Sáng 5/7, Hà Nội nắng như đổ lửa. Trước cửa ngôi nhà 448 phố Tây Sơn, phường Thịnh Quang, quận Đống Đa nhốn nháo đứng chật kín người. Những người hàng xóm ngơ ngác chạy sang, không tin rằng ông Giang Ngọc Bảo (42 tuổi) đã chết vì nhát dao chí mạng của thằng Trường, con riêng người vợ. Một người hàng xóm thất thần: "Anh Bảo tốt lắm cô ạ, ở nhà nuôi con riêng của vợ, còn cô vợ vẫn làm ăn bên Nga". Một người phụ nữ khác sụt sùi mắt đỏ hoe: "Ngày thường thằng Trường hiền lành lắm, nó cũng chẳng chơi bời gì, không hiểu sao lại ra nông nỗi này".
Tầng 1 của ngôi nhà cho thuê làm tóc, gia đình ông Bảo sinh hoạt từ tầng 2 trở lên đến tầng 5. Ba anh em Trường nằm trên tầng 5, còn ông Bảo một mình ngủ ở tầng 4. Chị Ánh, vợ ông Bảo vừa bay sang Nga để lo thanh lý nốt đống hàng tồn và dự định sẽ về định cư hẳn ở Việt Nam.
Trong nước mắt giàn giụa, chị H., em dâu của anh Bảo kể. "Anh Bảo nhà tôi sinh năm 1969, hiền lành lắm. Mười mấy năm sống với nó rồi, có oán thù gì đâu mà bỗng dưng nó đổ đốn ra như vậy". Rồi chị kể, anh Bảo quen chị Ánh từ bên Nga, khi đó chị Ánh đã có một đời chồng và hai cậu con trai. Trường là con trai lớn. Sau khi chồng chị Ánh mất một thời gian, chị Ánh và anh Bảo cưới nhau và có một con chung sinh năm 2003.
Xác nạn nhân được đưa đến bệnh viện.
Trường sinh năm 1989, nó từng theo học 4 năm bên Nga, đến hết năm lớp 11 thì nó về Việt Nam, cũng chẳng theo học ở đâu nữa mà đi học thêm một lớp tiếng Trung. Chị kể thêm: "Không biết nó giận gì anh Bảo mà tuần trước còn vơ hết quần áo cho vào va li và về nhà bà nội nó".
Còn bà L. hàng xóm thì lại tỏ ra thương cảm: "Thằng bé ngày thường cũng ít quan hệ với hàng xóm. Cả tháng chúng tôi mới nhìn thấy mặt nó. Nhưng chả bao giờ thấy nó gây gổ, đánh nhau với ai. Nghe nói nó mới sang Trung Quốc thay thận".
Trước mặt chúng tôi là một thanh niên khá cao ráo, đẹp trai, nhưng nước da nó nhợt nhạt, xanh lét không hiểu vì sợ hay vì căn bệnh thận như người hàng xóm đề cập. Trước mặt nó là bản tường trình nhưng nó mới chỉ viết được mỗi dòng tên mình: Vũ Xuân Trường, còn trang giấy vẫn để trắng trơn. Trường ngồi lặng im, lạnh lùng, quét ánh mắt vô cảm nhìn chúng tôi khắp lượt. Gợi chuyện mãi, nó mới kể, cả nhà nó vừa đi Phú Quốc về. Mẹ nó lại mới sang Nga cách đây mấy tuần.
Hiện trường xảy ra vụ án.
Ông Bảo sống cùng anh em nó khoảng 10 năm nay nhưng chưa một lần mắng mỏ hay đánh đập. Trường ít bạn, nó học 4 năm bên Nga, về Việt Nam được 6 năm rồi, lại không theo học ở trường lớp nào nên bạn bè nó chỉ có vài người. Nó nghiện game và thường chơi trò PS3 ở phố Hồ Đắc Di, nhưng chưa khi nào nó đi chơi thâu đêm như nhiều thanh niên nghiện game khác. Nhắc đến bố đẻ, Trường ngồi im lặng.
Bố nó mất lâu rồi, hình như đó là một cái chết tức tưởi mà nó lờ mờ nhận ra. Khi kể về quãng thời gian sống bên Nga, nó hào hứng hẳn lên. Đó có lẽ là quãng OK9giaitri đăng nhập đáng nhớ nhất của nó, được đi học, có nhiều bạn bè. Còn về Việt Nam, nó ít bạn, hễ có chuyện gì buồn, nó lại về bà nội. Bà nội trở thành một chỗ dựa tinh thần của nó. Ngay sau khi ra tay với bố dượng, người đầu tiên nó nghĩ tới là bà nội.
"Chú Bảo là người như thế nào? Có tốt với em không?" - tôi hỏi Trường. "Chú Bảo là người tốt" - Trường trả lời không chút băn khoăn. Một người hàng xóm sống gần gia đình nó cho biết, khi Trường phải sang Trung Quốc chữa bệnh, ông Bảo cũng sang đó cùng vợ chăm sóc nó. Hôm qua, hết tiền mua xăng, ông Bảo còn cho nó 250 ngàn đồng. Nó kể lại chuyện xảy ra vào sáng nay vẫn bằng thái độ lạnh lùng: "Em vừa dứt cơn mơ, thấy ông nội nói rằng, bố dượng sắp cầm dao đâm bố đẻ đấy, em lơ mơ đi vào bếp tìm dao và vào phòng chú Bảo". Sau đó, nó nói với đứa em: "Anh giết bố mày rồi đấy" rồi đi tắm và về nhà bà nội.
Hiện cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á quận Đống Đa đang tiếp tục làm rõ nguyên nhân vì sao mà Vũ Xuân Trường lại ra tay độc ác với người cha dượng, vì một cơn ác mộng như nó khai hay còn vì mâu thuẫn nào khác