Ngày kinh hoàng
Một buổi chiều oi bức tại thị trấn nhỏ Chowchilla thuộc tiểu bang Carlifornia, chiếc xe buýt chở 26 học sinh đang lăn bánh đột ngột dừng lại trước một chiếc xe tải màu trắng đỗ ven đường. Ed Ray, tài xế xe buýt mở cửa để xem chiếc xe tải trắng hỏng có cần giúp đỡ không. Ngay lúc đó, Ed thấy một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi tiến lại gần cửa xe với khẩu súng trên tay và trùm kín đầu. Là người chịu trách nhiệm cho sự an toàn của 26 đứa trẻ trên xe, Ed mở cửa hy vọng người Ok986 vip Thiên đường trò chơi lạ mặt kia sẽ không chĩa súng vào anh và lũ trẻ.
Kẻ lạ mặt nhanh chóng lên xe và yêu cầu Ed đi xuống cuối xe buýt. Những đứa trẻ trên xe, chủ yếu ở độ tuổi từ 5-14, đã có những phản ứng khác nhau trước sự xuất hiện của người lạ. Một số nghĩ rằng đó là trò đùa và cười khúc khích. Những em khác ngay lập tức tỏ ra sợ hãi. Cùng lúc đó, thêm hai kẻ đeo mặt nạ nhảy lên xe buýt. Một trong số chúng ngồi vào chỗ tài xế và lái xe buýt về phía đại lộ 21, một tên canh chừng Ed và 26 em học sinh, tên còn lại lái chiếc xe tải trắng theo sau.
Sau vài phút, chúng dừng xe buýt trong một đường hầm thoát nước và tắt động cơ. Chiếc xe tải trắng ngay lập tức áp sát cửa xe buýt và chúng bắt một nửa số học sinh lên xe đã bị bịt kín cửa sổ. Chúng khóa xe lại và di chuyển xe. Sau đó, một chiếc xe tương tự xuất hiện và số nạn nhân còn lại được lùa vào chiếc xe này.
Trong khi bị lùa vào xe tải, tài xế Ed mặc dù rất hoảng loạn, song ông vẫn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từ hình dáng những kẻ bịt mặt, hai chiếc xe tải, vị trí hiện trường…, bất cứ điều gì ông nhìn thấy được. Khi chiếc xe tải thứ hai đã được khóa, 27 con tin đều hoảng loạn bởi xung quanh toàn là bóng tối. Tất cả chỉ diễn ra trong vài phút. Lúc đó là 16h15’ thứ năm, ngày 15/7/1976.
Bị nhốt trong những thùng xe bịt kín và ngột ngạt, 27 con tin mất hết khái niệm về thời gian, kể cả tài xế Ed. Hầu hết tin rằng họ đã di chuyển được khoảng 11 tiếng. Một số trẻ ngủ gật và sau đó mỗi người ước tính thời gian di chuyển khác nhau. Thực ra, hai chiếc xe tải chở những đứa trẻ bị bắt cóc đã rời Chowchilla và đến Livermore, một thành phố cách đó 100 dặm về phía Tây Bắc. Đường đi vòng vèo khiến Ed và những đứa trẻ không biết họ đang ở đâu khi chiếc xe dừng lại.
Những đứa trẻ đều đói và mệt. Tất cả đều không biết được những gì sẽ chờ mình ở phía trước khi xe dừng bánh. Một trong số những tên bắt cóc hét lên gọi tên lái xe và Ed là nạn nhân đầu tiên bước xuống xe khi bóng tối đang vây quanh. Anh không thể nhìn rõ mình đang ở đâu. Trước mặt anh là một bãi đất hoang. Ed bị bắt khai rõ tên, bỏ quần và giày lại, trèo lên một chiếc thang dẫn xuống một hang động nằm sâu trong lòng đất.
Chân dung những kẻ bắt cóc đeo mặt nạ
Anh em Rick và Jim Schoenfeld và bạn của chúng Fred Woods đại diện cho giới trẻ xuất thân từ các khu giàu có dọc bán đảo San Francisco vào những năm 70 của thế kỷ trước. Cha của Rick và Jim là bác sĩ chuyên khoa, còn Fred là con trai của một ông chủ sở hữu nhiều Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức, trong đó có cả mỏ khai thác đá ở Livermore. Chúng đều trẻ, chỉ hơn 20 tuổi và sống trong những căn nhà rộng rãi cùng cha mẹ, cũng tham gia OK9 thể thao xanh chín và có hoài bão lớn.
Chúng nghiên cứu xe và bàn luận về phim ảnh cùng một người bạn. Người bạn này có ước mơ trở thành một nhà viết kịch bản phim Hollywood có cảnh hành động, phạm tội và những chiếc xe rượt đuổi nhau như “Dirty Harry" và "The French Connection" (Đây là các bộ phim bom tấn thời bấy giờ). Chính những buổi nói chuyện này dẫn chúng đến hàng loạt ý tưởng hoàn hảo cho tội ác mà chúng gây ra sau này.
Khi trả lời tờ San Francisco Chronicle vào tháng 7/2001, Jim nói rằng, khi chúng mới bước sang tuổi 20 và nghĩ rằng cha mẹ chúng thất vọng về những đứa con do tính tiêu pha hoang phí. Chúng cảm thấy phải làm điều gì đó để kiếm tiền chứ không thể xin tiền bố mẹ mãi được. Bắt cóc đòi tiền chuộc là cách kiếm tiền dễ dàng nhất – ý nghĩ này đã xuất hiện trong đầu Jim từ lâu. “Thời gian trôi qua, chúng tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ, chi tiết và chỉ chờ cơ hội để thực hiện nó”. Khi ngày đó đến, Jim đứng giữa một con đường hoang vắng ở Chowchilla. Hắn kể lại: “Tôi tự nói với mình, ngay khi chiếc xe buýt dừng lại, rằng mình đang làm cái quái gì thế này. Sau đó, tôi quan sát và thấy vấn đề sẽ được giải quyết trong vòng 24 giờ”.
Jack W. Baugh, điều tra viên của vụ án và Jefferson Morgan, tác giả cuốn sách “Nguyên nhân vụ bắt cóc 26 đứa trẻ ở Chowchilla, 15/7/1976” xuất bản năm 1978, sau khi điều tra vụ án và hậu quả của nó, tin rằng, từ lâu Rick và Jim đã xem việc lên kế hoạch gây án chỉ giống như việc “luyện tập trí não”, còn Fred là kẻ muốn xem liệu kế hoạch này có thể được thực hiện hay không.
Việc chuẩn bị kế hoạch diễn ra hằng tháng và khá đơn giản: cướp một chiếc xe buýt chở học sinh, giấu chúng ở nơi an toàn, đòi một khoản tiền chuộc lớn từ Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K bang, lấy tiền và sau đó thả con tin an toàn trong vòng 24 giờ. Và chúng đều biết sẽ có tình huống bất ngờ xảy ra cho dù chúng có lên kế hoạch hoàn hảo đến thế nào đi chăng nữa.
Biến mất bí ẩn
Chiều muộn 15/7, phụ huynh của một số trẻ bị bắt cóc bắt đầu gọi điện đến trường học. Đoán là chiếc xe bị hỏng ở đâu đó, họ đi tìm và phát hiện chiếc xe buýt không đỗ trên cung đường quen thuộc và cũng không có trong các tiệm sửa chữa. Đến 18h cùng ngày, nhà trường đã gọi điện cho cảnh sát địa phương, văn phòng cảnh sát trưởng của hạt. Cảnh sát ngay sau đó đã tiến hành điều tra và xác định rằng tài xế Ed đã dừng xe 3 lần và lần cuối cùng là tại một vùng nông thôn cạnh đại lộ 21, nơi chiếc xe đã biến mất không để lại dấu vết.
Sự việc được thông báo đến cảnh sát các khu vực lân cận. Trực thăng chuyên dụng được sử dụng để tìm kiếm trước khi trời tối. Đến 19h30’, thông tin đã được phát sóng trên các phương tiện truyền thông trong khi cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm. Đến khoảng 20h, một sĩ quan cảnh sát thông báo rằng, anh đã tìm thấy chiếc xe buýt được phủ kín bằng cây cối tại khu vực cách thị trấn 9 dặm về phía Tây. Mọi hy vọng dường như bị dập tắt khi viên sĩ quan báo cáo rằng, chiếc xe buýt trống rỗng và không có dấu vết của Ed cũng như 26 đứa trẻ.
Sau đó, một chuyên gia khám nghiệm hiện trường được mời đến và những gì điều tra viên này tìm thấy khiến anh cũng thấy khó hiểu: Chiếc xe buýt trống rỗng. Dấu vết xe hướng ra ngoài khu vực nhưng không có dấu chân, không có vết máu hay bất kỳ dấu vết nào cho việc sử dụng vũ lực và cũng không có dấu hiệu nào cho thấy 27 người mất tích đã có mặt tại khu vực này. Cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm trong đêm, nhưng họ đã phải ngừng lại bởi một cơn bão to ập đến. Những dấu vết còn lại của vụ mất tích gần như đã bị xóa sạch sau khi bão tan.
Không lâu sau khi chiếc xe buýt được tìm thấy, phóng viên từ các nơi lũ lượt đổ về Chowchilla để săn tin. Sáng 17/6, tin tức về vụ bắt cóc đã vượt ra ngoài biên giới Chowchilla và lan ra toàn quốc. Người dân Chowchilla đều hy vọng điều tốt đẹp nhất sẽ đến với các nạn nhân, mặc dù đây là thị trấn có nhịp sống chậm và thanh bình so với các vùng khác ở California, tuy nhiên những vụ bắt cóc tương tự cũng đã từng xảy ra. Chẳng hạn như vụ bắt cóc Patty Hearst, hoặc một vụ khác xảy ra vào tháng 10-1969 khi một tên giết người hàng loạt tuyên bố rằng, mục tiêu của hắn là học sinh và hắn sẽ tấn công một xe buýt bất kỳ vào buổi sáng.
Phát biểu trước phóng viên, phát ngôn viên văn phòng cảnh sát trưởng đã nói rằng: “Lũ trẻ đã được đưa đến một nơi nào đó, đó là sự thật. Không có vết máu, không có bằng chứng của bọn tội phạm, vì vậy, việc tìm ra những đứa trẻ là vô cùng khó khăn”.
Mắc kẹt trong bóng tối
Đó là khoảng thời gian khó khăn với Ed và lũ trẻ khi bị nhốt trong chiếc hộp chật cứng. Thực tế, họ đã bị nhốt trong một chiếc xe tải khóa kín và chôn sâu vài mét dưới lòng đất. Bên trong chỉ có một vài tấm thảm và nệm lò xo, một ít thức ăn và nước uống để gần cái lỗ mà thực chất là “nhà vệ sinh thời nguyên thủy”. Một vài lỗ thông hơi nhỏ chỉ đủ giảm bớt không khí ngột ngạt. Mỗi nạn nhân có một khái niệm về thời gian khác nhau. Mỗi phút trôi qua tưởng chừng như vô tận. Một số bé gái lớn tuổi hơn cố gắng bình tĩnh và chăm sóc những em nhỏ tuổi hơn, thậm chí còn bảo nhau hát lên để xua tan nỗi sợ hãi đang bủa vây.
Sau khoảng 12 giờ đồng hồ, các con tin bắt đầu tìm cách thoát thân. Bằng cách chồng những tấm nệm lên nhau, Ed và một số học sinh nam lớn tuổi hơn có thể leo lên nóc, nơi họ được bị lùa xuống chỗ giam giữ. Nắp kim loại rất nặng và hầu như rất khó di chuyển, nhưng họ đã tìm ra cách bằng việc dùng những tấm gỗ kê vào khoảng trống giữa trần nhà và nắp. Sau nhiều giờ nỗ lực, họ đã dịch chuyển được nắp đậy và Ed có thể với tới kéo vật chặn cái nắp ra. Hóa ra đó là tấm pin công nghiệp khổng lồ. Cuối cùng, họ đã mở được một lỗ hở đủ cho một cậu bé nhỏ nhất có thể chui lọt. Tuy lo sợ vì không biết điều gì đang chờ mình ở trên nhưng cậu bé đã chui lên và thông báo rằng không có ai ở đó. Sau khi mở rộng miệng hố, Ed và những đứa trẻ bắt đầu trèo lên mặt đất sau 16 giờ đồng hồ. Họ đi về phía có ánh sáng, cố gắng di chuyển thật nhanh mặc dù cơ thể không còn chút sức lực nào.
Chiếc xe tải được chuyển đến và chôn tại một mỏ khai thác đá ở Livermore thuộc sở hữu của gia đình Fred Woods. Hai công nhân Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại mỏ đá không hề biết về vụ bắt cóc. Tuy nhiên, khi nhìn thấy một nhóm học sinh quần áo bẩn thỉu đi về phía mình, họ lập tức gọi cảnh sát, đưa cho 27 người lạ mặt nước uống và đưa cho Ed quần áo.
Cảnh sát lập tức có mặt tại hiện trường và các nạn nhân được chuyển tới trung tâm Ok986.vip bảo mật SSL gần Santa Rina bằng xe buýt. Sau khi các nạn nhân dần hồi phục, FBI và lực lượng chức năng địa phương đã tiến hành thẩm vấn Ed và các học sinh để tìm ra thông tin về vụ bắt cóc, thủ phạm, những chiếc xe được sử dụng và nhà tù dưới đất. Cuối cùng, khoảng 4h sáng 17/7, sau 36 giờ đồng hồ kể từ thời điểm Ed dừng xe để giúp một chiếc xe tải chết máy trên đường, 27 người đã được trở về Chowchilla. Ed được đoàn tụ với vợ con và 26 học sinh cũng được trở về trong vòng tay của cha mẹ.
Truy tìm thủ phạm
Trong khi các nạn nhân bị giam giữ dưới lòng đất, ba kẻ bắt cóc không ngồi im chờ đợi. Bước tiếp theo trong kế hoạch của chúng là đòi 5 triệu đô la tiền chuộc. Chúng hy vọng sẽ nhanh chóng nhận được tiền và thả con tin trong vòng 24 giờ. Tuy nhiên, theo tờ Chronicle, chúng đã không thực hiện được cuộc gọi tới cảnh sát Chowchilla để đòi tiền chuộc do có quá nhiều cuộc gọi từ các phóng viên, các cơ quan thực thi Oki9 Sòng bạc trực tuyến, những người cung cấp thông tin… Sau nhiều giờ nỗ lực gọi điện mà không được, cả ba lăn ra ngủ. Khi tỉnh dậy vào ngày 17/7, chúng sững sờ khi các phương tiện truyền thông đưa tin các con tin đã trốn thoát an toàn.
Trong quãng thời gian chuẩn bị cho vụ bắt cóc (kể cả việc chôn chiếc xe tải vào tháng 12/1975), ba kẻ bắt cóc đã không bao giờ ngờ tới việc các con tin có thể trốn thoát, và chúng đinh ninh rằng không ai có thể phát hiện chiếc xe tải trong lòng mỏ đá ở Livermore. Trong cơn hoảng loạn, chúng đã tìm cách bỏ trốn. Fred và Jim chạy lên phía Bắc, còn Rick trở về nhà thú nhận với cha mẹ. Họ đã sốc trước câu chuyện của con trai và không biết phải làm thế nào.
Khi các cơ quan chức năng họp bàn về vụ án lần đầu tiên, họ chắp nối lời khai của Ed và các em học sinh. Tất cả những gì họ nhận được là xe buýt bị ba người Ok986 vip Thiên đường trò chơi chặn lại, các nạn nhân bị dồn lên 2 chiếc xe tải, di chuyển trong thời gian dài, sau đó bị tra hỏi tên tuổi và bị dồn xuống một chiếc xe dưới lòng đất. Cuộc điều tra tập trung vào hiện trường vụ án, về chiếc xe tải bị chôn dưới mỏ đá. Cảnh sát đã kéo chiếc xe lên mặt đất và tìm manh mối liên quan, mặc dù các manh mối này liên quan đến các nạn nhân là chủ yếu.
Chiếc xe tải bị chôn đã cung cấp những manh mối quan trọng. Do không bao giờ nghĩ rằng chiếc xe sẽ bị phát hiện nên Fred đã sử dụng tên thật của mình khi mua xe. Thêm vào đó, mỏ đá lại thuộc quyền sở hữu của cha Fred khiến hắn trở thành nghi can số một. Điều này càng được củng cố khi cảnh sát liên lạc với gia đình Fred và được biết hắn đã mất tích từ nhiều ngày nay. Sau khi điều tra các mối quan hệ của Fred, những nơi hắn có thể trốn, cảnh sát phát hiện thêm rằng bạn hắn - Jim cũng mất tích. Cuộc điều tra nhanh chóng khoanh vùng các đối tượng này và cảnh sát tìm ra đã có ít nhất một nhân chứng cho biết đã nhìn thấy ba tên chôn chiếc xe. Ngoài ra, họ cũng tìm thấy bản nháp kế hoạch bắt cóc con tin được viết bằng tay tại nhà Fred. Câu hỏi đặt ra bây giờ là Fred và Jim đang ở đâu?
Chạy trốn
Fred và Jim quyết định đến Canada bởi chúng đã chuẩn bị rất nhiều vật dụng cần thiết. Theo kế hoạch, Jim sẽ lái xe qua biên giới và Fred sẽ bay đến Vancouver từ Reno, tìm một khách sạn rẻ tiền và đợi Jim. Sau khi đến Vancouver, Fred sẽ đến bưu điện hai lần/ngày vào các thời điểm đã được định trước để trao đổi với nhau.
Fred đến Vancouver vào tối 17/7. Hắn dễ dàng thông quan và đăng ký ở tại một khách sạn dưới tên giả. Về phần Jim, sau một cuộc hành trình dài, hắn đến Canana vào tối 18/7. Khi được hỏi, hắn đã nói với cảnh sát khu vực biên giới rằng, hắn lái xe đến thăm một người bạn sống gần Edmonton và sau đó đến Montreal để xem thế vận hội mùa hè. Câu chuyện của hắn không thuyết phục, cộng với việc chuẩn bị quá ít tiền cho một chuyến Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá khiến Jim bị từ chối cho nhập cảnh. Bực mình, đói và buồn ngủ, Jim quay xe lại và đi về phía Tây. Về phần Rick, hắn lo lắng theo dõi tin tức về vụ án. Cuối cùng, cảnh sát cũng xác định nghi can Fred, song OK9 thể thao xanh chín lại không đề cập đến Rick và em trai của Fred.
Thứ hai, ngày 19/7, Jim đến Spokane cầm cố một số đồ trong xe. Hắn tin rằng thiếu tiền là lý do duy nhất khiến hắn bị từ chối nhập cảnh. Quay trở lại biên giới, cảnh sát tiến hành khám xét kỹ càng chiếc xe và tìm thấy một khẩu súng lục của Fred giấu trên xe mà Jim không biết. Tuy không bị buộc tội mang vũ khí vào Canada, Jim một lần nữa bị từ chối nhập cảnh và hắn quay lại Idaho. Ngày hôm sau, ở Coeur d'Alene, Idaho, sau khi cầm đồ nốt, hắn bỏ xe lại và mua một chiếc xe tải cũ và quay trở lại Washington.
Ngày 23/7, cả hai nghe sững sờ khi nghe tin Rick đã đầu thú và được tại ngoại với 1 triệu đô la tiền bảo lãnh. Thông tin này khiến Jim quyết định trở về. Sau khi về đến nơi vào chủ nhật, hắn không biết phải làm gì. Hắn sợ về nhà, gọi mọi người hoặc đi thẳng tới chỗ cảnh sát. Cuối cùng, hắn cắm trại tại một bãi biển địa phương để tìm câu trả lời.
Tại Vancouver, Fred đã sử dụng tên giả viết thư cho một người bạn ở California và nói rằng đừng cho ai biết và hồi âm cho hắn. Khi nhận được thư của Fred, người bạn đó đã nhanh chóng chuyển bức thư đến FBI và ngay lập tức cảnh sát Vancouver được thông báo về hành tung của Fred và việc hắn có thể xuất hiện tại bưu điện.
Sáng 29/7, trong khi đang lái xe về nhà, Jim bị một tài xế khác nhận ra. Người tài xế này nhanh chóng tăng tốc đến chốt cảnh sát gần nhất báo tin. Jim đã bị bắt. Cùng ngày, tại bưu điện Vancouver, nhân viên bưu điện đã thông báo với cảnh sát rằng, một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi sử dụng tên giả của Fred đang hỏi về thư hồi âm và Fred bị bắt ngay sau đó.
14 ngày kể từ khi vụ bắt cóc xảy ra, nhiều bằng chứng quan trọng đã được thu thập và cả ba tên bắt cóc đã bị bắt.
Xét xử, ám ảnh và ác mộng
Ngày 4/8, ba tên hội ngộ tại một phòng xử án nhỏ tại Chowchilla. Tại tòa, Jim và Fred đều kêu oan. Tiến trình xét xử diễn ra chậm chạp. Sau nhiều phiên xét xử, vào ngày 25/7/1977, một năm 10 ngày sau khi gây án, cả ba bị kết án với 27 tội danh liên quan đến việc bắt cóc đòi tiền chuộc nhưng không gây thương tích. Ba bị cáo tuổi 20 đã chịu án chung thân, không ân xá. Tuy nhiên, đến năm 1981, mức án này đã được thay đổi để các bị cáo có cơ hội được làm lại cuộc đời.
Sau vụ bắt cóc, phụ huynh một số học sinh đã mời chuyên gia tâm lý Lenore Terr tới để giúp lũ trẻ thoát khỏi ác mộng và sự sợ hãi. Terr đã tiến hành phỏng vấn tất cả nạn nhân. Nghiên cứu này đã được công bố trên tờ American Journal năm 1981 và sau đó là trong cuốn sách của bà với tiêu đề “Những chấn thương vì sợ hãi trong thời thơ ấu”. Theo đó, lũ trẻ sợ nhất là khi chúng bị di chuyển từ xe buýt đến chiếc xe tải nhỏ, đến việc bị nhốt trong chiếc xe chôn dưới lòng đất, thậm chí cả khi di chuyển bằng xe buýt từ trung tâm Ok986.vip bảo mật SSL về nhà.
Bà cũng phát hiện rằng, nhiều đứa trẻ sợ hãi với người lạ ngay tại những nơi công cộng. Một số phải cố hết sức mới dám ra mở cửa, nhiều đứa lại chạy trốn mỗi khi có người đến nhà. 73% tin rằng, chúng đã bỏ qua những dấu hiệu của vụ bắt cóc.
Gần như tất cả lũ trẻ đều nói với Terr trong buổi phỏng vấn cuối cùng vào năm 1980 rằng, chúng có rất ít hy vọng cho một tương lai hạnh phúc, một cuộc sống lâu dài, hoặc một cuộc sống thoải mái, không sợ hãi. Ngoài ra, Terr còn phát hiện nhiều vấn đề thể chất, hậu quả của vụ bắt cóc. Ví dụ, các vấn đề về bàng quang gây ra do bị nhốt lâu trong xe không có nhà về sinh, béo phì do sợ hãi bị bỏ đói, một bé gái hầu như không cao thêm chút nào kể từ khi bị bắt cóc lúc 9 tuổi.
Nhiều năm trôi qua sau vụ bắt cóc kinh hoàng, nhưng hậu quả về tinh thần của nó vẫn còn dai dẳng tại thị trấn nhỏ miền Trung California này.
Sau phiên xét xử, Chowchilla trở về với nhịp sống yên bình. Phóng viên chỉ xuất hiện vào những ngày tưởng niệm. Người dân địa phương không muốn nhắc lại sự kiện đau lòng này nên truyền thông rất khó khăn trong việc phỏng vấn họ. Vụ bắt cóc cũng được Hollywood đưa vào tác phẩm của mình năm 1993.
Tháng 7/2006 đánh dấu 30 năm ngày vụ án xảy ra. Năm 1996, khi trả lời tờ The Chronicle được hỏi về việc ân xá, Ed nói: “Bọn chúng phải ở trong tù để trả giá cho những tội ác mà chúng gây ra”. Một nạn nhân bị bắt cóc khi chưa đầy 10 tuổi nói rằng: “Chúng bỏ mặc chúng tôi, 27 con người tới chết. Nhà tù là nơi dành cho chúng”. Tuy nhiên, cảnh sát trưởng và thẩm phán đều tin rằng đã đến lúc ân xá cho ba tên bắt cóc. Một thiếu tá cảnh sát cho biết, ông tin rằng bọn bắt cóc không còn là mối họa cho Ok9 cab trò chơi casino phổ biến.
Cả ba tên vẫn thụ án trong tù trong suốt hơn 30 năm qua