là kết cấu đội hình của hai ĐT này đều đã quá già cỗi, với bằng chứng là những cầu thủ hết thời như Anelka (ĐT Pháp) hay Gatusso (ĐT Italia) vẫn cứ phải xỏ giày ra sân.
Rồi nào là họ thiếu may mắn, thiếu khát vọng, thiếu luôn cả những con người biết tạo sự đột biến trong một cuộc đòn thù. Với ĐT Italia, có thể lý do thất bại nằm đúng và nằm trúng ở những điều như vậy, nhưng với ĐT Pháp thì cảm giác như tất cả những lý do đó mới chỉ là bề nổi của một vấn đề.
2.Với ĐT Pháp, cần phải thấy một sự thật: khoảng hơn chục năm trở lại đây tiền vệ hào hoa có cái tên Zidane đã trở thành một biểu tượng, một "vị anh hùng". Người ta bảo, thời gian đó, phong độ của ĐT Pháp song hành với phong độ của cá nhân Zidane. Và người ta cũng bảo, dường như vượt khỏi phạm trù bóng đá, hình tượng Zidane đã trở thành một hình tượng có ý nghĩa lớn trong lòng Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Một khi hiểu rõ như vậy thì người ta cũng cần phải hiểu rõ một sự thật nữa: Một ĐT Pháp không Zidane tất yếu phải là một ĐT Pháp thất bại.
Về mặt lý thuyết, ai cũng nói, bóng đá là một trò chơi tập thể, nơi mà một cá nhân không thể quyết định được thành - bại của một đội bóng. Song thực tế, trong một đội bóng, khi một cá nhân được đẩy lên với ý nghĩa như một "anh hùng" thì cá nhân ấy chắc chắn sẽ có vai trò tiên quyết cả về vấn đề tâm lý lẫn vấn đề chuyên môn của đội bóng ấy.
Vì tất cả những lẽ đó, chúng ta cần thiết phải đặt ra câu hỏi: việc ĐT Pháp thất bại ở World Cup này chính là một sản phẩm tất yếu của một đội bóng đã từng "gặm nhấm" tới mức bội thực vào một biểu tượng, để rồi phải trả giá khi biểu tượng ấy rời cuộc chơi? Cũng vì cái lý lẽ đó, mà người ta có quyền đặt tiếp một câu hỏi: ĐT Pháp thời hậu Domenech chắc chắn sẽ còn phải loay hoay, phải lúng túng dài dài?
3. Trong cái thời khắc úp mặt, tựa đầu vào lòng bàn tay, có thể những ông thầy già như Domenech và Lippi đã lờ mờ nhận ra trong lòng tay mình một vực thẳm của thất bại. Đối diện với vực thẳm ấy, và đi qua nó, Lippi đã dũng cảm thừa nhận: "Lỗi là do tôi. Tất cả do tôi hết".
Domenech thì không nói nhiều, nhưng lại có một hành động "tố giác" sự bảo thủ được đẩy tới mức cực đoan trong con người ông. Ấy là sau trận đấu với Nam Phi, khi HLV Pareira của Nam Phi chạy sang bắt tay thì Domenech đã khước từ với lý do, trước khi VCK World Cup khởi tranh, Pareria đã chỉ trích phong độ của ĐT Pháp.
Lippi, Domenech - hai người có hai phản ứng khác nhau sau cùng một thất bại. Nhưng sự khác biệt ấy dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa. Điều đáng nói là, hai ĐT ấy đã thua rồi, và hai ông thầy cũng đã thua rồi.
Vấn đề là tất cả sẽ đứng dậy thế nào sau một chữ "thua"!?