Mười năm rồi tôi về lại An Viên
Ngôi trường nhỏ ngày nào tôi học
Khung trời xanh chứa bao điều mơ ước
Tuổi thơ nhắc hoài: An Viên, An Viên...Nhớ ngày xưa hoa nở dưới hàng hiên
Hoa phượng thắm rực trời cuối hạ
Ánh mắt ai mơ màng sau kẽ lá
Tiếng cười chung chiêng nghiêng một khung trờiChúng tôi lớn lên đi giữa cuộc đời
Chia tay nhau ngập tràn nỗi nhớ
Hái chùm phượng cuối mùa thấy mình như mắc nợ
Nhìn mái tóc thầy lốm đốm hoa hiên.Bài văn ngày xưa thầy giảng có nàng tiên
Có cô Tấm dịu dàng bước ra từ quả thị
Có mẹ hiền suốt một thời lo nghĩ
Lặn lội thân cò nuôi con lớn khônChốn thị thành không nguôi nhớ xóm thôn
Mái phố nhấp nhô không quên nghèo mái rạ
Thương biết mấy cánh diều ai biếng thả
Giấc mơ xanh áo trắng suốt một thời...Nhớ đến se lòng trường lớp tuổi thơ ơi
Nghe náo nức tiếng ve gọi nắng
Nỗi nhớ cháy trong tận cùng im lặng
Trái tim thì thầm da diết mãi - An Viên