World Cup 2014 là ví dụ điển hình cho thấy mỗi trận bóng không chỉ bao gồm 90 phút, mà một phần không nhỏ kịch tính, bất ngờ còn chứa đựng trong khoảng thời gian ít ỏi hiển thị trên cánh tay giơ lên của vị trọng tài thứ tư. Rạng sáng qua, Bờ Biển Ngà đã nhìn thấy bờ biển ngọt ngào ghi chữ vòng đấu loại trực tiếp của World Cup hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Đau đớn thay, hành trình mơ mộng của Didier Drogba đã không bao giờ được hoàn thành, sau cú phạt đền lạnh lùng mà Samaras bên phía Hy Lạp thực hiện.
Trước cú ngược dòng không tưởng của Hy Lạp đối với Bờ Biển Nga, Thụy Sĩ đã làm điều tương tự với
Cái đó còn phải chờ. Điều duy nhất có thể thấy vào thời điểm này, đấy là việc tờ New York Times đã rất nhanh chóng đăng tải bài viết mô tả cảm xúc của các cựu tuyển thủ Mỹ về khoảng thời gian vừa rất ngắn lại vừa dài như vô tận của bóng đá. Các luồng ý kiến, tất nhiên, không thể đồng nhất. Nếu Jeff Agoos, khoác áo ĐT Mỹ từ 1998 đến 2003, đòi phải có sự tính toán chuẩn xác và ít cảm tính hơn từ đội ngũ trọng tài, thì ngôi sao tại World Cup 1994 là Alexi Lalas nhận xét rằng, sự không thể đoán định của thời gian đá bù (bàn thắng có xuất hiện không, khi nào thì tiếng còi mãn cuộc mới nổi) chính là yếu tố góp phần tạo nên vẻ đẹp “bổ sung” của bóng đá so với bóng rổ, bóng chày.
Giả sử vẫn còn những đồng bào của Lalas hậm hực rằng, thầy trò Juergen Klinsmann bị đánh cướp chiến thắng trước Bồ Đào Nha, họ chắc hẳn đã quên tại World Cup cách đây 4 năm, Mỹ cũng đánh bại Algeria bởi pha lập công của Landon Donovan ở phút đá bù.
| Bù giờ có từ năm nào? |