Vì sao Hoàng đế Đức không bị xét xử tội phạm chiến tranh?

Theo Hiệp ước Versailles, Hoàng đế cuối cùng của Đức Wilhelm II phải bị xét xử là tội phạm chiến tranh. Thế nhưng, một phiên tòa xét xử với sự có mặt của Wilhelm đã không xảy ra.
  • Herberts Cukurs – Phi công hay tội phạm chiến tranh?
  • David Crane, luật sư săn lùng tội phạm chiến tranh
  • Có nên bỏ hình phạt tử hình đối với các tội phá hoại hòa bình, chống loài người và tội phạm chiến tranh?

Vấn đề này đã gây tranh cãi đến mức một nhóm luật sư và sử gia Hà Lan đã từng lập một phiên tòa giả định xét xử vị hoàng đế này với 5 cáo buộc. Mặc dù bản tuyên án đã tha bổng cho Wilhelm 4 trong 5 cáo buộc nhưng phiên tòa giả định này đã tạo nền tảng cho các vụ xét xử tội phạm chiến tranh sau này.

Vấn đề gây tranh cãi

Trước Chiến tranh thế giới I, việc tham chiến đã được coi là quyền của bất kỳ quốc gia nào hoặc bất kỳ nguyên thủ quốc gia nào, và các tội phạm chiến tranh được xem là một phần của cuộc chiến. 

Nhận thức về công lý của người chiến thắng cho rằng những hành động tàn ác do bên chiến thắng phạm phải sẽ không bị trừng phạt đồng thời phe chiến thắng có thể trừng phạt hoặc thậm chí hành hình những người của bên thua cuộc mà không bị trừng phạt.

Thế nhưng, Chiến tranh Thế giới I đã mãi mãi làm thay đổi bộ mặt cuộc chiến và quy tắc chiến đấu. Được trang bị các khí tài hủy diệt mới như xe tăng, pháo hạng nặng, cả hai bên tham chiến phải chịu đựng thương vong lớn đồng thời bị mắc kẹt trong các chiến hào trong nhiều năm trời. Hơn 6,6 triệu người thiệt mạng và 8 triệu binh sỹ thiệt mạng trong cuộc chiến này.

Ngay từ ban đầu, những hành động tàn bạo đã là một phần của Thế chiến I. Sau khi quân Đức xâm chiếm Bỉ vào tháng 8-1914, binh lính Đức bắt đầu sát hại thường dân. 

Các vụ tàn sát này, một phần bị kích động bởi niềm tin sai lầm rằng người dân ngoại thành Bỉ là lực lượng bắn tỉa, đã cướp đi sinh mạng hơn 5.000 người và kích hoạt một cuộc tranh luận gay gắt về những phương thức bạo lực nào được coi là thích hợp trong cuộc chiến.

Wilhelm trao huy chương cho binh sĩ trong Thế chiến I.
Wilhelm trao huy chương cho binh sĩ trong Thế chiến I.

Khi Chiến tranh Thế giới thứ I kéo dài, ngày càng có nhiều dân thường của hai bên thiệt mạng, cả phe Hiệp ước (chủ yếu gồm Anh, Pháp, Nga sau đó gồm Mỹ, Italy, Bỉ và Serbia) và phe Liên minh Trung tâm (gồm Đức, Áo, Hungary, Đế chế Ottoman và Bulgari) đều cáo buộc lẫn nhau vi phạm các tội ác chiến tranh. 

Tuy nhiên, khi cuộc chiến kết thúc, chỉ có một phe bị quy trách nhiệm cho hành động của mình. Trách nhiệm của Wilhelm về cuộc chiến đẫm máu đã trở thành chủ đề được tranh cãi nóng bỏng và cuối cùng thì trở thành một vấn đề chưa được giải đáp.

Người Đức giải thích rằng vũ khí đã bị "buộc rơi vào tay họ" bởi những mối đe dọa từ các cường quốc thù địch. Thế nhưng, đối với phe Hiệp ước, dường như Hoàng đế Đức Wilhelm II đã lợi dụng quyền lực của mình để đẩy thế giới vào cuộc chiến. 

Khi kết thúc chiến tranh, các bên nhóm họp để đưa ra các điều khoản của Hiệp ước Versailles, phe Hiệp ước khẳng định rằng Đức không chỉ chịu toàn bộ trách nhiệm về cuộc chiến mà Wilhelm cần bị xét xử như một tội phạm chiến tranh. 

Các cáo buộc đối với Hoàng đế cuối cùng của Đức Wilhelm II gồm: một người đứng đầu Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức không chỉ phát động một cuộc chiến phi pháp mà còn ra lệnh cho binh sỹ thực hiện hàng loạt vụ tàn sát dã man khiến hàng nghìn người thiệt mạng và toàn bộ lục địa bị tàn phá. 

Khi đó, người bị buộc tội là một trong những nhân vật gây tranh cãi trong lịch sử. Như một phần của hiệp ước, các bên ký kết nhất trí thiết lập một tòa án đặc biệt để xét xử Wilhelm vì "vi phạm tối thượng đạo đức quốc tế và sự thiêng liêng của các hiệp ước". Phe Hiệp ước đã chính thức yêu cầu dẫn độ Wilhelm.

Wilhelm chỉ huy binh sĩ trong Thế chiến I.
Wilhelm chỉ huy binh sĩ trong Thế chiến I.

Đây là một động thái chưa từng có tiền lệ: Chưa từng có một nguyên thủ quốc gia nào bị xét xử vì tội phát động chiến tranh và mặc dù Đức là bên thua cuộc song Đức vẫn có các đồng minh và mối quan hệ trên toàn châu Âu. 

Lúc đó, cựu Hoàng đế Đức Wilhelm II đang sống lưu vong ở Hà Lan, một quốc gia trung lập, theo lời mời của Nữ hoàng Vương quốc Hà Lan khi ấy là Wilhelmina khi kết thúc Thế chiến I. Ông sống lưu vong trong một tòa lâu đài xa hoa cùng nhiều tài sản quý giá.

Bất chấp sức ép dẫn độ Wilhelm để xét xử, Hà Lan từ chối tuân thủ, cho rằng điều này sẽ làm mất đi tính trung lập của Hà Lan khi phải chọn bên. Tội lỗi của vị hoàng đế cuối cùng của Đức đã trở thành một tín điều đối với phe Hiệp ước và ở cả Pháp và Anh, điều này đã trở thành một vấn đề quan trọng trong các chiến dịch Ok986.com Bản Cao Cấp với việc tân Thủ tướng Anh khi ấy là David Lloyd George đã thề đưa Wilhelm ra xét xử và treo cổ.

Theo Điều 229 của Hiệp định Versailles, phe Hiệp ước sẽ yêu cầu OK9giaitri nền tảng giải trí online Hà Lan, nơi Wilhelm được hưởng quy chế tị nạn Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá, dẫn độ cựu Hoàng đế Đức. Nếu bị dẫn độ, Wilhelm sẽ phải ra hầu tòa gồm một ê-kíp 5 thẩm phán gồm Mỹ, Anh, Pháp, Italy và Nhật Bản. 

Thế nhưng, rốt cục, phiên tòa này đã chưa từng diễn ra. Lý do là Hà Lan từ chối dẫn độ Wilhelm. Và cho đến đầu những năm 1920, mối quan tâm của phe Hiệp ước đã chuyển sang những vấn đề khác, như việc đảm bảo Đức sẽ tuân thủ các quy định khác của Hiệp ước Varsailles kèm theo đó là những phản đối và tranh cãi giữa các nước thuộc phe Hiệp ước về việc xét xử này.

Phiên tòa giả định

Nếu vụ xét xử Wilhelm được thực hiện khi ông còn sống thì đây đã có thể đã trở thành một vụ xét xử mang tính thế kỷ. Liệu Wilhelm II, Hoàng đế cuối cùng của Đức từ năm 1888 đến 1918, có phạm tội chiến tranh hay không là một câu hỏi gây tranh cãi. 

Đó là câu hỏi chưa từng được giải đáp trong cả cuộc đời Wilhelm còn sống. Mặc dù phe Hiệp ước cáo buộc ông phát động một trong những cuộc chiến đẫm máu nhất trong lịch sử và vi phạm luật pháp quốc tế, cũng như binh lính của ông vi phạm những hành động dã man, nhưng Wilhelm chưa từng bị đưa ra tòa xét xử.

Gia đình người Bỉ trúng đạn của quân Đức trong Thế chiến I.
Gia đình người Bỉ trúng đạn của quân Đức trong Thế chiến I.

Để bù đắp cho sự bỏ qua này và cũng để làm sáng tỏ hơn các cáo buộc, một nhóm các nhà sử học và luật sư Hà Lan đã tiến hành một phiên tòa giả định để tranh luận liệu Wilhelm II có phạm tội ác chiến tranh hay không. Họ đã thực hiện dự án này trong 8 năm liền song ngày nay, cuốn sách ghi chép lại phiên tòa giả định này được trưng bày tại Lâu đài Amerongen, nơi trú ngụ đầu tiên của Wilhelm sau khi đặt chân đến Hà Lan vào ngày 10-11-1918.

Về tòa giả định này, ê-kíp nói trên đã sử dụng 5 cáo buộc đối với Wilhelm được quy định trong Hiệp ước Versailles ký năm 1919. Cáo buộc thứ nhất là chịu trách nhiệm vì đã phát động cuộc chiến; thứ hai là chịu trách nhiệm vì để binh sĩ Đức xâm chiếm nước Bỉ trung lập; thứ ba là chịu trách nhiệm vì các tội ác chiến tranh do quân Đức gây ra ở Bỉ; thứ tư chịu trách nhiệm vì tuyên bố cuộc chiến tàu ngầm không có giới hạn, vi phạm luật pháp quốc tế và thứ 5 là chịu trách nhiệm vì vi phạm luật quốc tế và lợi dụng chiến tranh. 

Nhóm các nhà sử học và chuyên gia về luật hình sự và luật quốc tế, đã nỗ lực tiến hành một phiên tòa xét xử giả định mà Wilhelm đáng nhẽ có thể đã phải tham gia nếu phe Hiệp ước làm mạnh tay cho đến cùng.

Trả lời phỏng vấn đài truyền hình quốc gia Hà Lan NOS, ông Hans Andriessen, người chủ nhiệm dự án và cũng đóng vai luật sư bào chữa cho Wilhelm, giải thích cách bào chữa trong vụ xét xử giả định này như sau.

Giống như những lãnh đạo của Nam Tư trước đây và các tướng lĩnh bị xét xử ở Hà Lan trong vòng 15 năm qua, ban đầu ông Andriessen đã cố gắng bác bỏ quyền xét xử của tòa đối với vụ việc của Wilhelm. Đến phút cuối, phe Hiệp ước đã viện dẫn nhiều điều khoản thuộc Hiệp ước Varsailles bất lợi đối với Wilhelm, khiến phía Đức không có lựa chọn nào khác mà buộc phải chấp nhận. 

Theo lập luận của ông Andriessen, sự cưỡng bách thi hành này khiến toàn bộ hiệp ước Varsailles trở nên vô giá trị. Lập luận của ông về bác bỏ quyền xét xử của tòa đã bị bãi bỏ. Tuy nhiên, phần lớn biện hộ của ông đối với các cáo buộc dành cho Wilhelm vốn dựa trên luật quốc tế lại được tòa giả định này chấp thuận.

Đối với cáo buộc tội thứ nhất, Wilhelm đã được tha bổng. Ông Andriessen bào chữa rằng phát động một cuộc chiến vào thời điểm đó là hành động đáng bị lên án mạnh mẽ song lại là phương hướng hành động chính đáng vì các bang trong nước Đức cảm thấy bị đe dọa. Wilhelm bị buộc tội thứ hai. Andriessen lặp lại lời bào chữa của mình rằng Đức lúc đó cảm thấy bị các nước thù địch xung quanh đe dọa đến mức không còn cách nào khác là xâm lược Bỉ (và tấn công Pháp), song biện hộ của ông đã bị bồi thẩm đoàn phiên giả định đó coi là không thỏa đáng.

Với cáo buộc tội thứ 3, Wilhelm một lần nữa được tha bổng vì tòa không thể thiết lập mối liên hệ trực tiếp nào giữa mệnh lệnh của ông và việc thực hiện các hành động tàn bạo.

Cáo buộc tội phạm thứ 4 là phát động một cuộc chiến tàu ngầm cũng được tha bổng. Lời bào chữa của ông Andriessen trong phiên tòa giả định đó là Anh đã bắt đầu trang bị vũ khí cho tàu thuyền chở hàng của họ thậm chí trước khi nổ ra Thế chiến I. 

Điều này gây ra sự không an toàn khi tàu ngầm Đức nổi trên mặt nước đồng thời đặt nghi vấn liệu các tàu của Anh có chở cả hành khách hay không. Vì vậy, Hải quân Đức và tư lệnh tối cao của họ, không thể là bên duy nhất chịu trách nhiệm về cuộc chiến tàu ngầm trong Thế chiến I.

Cáo buộc tội trạng thứ 5 đã bị tòa giả định loại bỏ vì bị xem là quá mơ hồ. Như vậy, Hoàng đế cuối cùng của Đức chỉ bị cáo buộc 1 tội trạng trong tổng số 5 tội nói trên. Theo cáo trạng của tòa giả định này thì Wilhelm sẽ bị quản thúc tại gia cho đến cuối đời. 

Thế nhưng, Wilhelm sống cuộc đời còn lại của mình ở ngôi làng Doorn của Hà Lan, hàng ngày đốn củi và gặp gỡ những vị khách muốn ghé thăm ông. Ông qua đời tại ngôi làng đó năm 1941 và được an táng tại một lăng mộ nhỏ. Giới chuyên gia lịch sử hiện vẫn tranh cãi về vai trò của ông ta trong việc gây ra Thế chiến I.

Nền tảng xét xử tội phạm chiến tranh

Mặc dù các điều khoản quy định trong Hiệp ước Versailles đối với tòa án giả định dành cho Wilhelm đã được luật sư phản bác, nhưng hiệp ước này đã dẫn đến các vụ xét xử khác. Ví dụ, năm 1921, tòa án tối cao Đức mở hàng loạt phiên xét xử tội phạm chiến tranh ở thành phố Leipzig. Các vụ xét xử này chỉ được tiến hành với một số người ban đầu bị cáo buộc phạm tội chiến tranh từ cướp bóc đến ngược đãi tù nhân. 

Tuy nhiên, không ai có thể khẳng định liệu những vụ xét xử này là hợp pháp hay không và tòa án Đức khi đó đã sử dụng luật Đức, chứ không phải luật lệ quốc tế, trong các vụ xét xử. Không ai hài lòng với kết quả. Đối với phe Hiệp ước, các vụ xét xử ở Leipzig là những việc làm vô nghĩa. Thế nhưng, đối với Đức, các vụ xét xử này lại thể hiện công lý của phe chiến thắng.

Các vụ xét xử Leipzig đã kết thúc trong lãng xẹt. Mặc dù hơn 901 trường hợp phạm tội chiến tranh được xác định song chỉ có 17 vụ được xét xử. Cho đến cuối những năm 1920, các vụ phạm tội còn lại rơi vào quên lãng và không ai bị kết tội phải chịu bất kỳ hình phạt tù giam nào. 

Các vụ xét xử ở Leipzig và tranh cãi về tội phạm chiến tranh của Wilhelm đã giúp thiết lập nền tảng cho cả luật pháp quốc tế và truy tố tội phạm chiến tranh. Tuy nhiên, cả hai đều không đạt được mục tiêu là trừng trị đích đáng bất kỳ ai vi phạm hoặc cho phép vi phạm hành động tàn bạo trong Thế chiến I.

Hà Ngọc (tổng hợp)

Các tin khác

Nhóm tình báo “Đô đốc” thu thập thông tin mật từ Quốc vương Thụy Điển

Nhóm tình báo “Đô đốc” thu thập thông tin mật từ Quốc vương Thụy Điển

Trong lịch sử tình báo quân sự Nga và Liên Xô, đại tá hải quân Vladimir Stashevsky là một trường hợp đặc biệt. Từng đứng đầu mạng lưới tình báo tại Bắc Âu trong Thế chiến I, ông lại trở thành điệp viên nằm vùng trong Thế chiến II. Sau Cách mạng Tháng 10, giới lưu vong coi ông là người thân Liên Xô, còn Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K Xô viết lại nghi ngờ lòng trung thành của ông, vì ông vốn là một sĩ quan Nga hoàng. Bất chấp mọi ngờ vực và biến động, Stashevsky vẫn tiếp tục phục vụ Tổ quốc.

Lặng lẽ chiến dịch Cyber Guardian

Lặng lẽ chiến dịch Cyber Guardian

Ngày 18/7/2025, Bộ trưởng Điều phối An ninh quốc gia Singapore K. Shanmugam lần đầu công khai xác nhận UNC3886, một nhóm tấn công mạng tinh vi, đang nhắm vào hạ tầng trọng yếu của đảo quốc.

Giải mật hồ sơ tình báo 2017 chấn động nước Mỹ

Giải mật hồ sơ tình báo 2017 chấn động nước Mỹ

Cuộc rà soát mới của FBI đối với một số cựu và đương nhiệm sĩ quan CIA đang kéo trở lại tâm điểm một hồ sơ tình báo từng gây tranh luận kéo dài suốt nhiều năm ở Washington: bản đánh giá liên ngành công bố đầu năm 2017 về can thiệp Ok986.com Bản Cao Cấp Mỹ.

Ukraine thử nghiệm nền tảng AI hỗ trợ tác chiến

Ukraine thử nghiệm nền tảng AI hỗ trợ tác chiến

CEO Palantir Alex Karp tiết lộ Ukraine đang sử dụng các nền tảng AI của công ty để phân tích dữ liệu chiến trường theo thời gian thực, qua đó thay đổi cách người lính phát hiện mục tiêu, xử lý thông tin và tiến hành tác chiến trong chiến tranh hiện đại.

Những đặc điểm chung của các điệp viên Anh hoạt động tại Nga

Những đặc điểm chung của các điệp viên Anh hoạt động tại Nga

Hành vi bất thường và thậm chí mang tính khiêu khích của một nhân viên đại sứ quán Anh đã thu hút sự chú ý của cơ quan An ninh Liên bang Nga (FSB). Kết quả là ông ta đã phải rời khỏi Nga vì bị cáo buộc sử dụng vỏ bọc ngoại giao để hoạt động gián điệp. Vậy, ông ta đã bị phát hiện như thế nào, đang tìm cách gặp ai, thu thập thông tin gì, và tại sao lại hành xử thiếu chuyên nghiệp như vậy?

Cuộc sống hiện tại của điệp viên Mỹ Edward Snowden

Cuộc sống hiện tại của điệp viên Mỹ Edward Snowden

Trong lịch sử thế kỷ XXI, hiếm có nhân vật nào tạo ra làn sóng dư luận mạnh mẽ như Edward Snowden. Với người này, anh là anh hùng đấu tranh vì tự do và quyền con người; với người khác, anh lại là kẻ phản bội tiết lộ bí mật quốc gia. Năm 2013, những tuyên bố gây chấn động của Snowden về chương trình giám sát toàn cầu của tình báo Mỹ đã làm rung chuyển thế giới. Bài viết giới thiệu về cuộc sống hiện tại của Snowden tại nước Nga.

Điệp viên nhị trùng Ba Lan qua giải mật của CIA

Điệp viên nhị trùng Ba Lan qua giải mật của CIA

Trung tuần tháng 3/2004, Mỹ giải mật hồ sơ liên quan đến Đại tá tình báo Ba Lan Ryszard Kuklinski, người tình nguyện Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 cho CIA. Hồ sơ dày 750 trang, ký hiệu F-2004-01013, được công bố trên website Governmentattic.org và được bổ sung bằng ấn phẩm A Secret Life.

Các chiến dịch bí mật điên rồ nhất của Mỹ

Các chiến dịch bí mật điên rồ nhất của Mỹ

Các chiến dịch bí mật do OK9giaitri nền tảng giải trí online Mỹ khởi xướng đã tồn tại từ lâu, nhưng chỉ thực sự bùng nổ về quy mô trong giai đoạn Thế chiến II và Chiến tranh Lạnh. Khi các hành động quân sự công khai dần nhường chỗ cho hoạt động gián điệp, OK9giaitri nền tảng giải trí online Mỹ bắt đầu phát triển những phương thức tinh vi nhằm đi trước đối thủ. Một số chiến dịch bí mật thực sự kinh hoàng, nhưng cũng có không ít trường hợp phi lý đến mức nực cười.

Dự cảm nghề nghiệp trong ngành tình báo

Dự cảm nghề nghiệp trong ngành tình báo

Phản bội trong ngành tình báo là một vấn đề nhức nhối. Chỉ một kẻ "Judas" cũng có thể khiến cả mạng lưới sụp đổ, dẫn đến những cuộc thanh trừng khốc liệt. Bài viết sau đây không tập trung vào công tác phản gián, mà khai thác một khía cạnh tâm lý sâu sắc hơn: dự cảm của những người đồng đội. Trên thực tế, những điệp viên nhiều năm sát cánh bên kẻ phản bội thường nhận ra các dấu hiệu bất thường và nghi ngờ từ rất sớm, thậm chí trước khi cơ quan chức năng vào cuộc.

Mỹ dùng AI săn thủy lôi tại Hormuz

Mỹ dùng AI săn thủy lôi tại Hormuz

Trong nỗ lực duy trì an ninh hàng hải tại eo biển Hormuz, Hải quân Mỹ đang tăng tốc đưa trí tuệ nhân tạo vào các nhiệm vụ rà phá thủy lôi. Đây được xem là bước đi chiến lược nhằm đối phó với kho vũ khí bất đối xứng của Iran và khắc phục những hạn chế trong năng lực tác chiến dưới nước truyền thống của Washington.

Vụ án gián điệp chấn động Azerbaijan

Vụ án gián điệp chấn động Azerbaijan

Hồ sơ Martin Ryan cho thấy một mô thức quen thuộc nhưng chưa hề cũ trong hoạt động tình báo: tiếp cận kín đáo dưới vỏ bọc dân sự, tạo lập quan hệ từ những không gian tưởng như bình thường, rồi từng bước mở rộng sang các lĩnh vực nhạy cảm.

Những sai lầm tình báo tai hại trong chiến dịch của Mỹ và Israel nhằm vào Iran

Những sai lầm tình báo tai hại trong chiến dịch của Mỹ và Israel nhằm vào Iran

Cuộc đối đầu quân sự giữa liên minh Mỹ - Israel và Iran đang là tâm điểm thu hút sự chú ý của dư luận quốc tế; song những diễn biến thực sự lại luôn bị che phủ bởi bức màn bí mật. Để làm sáng tỏ những góc khuất trong cuộc chiến tranh tình báo âm thầm tại khu vực đầy biến động này, phóng viên tờ “Argumenty Nedeli” (Luận cứ trong tuần của Nga) đã có cuộc trao đổi với chuyên gia về Trung Đông, Trung tá tình báo Nga Aleksandr Voronin.

Những thiết bị tình báo kỳ lạ nhất thế kỷ XX

Những thiết bị tình báo kỳ lạ nhất thế kỷ XX

Hoạt động tình báo luôn là động lực thúc đẩy sự đổi mới và các phát minh mang tính đột phá. Trong những năm 1960-1970, các cơ quan tình báo trên thế giới đã tạo ra một khối lượng công nghệ khổng lồ phục vụ cho Chiến tranh Lạnh. Nhiều công nghệ gián điệp được phát triển và sử dụng trong thế kỷ XX hiện vẫn được giữ bí mật. Nhưng ngay cả những gì đã biết cũng đủ khiến người ta phải ngạc nhiên.

Ông Trump và những lần bị mưu sát hụt

Ông Trump và những lần bị mưu sát hụt

Vụ nổ súng tại bữa tiệc tối dành cho các phóng viên Nhà Trắng chỉ là một trong chuỗi các sự kiện an ninh có liên quan đến Tổng thống Trump kể từ năm 2024.

Thu thập dữ liệu quân sự dưới vỏ bọc dân sự

Thu thập dữ liệu quân sự dưới vỏ bọc dân sự

Không cần tiếp cận trực diện, mạng lưới thu thập thông tin có thể khởi nguồn từ những tương tác dân sự tưởng chừng vô hại. Vụ việc tại Philippines cho thấy phương thức hoạt động ngày càng tinh vi, khó nhận diện trong môi trường an ninh phức tạp.

Song trùng bế tắc đàm phán và eo biển Hormuz

Song trùng bế tắc đàm phán và eo biển Hormuz

Mỹ và Iran đang “đấu phong tỏa” giữa lúc bế tắc trong đàm phán tiếp tục kéo dài - theo đó Mỹ ra sức phong tỏa các cảng biển Iran để buộc nước này xuống thang trong đàm phán, còn Iran cáo buộc Mỹ vi phạm thỏa thuận ngừng bắn 14 ngày và tuyên bố tiếp tục đóng eo biển Hormuz.

Chiến dịch “Susannah” và những hệ lụy trong lịch sử tình báo Israel

Chiến dịch “Susannah” và những hệ lụy trong lịch sử tình báo Israel

Chiến dịch phá hoại do cơ quan tình báo quân đội Israel (Aman) tổ chức vào tháng 7/1954 đã thất bại thảm hại. Được OK9 đã banh trên những toan tính thực dụng và chiến thuật phi đạo đức mang tên “hành động dưới màu cờ giả”, chiến dịch này cuối cùng trở nên phản tác dụng đối với chính những kẻ chủ mưu, đồng thời để lại nhiều tranh cãi lớn trong lịch sử ngành tình báo thế giới.