Và nơi đây bình minh yên tĩnh

Và nơi đây bình minh yên tĩnh
Rừng thông ca o bảng lảng sương mờ
Ngòi nước trong veo, dải cát vàng lấp lánh
Khói đạn qua rồi, tất cả lại như xưa.

(Với một số nhân vật trong truyện vừa cùng tên của nhà văn Nga Bôrix Vaxiliép viết về thời kỳ chiến tranh chống quân xâm lược Đức).

Và nơi đây bình minh yên tĩnh
Rừng thông ca o bảng lảng sương mờ
Ngòi nước trong veo, dải cát vàng lấp lánh
Khói đạn qua rồi, tất cả lại như xưa. 

Ơi người chiến binh già mái tóc bạc phơ
Ông trở lại tìm ai, cùng tấm bia cẩm thạch?
Xót xa quá, xót xa và kiêu hãnh!
Thuở có một anh chàng kèm năm cô lính trẻ vô tư 

Chàng chuẩn úy nghiêm trang, các cô lại hay đùa
Họ bỡn cợt, còn anh nêu điều lệnh
Đội vẻn vẹn sáu người, mười sáu tên biệt kích
Trận chiến đấu lặng thầm chỉ rừng biết mà thôi… 

Tội nghiệp Epghênia, hoa hậu của mọi người
Nàng tiên cá giấu mình trong quân phục
Em nổ súng, kéo về bao hỏa lực
Phút vĩnh viễn lìa đời gương mặt sáng ngây thơ.
Liada, Xônia, Galia - cái chết thật chẳng ngờ
Mắt vẫn mở trong veo nhìn trời rộng
Tuổi thanh xuân với bao nhiêu ước vọng
Đất bụi nào phủ lối các em đi! 

Và Rita ơi, em đã kịp nói gì
"Anh hãy hôn em, em biết mình đang chết
Rồi đắp lá cho em" - Ôi lời cầu tha thiết
Xin em hãy yên lòng, đất mềm lắm bên lưng

Tổ quốc cảm ơn anh - chàng chuẩn úy anh hùng
Tay rỏ máu, tay siết cò nhả đạn
Xin được trả thù cho những cuộc sống dở dang,
những nấm mồ đắp tạm
Những môi ngọt hay đùa chưa biết một lần yêu! 

Giặc đã tan rồi, sao anh vẫn đăm chiêu
Tôi có tội, các em còn quá trẻ
Không tiếng khóc mà má anh giàn lệ
Ôi giải thích thế nào khi năm tháng lùi xa.                           

Rừng lặng trầm không một bóng xe qua
Người đã đến, người ơi xin ở lại
Tiếng chim kêu, tiếng chim kêu khắc khoải
Như tuổi xuân nhắc gọi những nấm mồ!

---------

(*). Nhà văn Borix Vaxiliep sinh năm 1924. Ông đã tạ thế vào ngày 11/3/2013

Các tin khác