Sáng 17/6 theo giờ Việt Nam, đội tuyển Argentina mở màn hành trình bảo vệ ngôi vô địch World Cup 2026 bằng chiến thắng 3-0 trước Algeria. Tỷ số ấy đủ đẹp để làm hài lòng người hâm mộ, nhưng điều đọng lại sau 90 phút trên sân không chỉ là ba điểm hay một màn ra quân suôn sẻ. Điều đáng nhớ nhất vẫn là hình ảnh Lionel Messi, ở tuổi 39, tiếp tục bước ra sân khấu lớn nhất của bóng đá thế giới và khiến tất cả phải nhắc đến tên mình theo cách quen thuộc nhất: bằng sự khác biệt.
Messi không cần chơi trọn 90 phút để chứng minh giá trị. Anh chỉ có mặt trên sân đến phút 78, nhưng từng đó là quá đủ để để lại dấu ấn quyết định lên trận đấu. Hat-trick vào lưới Algeria là lời khẳng định rằng thời gian có thể lấy đi phần nào tốc độ, nhưng không thể bào mòn thiên tài. Ở một giải đấu mà người ta luôn tò mò liệu những đôi chân cũ còn có thể đưa đội bóng tiến xa đến đâu, Messi đã mang đến câu trả lời ngay trong trận đầu tiên.
Argentina bước vào trận đấu với tư cách đương kim vô địch, đồng nghĩa với việc áp lực cũng lớn hơn bất kỳ đội bóng nào khác. Mỗi bước chạy, mỗi đường bóng của họ đều bị đặt dưới sự soi xét. Algeria hiểu điều đó nên nhập cuộc với tâm thế rất thận trọng. Đại diện châu Phi chủ động lùi sâu, tổ chức đội hình chặt chẽ và tìm cách thu hẹp tối đa khoảng không trước vòng cấm. Trong thế trận ấy, không phải lúc nào Argentina cũng dễ dàng tìm ra khoảng trống. Nhưng khác biệt giữa một đội bóng lớn và phần còn lại là họ luôn có những con người biết cách giải quyết trận đấu bằng khoảnh khắc.
Messi chính là con người như thế. Bàn mở tỷ số đến theo cách đã trở thành thương hiệu: một cú dứt điểm chân trái từ ngoài vòng cấm, không quá cầu kỳ nhưng đủ hiểm hóc và chính xác để đánh bại Lucas Zidane. Đó là tình huống khiến tất cả hiểu rằng chỉ cần một khoảng trống nhỏ, Messi vẫn đủ khả năng trừng phạt đối phương như anh từng làm suốt gần hai thập kỷ. Khuôn mặt thất thần của thủ thành Algeria sau bàn thua đầu tiên phản ánh rất rõ cảm giác bất lực trước đẳng cấp của một siêu sao mà ai cũng biết nguy hiểm, nhưng vẫn rất khó ngăn chặn.
Cần nói thêm rằng Lucas Zidane có một trận đấu không tệ. Trái lại, con trai của huyền thoại Zinedine Zidane đã có không ít pha cứu thua đáng chú ý, đặc biệt trong hiệp hai, khi Argentina gia tăng sức ép. Algeria cũng không buông xuôi quá sớm. Họ giữ được sự kiên nhẫn, cố gắng tranh chấp quyết liệt và tìm cơ hội phản công. Nhưng nỗ lực ấy chỉ giúp trận đấu không vỡ quá nhanh, chứ không đủ để đảo ngược cục diện. Bởi phía bên kia là một Argentina giàu bản lĩnh, và ở trung tâm của bản lĩnh ấy là Messi.
Điều đáng nói là ở tuổi 39, Messi không còn chơi bóng theo cách của thời trai trẻ. Anh không cần chạm bóng quá nhiều, cũng không cần liên tục rê dắt qua hàng loạt đối thủ để tạo nên khác biệt. Phiên bản Messi hiện tại tiết kiệm hơn trong di chuyển, điềm tĩnh hơn trong xử lý, nhưng lại sắc bén đến lạnh lùng ở những khoảnh khắc quyết định. Đó là thứ đẳng cấp chỉ những cầu thủ kiệt xuất mới có: khi thể lực không còn ở điểm cực đại, họ dùng kinh nghiệm, cảm quan không gian và tư duy chơi bóng để đứng trên phần còn lại.
Hai bàn thắng tiếp theo là minh chứng rõ ràng nhất. Messi có mặt đúng lúc ở những điểm nóng, chọn vị trí khôn ngoan và kết thúc với sự chuẩn xác của một chân sút lớn. Anh không cần quá nhiều cơ hội để hoàn tất cú hat-trick, bởi với những cầu thủ như Messi, đôi khi một nửa nhịp là đủ để làm nên bàn thắng. Đến phút 78, khi được rút ra nghỉ, Messi rời sân trong những tràng vỗ tay. Đó không chỉ là sự ghi nhận cho ba bàn thắng, mà còn là sự tôn vinh dành cho một cầu thủ vẫn đang kéo dài tuổi xuân bóng đá của mình theo cách đáng kinh ngạc.
Chiến thắng 3-0 dĩ nhiên không chỉ là câu chuyện của riêng Messi. Argentina vẫn cho thấy họ là một tập thể gắn kết, kiểm soát thế trận tốt và đủ bản lĩnh để không rơi vào trạng thái nôn nóng trước một đối thủ phòng ngự số đông. Nhưng cũng phải thừa nhận rằng chính Messi đã biến sự lấn lướt của Argentina thành khác biệt cụ thể trên bảng tỷ số. Trong những trận đấu như thế, một đội bóng có thể kiểm soát bóng nhiều hơn, dứt điểm nhiều hơn, nhưng để mở được nút thắt, họ cần một thiên tài. Argentina đã có thiên tài ấy suốt nhiều năm qua, và đến World Cup 2026, điều đó vẫn chưa thay đổi.
Một trận ra quân thắng lợi luôn mang ý nghĩa đặc biệt với bất kỳ đội bóng nào, nhất là với nhà đương kim vô địch. Nó không chỉ đem lại điểm số, mà còn củng cố niềm tin, giải tỏa áp lực và gửi thông điệp đến các đối thủ còn lại. Với Argentina, thông điệp ấy rất rõ ràng: họ chưa hề cũ. Và với Messi, thông điệp còn rõ hơn nữa: tuổi 39 chưa phải điểm dừng của một huyền thoại.