Phong độ ấn tượng của những Welbeck, Walcot và đặc biệt là sự trở lại của Rooney trong trận đấu với Ukraina giúp cho những phương án tấn công của Anh trở nên phong phú và hiệu quả hơn trông thấy. Bây giờ người ta đã nhìn thấy một ĐT Anh lúc đá trung lộ, lúc đá biên, lúc chơi bóng ngắn, lúc sử dụng bóng dài, chứ không đơn thuần chỉ là một ĐT Anh chạy và sút, rồi lại chạy và sút một cách giản đơn như trong quá khứ. Nhưng vấn đề là đá với một ĐT Italia rất giỏi phản công, ĐT Anh sẽ phát huy sức mạnh của hệ thống tấn công bằng một lối đá mở, hay sẽ co về đá chặt chẽ, cầu toàn theo đúng tính cách của Roy Hodgson?
Ở vòng bảng năm nay, Anh từng đá phòng ngự trước Pháp - đội bóng được đánh giá là mạnh hơn mình, và họ cũng từng đá phòng ngự như vậy trước chủ nhà Ukraina – đội bóng buộc phải lao lên với hy vọng giành chiến thắng.
Trong thế trận phong ngự ấy hàng thủ ĐT Anh bọc lót cho nhau khá kín kẽ, và những pha bóng chuyển thế trận từ thủ sang công cũng được thực hiện một cách khá nhịp nhàng. Nhưng trong trận đấu với Thụy Điển thì Anh không đá thủ, mà lại tấn công với sơ đồ 4-4-2 điển hình, và chính trong thế trận tấn công ấy hàng thủ tuyển Anh lại lộ ra điểm yếu trong không chiến và khả năng xoay trở khi đối phương phản đòn hoặc thực hiện những tình huống đá phạt cố định. Điều này cho thấy khi chủ động đá thủ, ĐT Anh rất khó bị xuyên phá, nhưng khi phải thủ trong những hoàn cảnh bị động thì đội bóng này lại để lộ ra những khoảng trống – những sự hớ hênh chết người. Mà hớ hênh trước những đội bóng như Thụy Điển còn đỡ, chứ hớ hênh với những cầu thủ tấn công sắc sảo của Italia như Cassano ha Dinatale thì cái giá phải trả sẽ là cực đắt. Do vậy, nhiều người tin rằng Roy Hodgson sẽ để các cầu thủ vào trận với một đội hình thấp, một tốc độ thi đấu vừa phải, và một tư tưởng “phải chống phá đối phương trước khi đánh lại đối phương”.
Thực tế cho thấy Italia trong thế “kèo dưới” với Tây Ban Nha đã đá phản công rất xuất sắc, nhưng khi ở thế “kèo trên”, nghĩa là khi buộc phải tấn công, dồn ép đối thủ thì đội bóng này lại gặp không ít khó khăn. Trận đấu với Cộng hòa Ailen ở vòng đấu bảng là một ví dụ điển hình: đấy là trận đấu Ailen đá theo kiểu “đổ bê tông” trước khung thành, và trong một thế trận như vậy, Italia chỉ có được bàn thắng mở điểm từ một cú sút phạt cố định của Pirlo, và chỉ có được bàn nâng tỷ số lên 2-0 ở những phút thứ 90, sau một pha bóng xuất thần của Balotelli. Vậy nên nếu đúng là rạng sáng mai ĐT Anh đá phòng ngự, và Italia chấp nhận dâng cao đội hình thì khả năng Italia phải loay hoay, khốn khổ trước một hàng thủ đông người là cực lớn.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Anh đá thủ, và Italia cũng chơi phòng thủ? Khi ấy trận đấu sẽ diễn ra trong thế cò cưa, và bàn thắng sẽ chỉ xuất hiện sau một pha tỏa sáng cá nhân, một lỗi lầm cá nhân hoặc một đột biến nào đó từ góc độ chiến thuật. Một thế trận như vậy đã từng diễn ra trong hiệp 1 trận tứ kết đầu tiên giữa Bồ Đào Nha và Cộng hòa Séc. Và người ta tin rằng những gì diễn ra trong hiệp đấu này sẽ được tái sinh không chỉ trong 1 hiệp đấu, mà trong suốt 90 phút thi đấu trận Anh – Italia. Nếu đúng thế, khả năng trận đấu phải đá hiệp phụ, thậm chí đá Penalty là cực lớn. Lường trước điều này nên Roy Hodgson đã dụng công cho các học trò tập đá Penalty trong những buổi tập gần đây, còn ở phía ngược lại, HLV trưởng Prandelli của Italia nói rằng ông đã chuẩn bị mọi phương án hữu hiệu nếu trận đấu phải đá thêm giờ.
Xét ở các góc độ như lối chơi, con người, kinh nghiệm hay đẳng cấp, Anh và Italia hiện thời cũng na ná, tương đương nhau. Nhưng xét về độ “quái” trong tranh chấp bóng và xử lý tình huống thì cảm giảc như cầu thủ Italia đang nhỉnh hơn chút ít. Nhưng trong những trận đấu mang tính knock – out như thế này thì một chút nhỉnh hơn đó thôi cũng sẽ giúp Italia có được rất nhiều lợi thế.
Dự đoán: Italia – Anh: 0-0, Italia thắng trong hiệp phụ