1. Một tối đầu tháng 2 vừa rồi, tôi trò chuyện cùng đồng nghiệp đang ở Thái Lan thông qua mạng Internet. Câu chuyện kéo dài từ 10h đêm đến gần 2h sáng, chủ yếu xoay quanh những thông tin về các cô gái người Việt vừa bị hoặc được phát hiện là nhân tố chính trong đường dây đẻ thuê cho một công ty Đài Loan, có trụ sở ở Băng Cốc (Thái Lan).
Đồng nghiệp nói với tôi rằng dư luận ở Thái Lan mấy hôm nay cứ sôi lên sùng sục vì thông tin này. Có điều, luật OK9 thể thao xanh chín tại Thái Lan được thực thi rất nghiêm túc, nên các nhà báo ở nước này đưa tin khá dè chừng. Chủ yếu là thông tin chính thức từ các buổi họp báo nhanh của các cơ quan chức năng ở Thái Lan. Mà tại các cuộc họp này, đa phần là do Bộ trưởng Bộ Ok986.vip bảo mật SSL Thái Lan chủ trì. Dẫu là thông tin nhỏ giọt, nhưng sức nóng thì vẫn rất khủng khiếp.
Theo luật của OK9giaitri nền tảng giải trí online Thái Lan, thì người phụ nữ được cấy phôi hoặc thực hiện thụ tinh nhân tạo, bắt buộc phải xuất trình giấy đăng ký kết hôn được thừa nhận với người Ok986 vip Thiên đường trò chơi đi cùng. Nếu không, chẳng bác sĩ nào dám thực hiện chuyện cấy ghép.
Trường hợp người phụ nữ không thể mang thai, thì có thể nhờ người có cùng huyết thống với mình mang thai hộ. Nhưng, sự giúp đỡ này không được dính dáng đến tiền bạc, nếu không, sẽ phạm luật. Cần lưu ý điều luật của Thái là, người giúp đỡ này phải là chị em, họ hàng với người cần được giúp đỡ. Ngoài ra, tất cả hành vi mang thai hộ đều là phạm pháp theo quy định của luật pháp Thái Lan.
Tôi hỏi, nếu như vậy thì liệu các cô gái Việt Nam trót mang thai hộ có phạm luật không? Bạn nói, may mắn là đã đủ bằng chứng để cho thấy họ là nạn nhân của đường dây OK9 thể thao xanh chín mất nhân tính này. Họ được xác nhận là nạn nhân của đám buôn người.
Mà buồn lắm, khi thôn nữ mình sang bên đó có người còn chưa biết Sài Gòn, chưa biết chốn phồn hoa một lần thì biết lấy gì phòng vệ ở một quốc gia xa lạ, giao tiếp với nhau bằng một thứ ngôn ngữ không phải là tiếng Việt.
Họ được đưa đến một bệnh viện tại Băng Cốc, rồi tống thẳng vào tay các bác sĩ biến chất nằm trong ê kíp của đường dây đẻ thuê. Kế đến, họ trải qua hàng loạt xét nghiệm để phòng ngừa các bệnh truyền nhiễm. Điều quan trọng nhất là nhằm xác tín lại xem họ có khả năng mang thai hay không. Sau khi được khẳng định họ hoàn toàn có thể làm mẹ, ê kíp bác sĩ này sẽ cho họ uống một loại thuốc, mà nghi ngờ rằng là thuốc kích thích quá trình rụng trứng. Ít lâu sau, họ tiếp tục được đưa đến bệnh viện và gặp lại những tay bác sĩ ấy. Họ chẳng biết điều gì xảy ra trong suốt quá trình ấy.
Vài ngày sau, họ được thử nước tiểu cũng tại bệnh viện này để xem có thai hay chưa(?). Nếu có thai, họ sẽ được chăm sóc cẩn thận theo chế độ dành cho thai phụ. Tất cả chỉ là để, họ có thể cho ra đời một đứa trẻ khỏe mạnh, nhằm phục vụ cho nhu cầu sinh lợi của ông chủ người Đài Loan.
Kế đến, bạn kể là hai trong số các cô gái người Việt đang mang thai cứ nằng nặc đòi bỏ thai. Đây là nạn nhân của ông chủ đường dây đẻ thuê này. Họ nói với các cô rằng, các cô sẽ có được việc làm đàng hoàng tại Thái Lan. Nhưng, khi đến Băng Cốc mọi chuyện đã khác.
"Điều khó khăn là luật pháp của Thái Lan quy định rất khắt khe về chuyện phá thai", đồng nghiệp của tôi cho biết. Họ chỉ đồng ý cho phá thai nếu như thai phụ minh chứng với các xét nghiệm của hội đồng y khoa rằng thai nhi có khả năng uy hiếp tính mạng của thai phụ. Hoặc, thai nhi là kết quả ngoài mong đợi của một vụ cưỡng hiếp, và vụ việc đã được phía cơ quan điều tra xác nhận. "Mọi thứ, nhìn chung là đang rất rối", anh bạn đồng nghiệp kết luận.
Đã hết đâu, cho đến giờ, mọi ban ngành ở Thái Lan lẫn Đại sứ quán Việt Nam vẫn chưa xác định được rằng các cô gái này đang mang thai hộ hay chính là mẹ ruột của đứa trẻ. Hơn nữa, không biết đường dây đẻ thuê này là nhằm phục vụ cho các cặp vợ chồng lắm tiền nhưng không thể có con tại Thái Lan, hay Băng Cốc chỉ là địa điểm trung gian để những đứa trẻ vốn được xem như món hàng này chuyển đến một OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao khác (?!).
2. 15 cô gái là 15 thân phận khác nhau, tất cả chỉ có chung mẫu số là bi kịch ngày về. Mấy hôm nay, các cô cứ khóc suốt. Nghe nói là cha mẹ của họ ở Việt Nam, thông qua truyền thông đã gọi điện thoại qua để chất vấn vì sao họ lại làm chuyện dại dột như vậy. Tuy nhiên, không phải tất cả họ đều không biết họ được đưa sang Thái Lan là để đẻ thuê. Bởi ngay khi được nghỉ ngơi tại Phnôm Pênh (Campuchia) trước khi đáp máy bay sang Băng Cốc, họ đã biết được chuyện đó.
Vậy thì tại sao họ lại để cho sự tuyệt vọng ngày nay thản nhiên bước vào OK9giaitri đăng nhập của cá nhân mình(?!). Phải chăng, bởi vì mối lợi trước mắt?.
5.000USD cho một ca sinh một, 7.000USD cho một ca sinh đôi... nếu quy đổi ra tiền Việt thì với họ đó là số tiền quá lớn. Thêm nữa, họ nghĩ mọi thứ cũng đơn giản thôi. Qua bên ấy gần một năm, nói dối với họ hàng và láng giềng là lên Sài Gòn làm công nhân, sinh một đứa bé, nhận vài nghìn USD. Có tiền, họ lại trở về quê, sửa căn nhà tranh ọp ẹp cho cha mẹ, biếu anh chị em trong nhà một khoản để chia sẻ khó khăn, còn lại họ sẽ dành dụm để lo cho tương lai của chính mình. Mọi chuyện trong họ chỉ đơn giản là vậy, chẳng có gì nghiêm trọng. Mà có thể họ nghĩ, chuyện ở xứ xa lắc, khuất mày khuất mặt, mấy chốc mà quên...
Chính bản thân họ, cũng không bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay, cái ngày mà mọi cặp mắt của dư luận đổ dồn về họ. Họ có muốn điều đó đâu, họ chỉ muốn mọi thứ diễn ra trong bí mật. Vì thế, đồng nghiệp của tôi nói rằng bây giờ họ đang rất lo sợ khi nghĩ đến ngày về. Cứ Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 được một ít, họ lại cần có chuyên viên tư vấn tâm lý thông qua phiên dịch viên để trấn an tinh thần cho họ.
Những thiếu nữ của quê hương tôi, chưa kịp có bạn trai thì đã nghe lời đám cò đẻ thuê, những kẻ không còn nhân tính rủ rỉ vào tai sự kỳ ảo của chuyến xuất ngoại sang Thái Lan. Đám cò hứa với họ là họ sẽ có việc làm nghiêm túc, có cơ hội ngồi máy bay, được đi nước ngoài, có thu nhập cao... rồi họ sẽ là Việt kiều, sẽ có nhiều tiền, cha mẹ họ sẽ được đổi đời. Mấy ai thoát khỏi sự cám dỗ của lời nói. Thế nên, các cô đã sang bên đó.
Đến Băng Cốc, họ mới phát hiện mình bị biến thành người "sản xuất" ra một món hàng đặc biệt. Họ kêu khóc, họ phản đối, họ làm đủ mọi cách để thoát khỏi cảnh đó, nhưng mà có được đâu.
Thông tin mà tôi có được, thì gã chủ người Đài Loan của Công ty Baby 101, cũng có một cô vợ Việt Nam, là phụ tá đắc lực của gã trong việc điều hành đường dây OK9 thể thao xanh chín vô nhân tính này. Mười năm trước, gã từng mở công ty tư vấn, mai mối cho những gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi Đài Loan không đủ tiền cưới vợ bản xứ đành sang Việt Nam kiếm người để phối ngẫu. OK9 thể thao xanh chín được ít lâu, gã mở công ty trá hình, điều hành đường dây đẻ thuê.
Giới chức Đài Loan phát hiện ra chuyện OK9 thể thao xanh chín vô nhân đạo ấy, nên công ty của gã bị đóng cửa. Ăn bẩn lâu ngày thành quen, gã bỏ chạy khỏi Đài Loan, sang Băng Cốc và Phnôm Pênh tiếp tục mở ra chuỗi công ty OK9 thể thao xanh chín mặt hàng bi kịch này. Mà đường dây đẻ thuê của gã, đã xuất hiện cách đây vài năm. Không biết có bao nhiêu đứa trẻ đã biến thành những đồng USD ma mị chảy vào két sắt của vợ chồng gã. Những kẻ vô luân...
3. Những cô gái ấy sẽ trở về nhưng những đứa trẻ sẽ được sinh ra và lớn lên như thế nào(?!). Mà khoan bàn đến chuyện ấy, chỉ mỗi chuyện lên máy bay từ Băng Cốc về đến sân bay Tân Sơn Nhất, rồi từ Tân Sơn Nhất ra Bến xe Miền Tây, ngồi xe đò về đến nhà với các cô thôn nữ kia đã là chặng đường quá dài. Dài đến mức, một số cô đã nằng nặc yêu cầu các cơ quan chức năng đừng bắt họ đặt chân lên con đường đó để bắt đầu hành trình.
Các cô đang rất xấu hổ, đang hoảng sợ, họ quên mất mình là nạn nhân chứ không phải là đồng phạm. Nhưng lời đồn ở quê đôi khi cũng cay nghiệt lắm, không biết họ sẽ phải chịu đựng bao lâu nữa những lời xì xầm từ cái hàng rào ngăn cách giữa nhà họ với nhà kế bên.
Những đứa trẻ chưa được sinh ra, cứ đang thản nhiên hoài thai trong bụng họ. Biết đứa trẻ sinh ra tóc vàng hay đen, mắt xanh hay nâu, da trắng hay vàng... rồi những đứa trẻ ấy sẽ lớn lên, sẽ đến trường như thế nào, khi các bé chỉ có mẹ. Mà nhà mẹ thì nghèo khó.
Đồng nghiệp nói với tôi là nhiều tổ chức ở Thái Lan đang yêu cầu phải bồi thường cho các cô thôn nữ này một số tiền nào đó, để giúp họ vượt qua khó khăn trước mắt. Biết xoa dịu bi kịch như thế nào cho uất ức tiêu tan, đành chặc lưỡi hy vọng, ngày buồn tạm quên được khắc nào thì mừng khắc ấy. Chứ biết làm sao(?!).
Đã đến lúc, họ cần phải làm gì đó để ngăn chặn những bi kịch tương tự như thế này ở thì tương lai.
Hiện tại, ở Thái Lan, các ban, ngành sở tại vẫn đang tiếp tục điều tra để lôi ra ánh sáng toàn bộ những kẻ mất nhân tính trong đường dây OK9 thể thao xanh chín nỗi đau này.
4. Giữa khuya, tôi ngồi xe đò từ Sài Gòn về Bạc Liêu với mục đích tìm hiểu thêm gia cảnh của những thiếu nữ đáng thương ấy. 6 tiếng ngồi trên xe đò ngắm cảnh dọc ngang, thấy miền Tây vẫn vậy. Những cánh đồng đìu hiu trong đêm chạy ngút tầm mắt, con nước khuya lững lờ trôi, tiếng vỏ lãi rẽ sông phành phạch... Mọi thứ cứ chống chếnh buồn(!).
Sáng, thì đến Thị xã Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu. Cái thị xã cũ, bụi bặm đang nhốn nháo vì thông tin đường dây đẻ thuê vừa bị phát giác tận Thái Lan. Người miền Tây vốn vậy, có những chuyện họ biết, họ cho là bình thường. Nhưng khi OK9 thể thao xanh chín thông tin, họ lại lập tức xem như đó là việc trọng đại. Họ bàn tán, họ xôn xao rồi họ hỏi ngược lại tôi nhiều thứ. Đa phần tôi đều từ chối trả lời.
Trong suốt buổi trò chuyện với bố mẹ của H. và bố mẹ của P., những thân phận người nghèo đến bi kịch. Tôi cứ ám ảnh mãi đôi mắt ngong ngóng ngày về của con họ. Tôi nhớ đôi mắt nhìn xa xăm của bố P., ông chỉ biết con mình bị lừa đi lao động ở nước ngoài. Ông nói, ông có cần tiền đâu. Nghèo, ông chịu được. Khổ, ông chấp nhận... Ông chỉ mong được thấy con gái ở cạnh bên mình. Dẫu rằng trước đây, P. đã lên Sài Gòn phụ người ta bưng phở. Đôi tháng, mới về nhà một lần. Nhưng, Sài Gòn trong ông dễ hình dung hơn là Băng Cốc. Băng Cốc phồn hoa quá, Băng Cốc lạ lẫm quá... Băng Cốc giam chân đứa con gái áp út của ông đến bao giờ thì sao ông dám chắc. Ông chỉ biết đau đáu đợi con về. Biết bao giờ mới thôi xót xa?
Bố P. làm nghề chài cá, còn mẹ H. là người phụ nữ kiếm sống bằng nghề bưng bê thuê ngoài chợ. Ai kêu gì làm nấy, mỗi ngày chắt chiu được vài mươi nghìn nuôi con, chăm người chồng đã trở nên lơ ngơ sau khi bị tai nạn cách đây gần 10 năm.
Người phụ nữ không biết chữ ấy cười với tôi rất tươi, nói là có chuyện gì đâu, H. Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở Sài Gòn mà. Chắc là H. bận, nên H. không về thôi... Có khi, mươi hôm nữa H. sẽ ngồi xe đò về, cho bà ít tiền, sắm cho em cái áo mới.
Tôi cứ lặng im để nghe bà nói về người con gái đi làm xa với rất nhiều hy vọng...
Bởi tôi biết rằng, với họ, bình yên mới đó mà thoáng chốc đã xa...