Tôi nghĩ nát óc cho cái title báo này, chẳng hạn như “cái lắc đầu của Pep”, khi mà suốt 90 phút trận bán kết rạng sáng qua, thuyền trưởng Barca thể hiện một số lượng những pha… lắc đầu kỷ lục, hay “Thành Troy thất thủ”, vì ai đó đã ví von rằng trong thế giới bóng đá hiện nay, Barca bây giờ oai hùng chẳng khác gì thành Troy trong thần thoại cổ.
Nhưng rồi tôi quyết định dừng lại ở một cái title có thể coi là giản dị, cơ bản nhất: “…Và Barca đã… thua”, bởi có lẽ cái thông tin “Barca đã thua” - chỉ cần thế thôi cũng đã khiến người ta phải sững sờ, phải rúng động, phải kinh ngạc lắm rồi.
1. Nhìn cái cảnh Barca với thứ bóng đá Tiqui - taca hết làm mưa làm gió tại giải vô địch QG Tây Ban Nha rồi lại làm mưa làm gió trên bầu trời bóng đá châu Âu, rất nhiều người đã phải đau đầu đặt ra câu hỏi: Phải làm gì để “bắn hạ” Barca?
Phải làm gì ư? Phải phòng ngự một cách triệt để, thậm chí, phòng ngự một cách xấu xí và hung ác, rồi chờ cơ hội phản đòn- đấy là điều mà những Real Madrid ở Tây Ban Nha cho tới AC Milan ở Italia đều đã làm, nhưng vẫn không thể ngăn nổi Barca chiến thắng.
Thế nên rạng sáng qua, khi chủ nhà Chelsea quyết định thiết lập một vành đai phòng ngự 2 tầng trước khung thành Peter Cech , rồi sử dụng một thứ bóng đá “tối thiểu kỹ thuật – tối đa sức vóc” thì không ít người cho rằng Chelsea khả năng cũng vẫn chung số phận với những Milan hay Real trong những cuộc đối đầu với Barca trước đó.
Nếu có một an ủi duy nhất để tin vào điều ngược lại thì niềm an ủi ấy không đến từ những thông số chuyên môn hay những dự liệu về đấu pháp, mà lại đến từ một tiếng nói rất mơ hồ vọng về từ quá khứ: Barca thường rất “đen” mỗi khi phải bày trận ở Stamford Bridge.
Ấy thế mà chính cái tiếng nói mơ hồ vọng về từ quá khứ ấy lại là thanh đao hiểm ác đầu tiên, giáng vào cơ thể Barca một đòn chí mạng. Nói thế là bởi suốt 90 phút trận đấu này, Barca ép sân toàn tập, sở hữu tới 70% thời lượng kiểm soát bóng và có tới 24 cơ hội ghi bàn, theo thống kê riêng của HLV Pep Guardiola.
Trong số 24 cơ hội ấy có những cơ hội mười mươi, như khi Sanchez băng xuống đối mặt với Cech, và đã láu lỉnh tâng bóng qua đầu Cech, nhưng lạ là từ một quĩ đạo tưởng như sẽ đưa quả bóng vào lưới mười mươi thì quả bóng phút cuối lại tông thẳng xà ngang ra ngoài. Tình huống ấy diễn ra ở nửa đầu hiệp 1, thời điểm Chelsea vẫn đang khốn khó phòng ngự và chưa có bàn thắng làm lưng vốn. Thế nên lúc ấy, nếu Sanchez ăn bàn, đồng nghĩa với việc khẩu súng Barca được thông nòng, và chủ nhà Chelsea bắt buộc phải dâng cao gỡ điểm thì trận đấu có thể đã dễ và rất dễ cho Barca rồi.
Sang đến hiệp 2, khi Chelsea càng lúc càng tăng cường quân số phòng ngự thì lại là Sanchez có cơ hội đối diện với khung thành của Cech. Lần này thì bóng từ chân Sanchez không tông xà như lần trước mà lại… liếm cột rồi đi hết biên ngang. Rõ ràng là Barca đã đen như đã từng đen trong 4 lần gần nhất quân hành tới chiến địa của Chelsea. Và nó, cái “điềm đen truyền thống” ấy là tác nhân đầu tiên khiến họ bị bắn hạ.
2. Vậy tác nhân thứ hai nằm ở chỗ nào? Nó nằm ở tính kỷ luật và khát vọng chơi bóng như những chiến binh của cầu thủ chủ nhà. Suốt 90 phút đấu trận với một đội bóng được đánh giá là trên cơ mình về kỹ thuật cùng khả năng phối hợp đồng đội, Chelsea đã chọn một lối chơi mà ở đó 11 cái áo xanh được đổ kín đặc trên phần sân nhà, và quyết tâm chống phá những “bậc thầy kỹ thuật” như Messi, Xavi, Iniesta bằng tất cả những nguồn năng lượng có thể.
Đến khi có cơ hội phản công thì Chelsea cũng “chuyển thế cờ” rất nhanh, để rồi ở những giây bù giờ cuối cùng của hiệp 1, trong một lần “chuyển thế cờ” điển hình như thế, Lampard đã khôn ngoan phất bóng qua biên trái, Ramires đã khôn ngoan dùng ngực đẩy bóng về phía trước một cách vừa đủ để loại trung vệ Barca trước khi chuyền ngang cho Drogba tung chân ghi bàn.
Cứ nhìn cái cách Drogba gầm lên, giơ tay làm dấu Thánh, rồi chạy ra một góc sân để giơ tay lên trán ăn mừng bàn thắng – một chuỗi những hình ảnh nối tiếp, thể hiện một chuỗi những cảm xúc vỡ òa nối tiếp là đủ hiểu cầu thủ Chelsea hạnh phúc với bàn thắng nhường nào.
Trong tình huống cầu thủ Chelsea ghi bàn, HLV trưởng Chelsea Dimatteo vẫn ngồi lặng im – giống như đã ngồi lặng im trong gần suốt 90 phút bóng lăn. Nó tương phản hoàn toàn với hành động lấy tay ôm đầu đầy thất vọng của Pep Guardiola phía bên kia chiến tuyến.
Rạng sáng qua, Pep đã thua, Barca đã thua, Tiqui – Taca đã thua trong một trận đấu mà đối thủ của mình vừa biết dùng cái lạnh, cái xù xì thô ráp để khắc chế cái nóng, cái hào hoa mĩ miều, vừa biết tận dụng tối đa một thứ vận đỏ mà ông trời luôn ưu ái ban phát cho mình trong những lần đối diện với Barca trên sân của mình.
Rạng sáng qua, Barca đã thua, nhưng vẫn còn 90 phút lượt về nữa để kiểm chứng xem đấy chỉ là cái thua trong một thời điểm hay là sự mở đầu cho một giai đoạn, hoặc chí ít là một mùa giải mà Tiqui – taca sẽ chính thức bị bắn hạ sau một chu kỳ vô đối?!
| Chelsea thận trọng nghĩ tới lượt về Mặc dù thừa nhận chiến thắng 1-0 trước Barca là “không thể tuyệt vời hơn” nhưng HLV trưởng Chelsea Dimateo cho biết cơ hội lọt vào chung kết của đội mình vẫn chỉ là 50 – 50. Nhà cầm quân người Italia lý giải: “Ai cũng biết Barca thường chơi rất hay trên sân nhà, thế nên để bảo toàn tỷ số 1-0 trong 90 phút lượt về trên sân của Barca, cầu thủ Chelsea cần phải chơi bóng với hơn 100% phong độ của mình, và cần tiếp tục được ủng hộ bởi thần may mắn”. Ở phía ngược lại, HLV trưởng Barca cho biết nếu may mắn hơn, cầu thủ Barca đã có ít nhất 1 bàn thắng và 1 quả Penalty trên sân của Chelsea, nhưng nhìn một cách toàn diện Guardiola không đổ tại cho “vận may” mà chỉ nói chung chung rằng: “Cầu thủ của chúng tôi đã đá hết sức có thể. Tôi tin là nếu tiếp tục đá như vậy, Barca sẽ lật ngược ván cờ ở trận lượt vế sắp tới”. Trong trận lượt về giữa hai đội diễn ra tuần tới, nếu Barca thắng 1-0 sau 90 phút thì hai đội sẽ phải đá thêm giờ. Nếu Barca thắng 1 bàn cách biệt, nhưng Chelsea có ít nhất 1 bàn thắng (ví dụ như tỷ số 2-1, 3-2, 4-3) thì Chelsea sẽ đi tiếp theo luật bàn thắng trên sân khách. Còn nếu Barca thắng cách biệt 2 bàn trở lên, dĩ nhiên họ sẽ vào chung kết để gặp đội thắng trong trận bán kết còn lại giữa Real và Bayer Munich. Tuấn Thành |