“Nhà báo” của những mảnh đời kém may mắn
Lớn lên trong một gia thuần nông nghèo khó ở vùng nông thôn Mỹ Hòa (Bình Minh, Vĩnh Long), tuổi thơ của cậu bé Nguyễn Trung Tính cũng chịu nhiều cơ cực. Điều trớ trêu, năm lên 4 tuổi, Tính bị sốt bại liệt và 2 chân từ đó cũng teo lại. Hàng ngày, việc đi đứng của Tính phụ thuộc vào đôi nạng gỗ nhưng không vì vậy mà chàng trai này “quay lưng” với cuộc sống mà ngược lại, Tính có một ý chí và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Gác lại giấc mơ học đại học, không muốn trở thành gánh nặng của gia đình, Tính đã đến và gắn chặt với nghề báo như một phóng viên “thực thụ”.
Cơ duyên làm báo đến với Tính cũng thật tình cờ. Năm anh học lớp 8, một phóng viên báo Vĩnh Long phát hiện ra cậu bé khuyết tật hát rất hay, có năng khiếu vẽ nên viết đưa chân dung trên mặt báo. “Khi thấy phóng viên viết về mình cũng… hay hay nên tôi quyết tâm sau này trở thành nhà báo”, anh Tính bộc bạch. Cũng từ đó, sẵn máu đam mê, chàng trai Nguyễn Trung Tính “tập tành” viết lách. Những ngày đầu, anh viết những mẩu truyện cười gửi cho báo Vĩnh Long và Đài Truyền thanh huyện. Dù không được may mắn trong cuộc sống, nhưng chàng trai trẻ khuyết tật này luôn tràn ngập niềm tin yêu vào cuộc sống. Tính chia sẻ: “Những mẩu truyện cười vừa giúp mọi người sảng khoái mà cũng giúp mình biết mỉm cười với cuộc sống”.
Viết cho báo tỉnh được vài năm, từ những tờ báo TW được gửi qua đường bưu điện xã, Tính tìm đọc và lần theo địa chỉ in trên báo để gửi bài cộng tác. “Lúc trước gửi bài qua đường bưu điện mấy ngày mới tới tòa soạn mà nhiều khi bài cũng không được đăng, những tin “nóng” để lâu ngày cũng hết tính Ok9cab Link Chính Thức, nhưng tôi dần trau chuốt câu chữ, bài viết của mình cũng xuất hiện trên mặt báo”. Năm 2008, anh lấy tiền nhuận bút tích góp trong nhiều năm và gia đình hỗ trợ một phần để sắm dàn máy vi tính kết nối internet, giúp thuận tiện trong Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP.
Khi tâm sự với chúng tôi, điều Tính tâm đắc nhất trong nghề báo là khi viết về những mảnh đời bất hạnh. Dù những lúc trái gió, trở trời bị cơn đau nhức hành hạ, nhưng hễ nghe nơi đâu có hoàn cảnh khó khăn, anh lại thuê xe ôm tìm đến. “Khi bài viết đăng báo, thấy có bạn đọc ủng hộ và giúp đỡ mình cảm thấy rất vui. Vì phần nào đã góp phần chia sẻ khó khăn với những mãnh đời kém may mắn. Lúc đó, mình thấy nghề báo thật ý nghĩa và thêm tin yêu để gắn bó với nghề”, anh Tính xúc động.
Một cán bộ Hội Phụ nữ xã Đông Thành, huyện Bình Minh cho biết: “Anh Tính thường xuyên phối hợp với chúng tôi để viết về cảnh đời của chị em trong xã. Nhiều người đã vượt qua khó khăn nhờ sự ủng hộ của bạn đọc thông qua bài viết của anh”.
Những “tai nạn” nghề nghiệp
Do không công tác chính thức cho một cơ quan OK9 thể thao xanh chín nào, nên trong quá trình tác nghiệp, Tính cũng gặp rất nhiều khó khăn khi tiếp cận “nguồn tin” vì không có giấy giới thiệu. Cách đây mấy năm, tại xã Đông Thành, huyện Bình Minh (Vĩnh Long) mở một phiên tòa lưu động xét xử vụ án giết người. Sau khi được các anh OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á địa phương thông cảm cho vào tác nghiệp thì anh lại bị bên hỗ trợ tư pháp “tóm cổ” do nghi ngờ là phần tử “xấu”, Tính ngậm ngùi chia sẻ.
Sau tai nạn nghề nghiệp lần đó, Tính được Văn phòng đại diện của một tờ báo ở Hà Nội thường trú tại ĐBSCL cấp cho giấy giới thiệu cộng tác viên, điều này đã tạo điều kiện cho anh hành nghề thuận lợi hơn. Năm 2006, Tính viết về trường hợp một thanh niên đánh mẹ ở xã Mỹ Hòa đăng trên một tờ nhật báo, nhưng không ngờ, nhân vật bị phản ánh đọc được bài báo khi Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9h mì có quấn tờ báo gói bên ngoài. “Người thanh niên này biết tôi viết nên khi gặp, anh ta lại kiếm chuyện. Nhưng tôi nghĩ kệ, hễ thấy người này từ xa là tôi chống nạng đi nơi khác liền”.
Trong “nghiệp” làm báo của chàng trai khuyết tật này, có lẽ lần tác nghiệp vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ là khiến anh nhớ đời. Khi đó, hay tin cầu Cần Thơ sập nhịp dẫn, chưa đầy nửa tiếng sau Tính đã có mặt tại hiện trường. Bằng đôi nạng gỗ tuy di chuyển khó khăn nhưng với kinh nghiệm tác nghiệp, anh đã lấy nhanh thông tin trong khả năng của mình để gửi về tòa soạn. “Mình di chuyển chậm hơn người thường nên phải nhanh nhạy lấy càng nhiều thông tin trong thời gian ngắn càng tốt”, Tính nói.
Nghề báo cũng lắm khắc nghiệp, với những người bình thường đã “rất cực” còn với Tính thì theo nghề càng khó khăn hơn, đòi hỏi lòng đam mê và nghị lực phải thật sự “cháy bỏng”. “Có những sự kiện xảy ra ở Trà Vinh, An Giang… mấy bác xe ôm thấy mình có tật nên thông cảm không lấy tiền xe, mình chỉ đổ xăng thôi. Còn những tin tức gần, mấy đứa em ở xóm, tụi nó thương tình chở đi không lấy tiền. Tôi rất biết ơn những người này”, anh Tính bộc bạch