Tôi chỉ được gặp ông một lần và lần gặp ấy cách đây đã ngót 40 năm. Tháng 11 năm 1972, tại Tuần lễ Liên hoan phim tài liệu và phim ngắn quốc tế lần thứ 15 được tổ chức tại thành phố Leipzig (CHDC Đức). Ở đó, các nhà báo chúng tôi có dịp tiếp xúc với nhiều nhà Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP nổi tiếng từ khắp thế giới, trong đó có Konstantin Simonov - tác giả bộ phim “Không nỗi đau nào riêng của ai”.
Vốn đã thuộc lòng bài thơ “Đợi anh về” mà nhà thơ Tố Hữu dịch ra tiếng Việt trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, tôi rất vui mừng được nhìn thấy ông trong dáng vẻ hết sức giản dị, tóc cắt ngắn, lông mày rậm, đôi mắt trầm ngâm, miệng lúc nào cũng ngậm tẩu thuốc…
Giây phút đó, rất tự nhiên, tôi nhớ đến những câu thơ của người chiến sĩ Hồng quân Xô viết, được viết ra giữa những ngày khốc liệt của cuộc chiến tranh vệ quốc: “Em ơi đợi anh về - Đợi anh hoài em nhé - Mưa có rơi dầm dề - Ngày có dài lê thê - Em ơi em cứ đợi - Dù tuyết rơi gió thổi…”. (Ấy là mùa đông năm 1941, cách nay tròn 71 năm).
Những tháng đầu năm 1971, Simonov đã có mặt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ở Việt Nam để làm bộ phim mà dịp này ông đưa tới tham dự Liên hoan phim quốc tế. Trước đó, ông cũng đã từng đến Việt Nam, trong tư cách một nhà thơ, một người bạn Xô viết gắn bó với Việt Nam. Ngay từ năm 1955, khi làm Tổng Biên tập Tạp chí “Thế giới mới”, ông đã yêu cầu Ban Biên tập là cần phải có bài viết về Việt Nam anh hùng.
Ông rất buồn vì bấy giờ ở Matxcơva không có lấy một chuyên gia về văn học Việt Nam. Rồi tháng 10 năm đó, trên tạp chí này xuất hiện bài “Cùng với Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026” – đó là bài báo đầu tiên bằng tiếng Nga viết về văn học Việt Nam mà tác giả là Iveta Globova, một cô nghiên cứu sinh trẻ tuổi về ngôn ngữ.
Năm 1971 ấy, ông có điều kiện tiếp xúc nhiều với các nhà văn và các nhà Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP Việt Nam. Các đồng nghiệp của ông ở xứ sở này còn nhớ mãi một điều ông đã nói với phóng viên Tuần báo Văn nghệ: “Tôi tin tưởng một cách sâu sắc rằng những ai chưa từng giáp mặt với cái chết, chưa từng một lần sẵn sàng chết, những người ấy không thể viết đúng sự thật” (Tuần báo Văn Nghệ, số 379, 15/1/1971).
Cũng tận lúc đó, Simonov mới được biết bài thơ của ông đã đến với tuổi trẻ Việt Nam bằng con đường kỳ diệu như thế nào. Năm 1947, tức 6 năm sau khi bài thơ ra đời, Tố Hữu đã dịch nó ra tiếng Việt. Bối cảnh mà bài thơ được dịch cũng như khi nó được sáng tác, có lẽ cũng tương tự cuộc chiến tranh đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Tố Hữu có lần kể lại với nhà Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP Xô viết R.Carmen rằng: Năm ấy, bọn Pháp nhảy dù và chiếm thị xã Bắc Kạn. Bộ đội và du kích Việt Nam chiến đấu quyết liệt bên bờ sông Lô và trên những đèo núi. Dân bỏ làng mạc và thành phố ra đi. Trước khi đi, làm vườn không nhà trống.
Một buổi tối, Tố Hữu tìm được cuốn sách “Những cô gái Xô viết”, trong đó có bài thơ “Đợi anh về” mà Luykettơ đã dịch ra tiếng Pháp. Tố Hữu nói: “Tôi đã nhìn thấy các anh chị em của tôi chịu đựng biết bao nỗi đau đớn. Tôi muốn đem đến cho các chị em Việt Nam anh hùng của tôi những lời an ủi và hy vọng. Tôi đã ngồi suốt đêm và đến sáng thì dịch xong bài thơ”.
Hẳn là Simonov hết sức cảm động về câu chuyện này, cũng như ông cảm nhận sâu sắc bản dịch của Tố Hữu được đón nhận và truyền bá như thế nào trong các thế hệ thanh niên Việt Nam chiến đấu. Vì vậy, trong tác phẩm “Từ sổ tay người phóng viên”, ông có những dòng thơ đằm thắm tặng người dịch:
“Tôi biết rằng ở đây bài thơ tôi đã sống
Trong lời dịch tuyệt vời của Anh
Và sẽ sống, khi người vợ còn phải đợi
Những người đương hành quân…”.
Hai năm sau khi hoàn thành bản dịch “Đợi anh về”, Tố Hữu cũng đã dịch một bài thơ khác của Simonov: “Aliôsa nhớ chăng?” và như lời Tố Hữu nói, ông muốn gửi vào đấy tình thương yêu của ông đối với mảnh đất Việt Nam đang bị quân thù thiêu đốt.
Với hai bài thơ trên, Simonov đã có mặt trong cuộc chiến đấu của nhân dân ta từ cuối nửa đầu thế kỷ 20. Nhà thơ, nhà báo chiến tranh xông xáo của OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao Xô viết đã trực tiếp chứng kiến những tội ác tầy trời của đế quốc xâm lược gây ra ở Việt Nam và làm nên bộ phim “Không nỗi đau nào riêng của ai” cùng cuốn sách “Việt Nam mùa đông thứ 70”.
Nói chuyện với các nhà báo quốc tế và đông đảo những người hâm mộ Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP, Simonov coi bộ phim của mình là “Sự bảo vệ trẻ em Việt Nam”. Giọng trầm, ông kể lại bao điều mắt thấy tai nghe ở Việt Nam. Rồi ngước nhìn mọi người, ông nói như tâm sự:
- Nữ đạo diễn Babắc và tôi, với bộ phim này, “Không nỗi đau nào riêng của ai”, muốn giới thiệu với mọi người về các em bé Việt Nam và những quả bom ngày đêm giội xuống đầu các em. Tập thể xưởng phim tài liệu Trung ương Matxcơva chúng tôi sản xuất bộ phim này với mục đích là cùng hàng triệu, hàng chục triệu người trên khắp mọi miền của Trái đất góp phần giúp đỡ các em bé Việt Nam, bằng cả một phong trào hành động vô cùng phong phú và với tấm lòng thiết tha trân trọng sự nghiệp chính nghĩa của nhân dân Việt Nam.
Ông nói tiếp: - Đề tài Việt nam đã trở thành hòn đá thử vàng quan trọng nhất để đánh giá các bộ phim mang nội dung chống chủ nghĩa đế quốc. Và quả thật, những tác phẩm Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP về Việt Nam mà các bạn từ nhiều nước mang đến giới thiệu tại Liên hoan này càng giúp chúng tôi thấy rằng: Vấn đề Việt Nam đã và đang gây xúc động biết bao đối với những người sáng tạo Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP. Những bộ phim ấy kêu gọi toàn thế giới sự đồng cảm sâu sắc đối với những đau khổ của nhân dân Việt Nam, đối với ý chí quyết thắng của nhân dân Việt Nam trong cuộc chiến đấu vì hòa bình và công lý. Bản thân tôi đã cảm động đến không cầm được nước mắt trước tình cảm hữu nghị và tình anh em của những người tham dự Liên hoan đối với nhân dân Việt Nam…
Là người có mặt trong cuộc họp báo quốc tế đó, tôi rất xúc động trước những câu nói từ đáy lòng ông và chỉ muốn chạy đến siết chặt tay ông để bày tỏ lòng biết ơn.
Nhưng, đâu chỉ riêng tôi xúc động, các nhà báo quốc tế đã vỗ tay nhiệt liệt sau khi ông dứt lời – một việc ít khi xảy ra trong những cuộc họp báo lớn. Tình cảm và lòng biết ơn của tôi chỉ còn cách thể hiện ở bản tin được phát nhanh nhất về nước ngay trong đêm đó.
Người chiến sĩ Hồng quân Xô viết Simonov.
Tên bộ phim của ông đã được chính Tố Hữu mượn khi viết bài thơ “Việt Nam máu và hoa” vào mùa xuân 1973. Lại cũng xin nói thêm: Tháng 4 năm 1972, chừng 5 tháng trước khi Simonov có mặt tại Leipzig, Tố Hữu có đề tặng ông bài thơ “Xtalingrát, một ngày xuân” - với ý nghĩa ông là người bạn chí cốt của nhân dân Việt Nam và đồng thời là tác giả của cuốn “Ngày và đêm Xtalingrát”…
Trong một bài báo của mình, Tiến sĩ N.Nhiculin cho biết: “Có thể nói, những tháng cuối đời, nhà thơ (Simonov) càng gắn với Việt Nam. Khi biết rằng mình sẽ không bao giờ còn được ra viện, ông viết bài cuối cùng của mình, đó là lời tựa cho cuốn sách “Điều đã được lựa chọn” của Hồ Chí Minh. Ông nói: “Tôi rất lấy làm hân hạnh vì Nhà xuất bản Tiến bộ đề nghị tôi viết lời kết cho cuốn sách này”.
Anh Phong Vũ, một người bạn của tôi từ thời cùng học ở khoa Ngữ văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, đã có vinh dự dịch bài viết đó. Bài viết khá dài, tôi xin phép được trích một vài đoạn để thấy rõ thêm tấm lòng của nhà thơ Xô viết dũng cảm, một nhà quốc tế chủ nghĩa, một nhà ái quốc, một người bạn thân thiết của nhân dân Việt Nam, đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu:
“Chính trên gương mặt của Hồ Chí Minh đã có một cái gì đó đậm đà chất thơ.
Người là vị lãnh tụ của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mình, nhà cách mạng kiên cường, theo chủ nghĩa quốc tế vô sản, nhà lý luận và con người hành động, nhà chiến lược và nhà chiến thuật của chiến tranh cách mạng, một người có học vấn rộng: Người chẳng những biết nhiều thứ tiếng nước ngoài mà còn viết tác phẩm bằng một vài thứ tiếng ấy. Đồng thời với những cái đó, trong nhận thức của nhân dân Việt Nam, Người vẫn là “Bác Hồ”, một ông già anh minh sống hoàn toàn gần họ và có khả năng hiểu một cách thật tự nhiên tất cả những gì mà một người Việt Nam kể cho Người biết về bản thân mình, dù đó là một người cùng lứa tuổi hay một chàng trai, một cô gái, một đứa trẻ.
Hồ Chí Minh thích cái tên gọi thân tình “Bác Hồ”. Tên gọi ấy chứng tỏ không những được mọi người yêu mến mà còn được mọi người hiểu biết, và tâm hồn Người gần gũi với tâm hồn mọi người: nỗi khổ, niềm vui, hy vọng của mọi người là nỗi khổ, niềm vui, hy vọng của chính Người.
Khi người ta nói về một nhà hoạt động Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức vĩ đại rằng “đó là một con người giản dị”, thì điều đó cũng giống như một lời ngợi ca “đó là một người lính” khi nói về một vị tướng. Trên gương mặt Hồ Chí Minh không có vẻ gì là một quân nhân đặc biệt, mặc dù Người đã từng gánh vác Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP chỉ huy cuộc đấu tranh vũ trang của Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mình trong suốt mấy chục năm trường. Trên gương mặt của Người không có vẻ gì nổi bật trí thức mặc dù Người là một con người có trí thức sâu sắc, có cách tư duy triết học...”