Tuổi thơ bất hạnh
Lập gia đình năm 2005 với anh Phạm Văn Hưởng, người cùng xã, chị Nguyễn Thị Mười mang thai đứa con đầu lòng. Hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ cùng người thân ngập tràn khi chị Mười mẹ tròn con vuông vào cuối năm 2005 với một cháu trai nặng 3,8kg.
Niềm vui của đôi vợ chồng trẻ chưa được bao lâu, ngày lên 3 tháng tuổi thì vợ chồng anh Hưởng phát hiện cơ thể chân tay của con trai mềm nhũn và trở nên teo tóp.
Chạy thầy, chạy thuốc khắp nơi nhưng kết quả bệnh tật của đứa con đầu lòng vẫn không thuyên giảm. Lam lũ, chắt góp được số tiền ít ỏi, năm Mạnh được gần hai tuổi, vợ chồng anh chị quyết tâm đưa con ra Bệnh viện Nhi Trung ương. "Kết luận của bác sĩ Bệnh viện Nhi Trung ương cho biết, Mạnh bị teo cơ cứng khớp, bệnh không thể chữa trị được...".
Bệnh tật của Mạnh không thuyên giảm mà ngày càng trầm trọng hơn. Cả bốn tay chân của cậu bé ngày càng teo tóp như cây sậy, co quắp, mềm nhụn, không có cảm giác, cố gắng lắm cậu mới tự bò để di chuyển được vài mét nhưng lại đau rồi nằm rụp xuống nền nhà.
Dù tật nguyền, mọi sinh hoạt hằng ngày đều do bố mẹ trợ giúp nhưng năm lên 4 tuổi, thấy các bạn đến lớp, Mạnh bộc bạch với mẹ rằng cũng muốn đến lớp cùng các bạn. Nghe con trình bày vợ chồng anh Hưởng nghẹn rơi nước mắt. Vì hằng ngày không thể tự tới trường, Mạnh được bố mẹ thay phiên nhau mỗi ngày hai lượt đưa con trai đi học. Dù nhà cách trường hơn một cây số nhưng việc đưa Mạnh đi học cũng là “vấn đề", tay chân cháu không có cảm giác nên khi chở cháu ngồi xe máy hoặc xe đạp thì phải có thêm một người ngồi phía sau để ôm để khỏi ngã. Nếu không thì phải bế cháu đi học".
Ước mơ tự tay lật trang sách
Năm Mạnh lên lớp 1 bắt đầu bọ bẹ đọc được chữ, bố mẹ cậu bé bật khóc vì nghĩ thầm đây là tia hy vọng khi con trai biết chữ. Nhưng gần cuối năm học đó (2012) bỗng nhiên Mạnh lại đổ bệnh và gầy yếu đi thêm, liên tục cảm sốt. Mỗi lúc ngồi trên ghế lâu thì Mạnh khóc vì cơ thể rũ mỏi, người không thể chịu nổi. Gia cảnh vẫn khó khăn, đôi vợ chồng trẻ lại vay mượn tiền đưa con ra Bệnh viện Nhi Trung ương lần hai, bác sĩ lần này kết luận cháu bị thoái hóa cơ tủy và không thể chữa trị, động viên gia đình đưa cháu về nhà tự bồi bổ. Sau lần đi viện này Mạnh phải nghỉ ở nhà một năm rồi mới đi học trở lại.
Hằng ngày ngồi đọc sách ở nhà hay đến lớp thì Mạnh chỉ có thể ngồi được yên trên ghế như thế này.
Lần trở lại trường này, sức khỏe Mạnh yếu hơn trước, được cô giáo cho ngồi ghế bàn đầu lớp học, còn mọi sinh hoạt cá nhân đều nhờ cô giáo, bạn bè và hai em ruột Thanh Nga và Thanh Ngân thay nhau chăm sóc. Mặc dù Mạnh không thể cầm bút để viết nhưng kiến thức mà em tiếp thu thì không thua kém các bạn cùng lớp. Cậu đọc thạo môn Tiếng Việt, các bài toán cơ bản trong sách và trên lớp mà cô giáo ra thì Mạnh đều giải đáp được. "Mỗi lần nhìn Mạnh muốn giơ tay xung phong phát biểu và giải bài tập mà nghiêng cả người và dùng miệng để nói mà thầy cô giáo và các bạn trong lớp đều rơi nước mắt", cô giáo chủ nhiệm nghẹn ngào nói về cậu học trò của mình.
Ngồi tại bàn học ở gia đình, cậu bé 9 tuổi chăm chú luyện đọc, mỗi lần đọc hết một trang sách thì Mạnh lại gọi mẹ và em gái tới lật giúp sang trang khác để đọc tiếp. Hiện tại đôi tay của cậu không thể giơ cao quá vai, "Mạnh tâm sự: "Cháu muốn tự tay lật được tất cả trang sách để đọc, nhưng không làm được. Cháu cũng muốn dùng miệng ngậm bút để tập viết nhưng bị đau răng lắm cháu chưa viết được". Mạnh thích học nhất là môn Toán và Tiếng Việt. Em bảo: "Cháu muốn đi học mãi mãi, sau này cháu muốn làm ông giám đốc làm máy tính''.
Vì đưa con đi viện quá nhiều lần, để kiếm thu nhập nuôi bốn đứa con, nên anh Hưởng (bố Mạnh) hiện tại đã vào miền Nam đi làm công nhân, hằng tháng gửi tiền về cho vợ chăm bẵm các con".
Qua chuyên đề CSTC, chúng tôi kêu gọi mọi tấm lòng hảo tâm ủng hộ gia đình cháu Mạnh. Mọi đóng góp xin gửi về địa chỉ: Chị Nguyễn Thị Mười (mẹ cháu Mạnh), xóm 14B xã Nghi Kiều - huyện Nghi Lộc - tỉnh Nghệ An hoặc chuyên đề CSTC, Báo OK9 Cab, 92 Nguyễn Du, Hai Bà Trưng - Hà Nội. hòm thư [email protected]
| Cô Nguyễn Thị Minh Đức - Phó Hiệu trưởng Trường Tiểu học Nghi Kiều 2 cho biết, nhà trường luôn cô gắng hết mức để giúp các em tật nguyền như Mạnh kiếm được con chữ. Hiện tại Mạnh là học sinh đặc biệt khuyết tật nặng nên nhà trường không đánh giá học lực của em. "Nhà trường rất mừng vì Mạnh là học sinh thông minh, mặc dù không thể viết nhưng em lại hòa nhập và lực học không thua các bạn cùng lớp". |