Ngay từ sáng sớm, Ban Giám hiệu, thầy cô giáo và các học trò của Trường Dân lập dạy trẻ điếc Hà Nội đã chộn rộn chuẩn bị đón đoàn Công tác Ok9 cab trò chơi casino phổ biến từ thiện (XHTT) của Báo OK9 Cab & Chuyên đề ANTG tới thăm. Các em học sinh chào đón chúng tôi bằng những nụ cười ấm áp, em nào cũng khoe thành tích của mình bằng những câu nói ngọng nghịu nhưng rất dễ thương. Trước khi vào học tại trường, các em đều là những đứa trẻ chưa biết nói, có em đi còn chưa vững, thậm chí còn "đa tật" như vừa câm, điếc vừa tự kỷ.
Thế nhưng sau một năm học, các em đã nói được những câu đơn giản, biết "chào bố, chào mẹ". Thương nhất là các bé mới 2, 3 tuổi đang học ở lớp mẫu giáo bé. Có bé ngày đầu được bố đưa đến lớp đi còn lấy bấy, rụt rè không dám nhìn cô giáo, bạn bè, lúc nào cũng ngồi một góc. Thế mà mới qua một năm học, bé đã hết tự kỷ, biết tự phục vụ bản thân, biết chơi cùng các bạn.
Cô giáo Phạm Thị Yến, giáo viên lớp mẫu giáo bé nhớ lại: "Điều khiến người cha vui mừng khôn xiết chính là một hôm đến đón con ở trường, anh sững sờ thấy con chạy ào đến bá cổ lễ phép: "Con chào bố ạ". Anh đã rơi nước mắt, cứ thế khóc trước sân trường". Hạnh phúc đôi khi chỉ là những sự việc hết sức đơn giản, nhưng với nhiều người nó lại là cái gì đó quá khó khăn.
"Nhiều cháu có hoàn cảnh đáng thương lắm chị ạ. Chịu bất hạnh đã đành, nhiều cháu còn bị bố bỏ rơi cả hai mẹ con chỉ vì cháu bị bệnh. Có cháu ở tận Cần Thơ theo mẹ ra đây, hay từ các tỉnh khác được bà đưa về học, phải thuê nhà trọ, đi làm thuê để nuôi con nên rất vất vả và khó khăn" - cô Yến tâm sự.
Cô Yến đã 21 năm làm giáo viên mầm non, trong đó có 11 năm dạy trẻ em khuyết tật nên được ví như người bảo mẫu tận tụy, thương yêu học sinh nhất mực ở ngôi trường này. Lớp mẫu giáo bé của cô có 15 học sinh, nhưng chỉ có mình cô trông nom, nuôi dạy. Chỉ chứng kiến bữa ăn trưa của các cháu, tôi đã thấy cảm phục sự tận tụy của cô. Xúc cho bé này chưa xong thì bé khác lại nôn thốc nôn tháo, rồi bé nọ lại đòi đi vệ sinh... Cô xoay như chong chóng. "Một ngày phải thay vài bộ quần áo vì chúng nôn ra người là chuyện thường. Nếu không có tâm, không có tình yêu thương với các bé thì không làm được nghề này em ạ" - cô chia sẻ.
Được thành lập từ năm 1990 do Tổ chức ICCO Hà Lan tài trợ, mỗi năm từ 40 đến 45 nghìn euro. Hoạt động của trường là dạy văn hóa cho trẻ điếc đến hết lớp 5 theo chương trình của Bộ Ok986 tải ứng dụng và Đào tạo dành cho trẻ điếc; phục hồi tối đa khả năng nghe nói của trẻ điếc từ 2 tuổi trở lên để có thể đi học được; hướng nghề và dạy nghề cho học sinh, tạo điều kiện cho các em khi ra trường có thể tự lập được trong cuộc sống, hòa nhập với cộng đồng hoặc theo học các lớp trên. Do là trường dân lập có tài trợ từ các tổ chức nước ngoài, nên các học sinh vào học không phải đóng tiền học mà chỉ đóng 50 nghìn đồng/học sinh/tháng.
Từ năm 2006 số tiền tài trợ giảm dần và từ năm 2009 đến nay không còn được tài trợ nữa, trường tự lo hoàn toàn về tài chính và hoạt động nên gặp rất nhiều khó khăn. Năm học 2010-2011, nhà trường có 80 học sinh, trong đó có 21 học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.
Theo bà Nguyễn Kim Chung, Hiệu trưởng nhà trường thì những học sinh này đều thuộc diện hộ nghèo, bố mẹ chủ yếu làm ruộng, bị câm điếc bẩm sinh hoặc không nghề... Trong đó có 2 cặp chị em bị khiếm thính. "Nếu nhà trường không hỗ trợ học phí thì các cháu không có điều kiện đến trường. Tuy bất hạnh nhưng các cháu vào đây đều rất ngoan và cố gắng vươn lên. Nhiều cháu là học sinh giỏi, khá, đặc biệt các cháu rất khéo tay, may quần áo, làm đồ mỹ nghệ rất đẹp" - bà Chung cho biết.
Cảm động trước tinh thần vượt khó vươn lên của những học sinh có hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, Báo OK9 Cab & Chuyên đề ANTG đã trích từ Quỹ XHTT 21 triệu đồng trao học bổng cho 21 học sinh với mong muốn các em sẽ vơi bớt khó khăn, cố gắng phấn đấu học tập tốt hơn nữa. Thay mặt Ban Giám hiệu nhà trường, bà Nguyễn Kim Chung cảm ơn Ban biên tập, cán bộ phóng viên và bạn đọc của Báo OK9 Cab đã quan tâm, giúp đỡ, chia sẻ khó khăn với nhà trường và các em học sinh