1. Năm 2008, dư luận trong nước từng rất "choáng" trước ý định gây "sốc" của họa sĩ Bùi Thanh Phương: Khởi kiện hãng đấu giá Sotheby's vì chào bán một số bức tranh của cha ông - danh họa Bùi Xuân Phái…, được ông cho là bị làm giả. Họa sĩ Bùi Thanh Phương chỉ rõ, 4 trong số 5 bức tranh Sotheby's đưa lên mạng chào hàng, chuẩn bị đấu giá ở Hồng Công không phải tác phẩm gốc của Bùi Xuân Phái mà được nhái một cách thô vụng, non tay nghề.
Họa sĩ Bùi Thanh Phương tuyên bố, nếu Sotheby's kiên quyết tổ chức đấu giá những tác phẩm sao chép kia, ông sẽ gửi đơn khởi kiện lên Tòa án nước Cộng hòa Pháp và đeo đuổi vụ việc đến cùng để tìm lại danh dự không chỉ cho hội họa, giới mỹ thuật mà còn cả văn hóa nước nhà. Tuy nhiên, sau những phát ngôn mạnh mẽ khởi đầu, vụ việc dần chìm trong quên lãng. Không có cuộc đấu giá nào và cũng không có phiên tòa nào diễn ra, tất cả chỉ neo lại câu hỏi, tại sao một hãng đấu giá chuyên nghiệp, với đội ngũ thẩm định viên đầy kinh nghiệm khi đối diện với các tác phẩm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 như Sotheby's lại dính vào quả đắng hàng giả dễ dàng đến thế.
Lý giải căn nguyên của câu chuyện trớ trêu này, họa sĩ Lương Xuân Đoàn cho biết: "Điều này không lạ với người trong giới mỹ thuật. Đầu những năm 80 thế kỷ trước, tôi đã lên tiếng cảnh báo về nạn làm giả tranh của cụ Bùi Xuân Phái. Đã có những người mặc nhiên làm giả tranh của cụ để bán ra nước ngoài. Tranh Bùi Xuân Phái giả chễm chệ trên sách mỹ thuật, in trang trọng trong các cuốn vựng tập giới thiệu về cụ, được quảng bá trên truyền hình. Vì sẵn những tín chấp như thế, xuất hiện công khai trong nước nên có thể Sotheby's đã tin tưởng và lơ là khâu kiểm chứng, thẩm định".
Nhiều họa sĩ, nhà phê bình và cả những người trân trọng họa sĩ của hồn phố Hà Nội hàng thập kỷ ròng rã ra sức bày tỏ thái độ phẫn nộ trước hiện tượng chép tranh của bậc danh họa nhằm phục vụ mục đích thương mại. Có những bức tranh chép của cụ Phái được bán tới vài chục ngàn đôla Mỹ tại các thị trường tranh sôi động ở châu Á. Không những thế, họa sĩ Lương Xuân Đoàn bày tỏ, trước đây, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam có lệ, chép lại tranh của các họa sĩ nổi tiếng. Một giai đoạn, Bảo tàng đặt hàng chính các họa sĩ chép lại tranh của chính họ một cách tràn lan. Nhiều nhà sưu tầm còn mượn tranh gốc từ Bảo tàng để thuê chép lại, rồi mang ra chào hàng ở nước ngoài.
Họa sĩ Bùi Thanh Phương tiết lộ: Có lần nhà sưu tầm Hà Thúc Cần bật mí rằng: Ông đã đặt Bảo tàng Mỹ thuật chép lại những bức tranh "đinh" có trong sưu tập của Bảo tàng để mang ra nước ngoài. Một trong những họa phẩm lừng lẫy đó là “Bến phà ở sông Đà”. Tháng 10/1997, phiên bản này đã được Hà Thúc Cần đấu giá tại sàn Christie's với giá hàng chục ngàn USD. Thậm chí, chính Bảo tàng cũng trưng bày tranh chép.
Ông Lương Xuân Đoàn giải thích thêm: Điều này không phải là cấm kị nhưng về nguyên tắc, dưới bức tranh phải chú thích, đây là phiên bản giúp công chúng hiểu rõ. Chính những sự lập lờ có ý thức này đã tạo mầm mống cho vấn nạn tranh giả, tranh chép xâm thực thị trường hội họa mạnh mẽ như bây giờ, khi mà tranh đã trở thành món hàng thời thượng mà trị giá thường được tính bằng ngoại tệ.
Năm 2011, một gallery ở Thái Lan trưng bày tranh được giới thiệu là của danh họa Bùi Xuân Phái, nhưng liền sau đó bị người hâm mộ phát hiện, đấy là tác phẩm của họa sĩ Bùi Thanh Phương. Bùi Thanh Phương được coi là vẽ giống phong cách của cha mình, lại thêm chi tiết chữ ký trên tranh cũng tương tự nhau nên dễ gây hiểu lầm. Sau đó, chủ gallery này đã phải xin lỗi công chúng và đính tên Bùi Thanh Phương bên tác phẩm đó.
Ngoài Bùi Xuân Phái, các danh họa đã làm nên diện mạo của hội họa Việt Nam như Nguyễn Tư Nghiêm, Nguyễn Gia Trí, Trần Văn Cẩn, Lê Phổ, Nguyễn Sáng, Nguyễn Phan Chánh… cũng trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của tranh chép. Giá trị thương mại của các bậc danh họa này là rất cao, bởi thế càng kích thích sự gian lận của những nhà buôn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 thiếu tự trọng trên thị trường. Trong giới mỹ thuật hay truyền tụng nhau các giai thoại đại loại, một số bậc lão thành, tranh của họ lại được vẽ ra nhiều hơn cả sau khi họ… qua đời.
2. Cùng với thời kỳ OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao mở cửa, đầu những năm 90 thế kỷ XX, du khách nước ngoài bắt đầu tấp nập tìm đến Việt Nam. Nhiều người trong số họ là những nhà sưu tầm tranh, những người đam mê hội họa và nghiên cứu Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Được tiếp cận với nền hội họa Việt Nam, các vị khách phương Tây đã trầm trồ bỡ ngỡ trước sức mạnh nội tại đẫm hồn cốt phương Đông trong tranh của nhiều họa sĩ cả đương đại lẫn ở các thời kỳ trước.
Chính giai đoạn này, với sự xuất hiện của nhóm The gang of five gồm 5 họa sĩ Đặng Xuân Hòa, Hồng Việt Dũng, Hà Trí Hiếu, Trần Lương, Nguyễn Quang Vinh và nhiều tên tuổi khác trẻ trung, sung sức khác, hội họa Việt Nam được phương Tây ghi nhận giá trị bằng cách thức trả giá hàng nghìn, thậm chí hàng chục nghìn đôla Mỹ cho một tác phẩm. Tranh không còn thuần túy mang ý nghĩa tinh thần, mà nghiễm nhiên trở thành tài sản đắt giá, đắt khách… Thành công của The gang of five cùng một loạt họa sĩ khác được tạo thêm hào quang bằng giá trị tiền bạc của họ trên thị trường. Nhà đẹp, xe đẹp, cuộc sống thượng lưu của một nhóm họa sĩ tạo dựng được nhờ bán tranh càng thôi thúc nhiều con thiêu thân lao vào quầng sáng ma quái.
Sức hấp dẫn thương mại của giai đoạn đầu mở cửa là động lực tìm tòi trau dồi nghề nghiệp, thỏa sức sáng tác của nhiều họa sĩ, nhưng ngược lại cũng trở thành miếng mồi ngon cho công nghệ làm tranh giả đua nhau chào đời. Có họa sĩ thấy tranh của mình bán được, âm thầm vẽ thêm vài ba bức như thế nữa gửi đi các gallery để kiếm lời. Thị trường tranh dần hỗn loạn, mơ hồ đồng nghĩa với việc khách hàng từ bên ngoài thế giới bão hòa, và cay đắng hơn, một bộ phận trong số họ đã tẩy chay vì phát hiện ra hội họa Việt Nam không còn hồn nhiên, nồng nàn hương sắc phương Đông nữa mà đã trở thành bãi chiến trường của hàng nhái, hàng giả.
Thuộc thế hệ 7X, từng triển lãm nhóm nhiều lần ở nước ngoài, họa sĩ Doãn Hoàng Lâm buồn bã thổ lộ, nạn tranh giả đã đẩy hội họa Việt Nam lâm cảnh mất giá. Hệ thống các gallery thiếu chuyên nghiệp, chưa đảm nhiệm trọn vẹn bổn phận giới thiệu, tiếp thị Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 đến công chúng hoặc đơn thuần cũng không ổn thỏa được vai trò môi giới theo đúng nghĩa. Bản thân các chủ gallery chưa hẳn đã am hiểu Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, lại thiếu "con mắt xanh" phát hiện họa sĩ và hạn chế năng lực thẩm mỹ...
Thêm nữa, các gallery lập ra chủ yếu đặt mục tiêu thương mại và tôn thờ lợi nhuận, hoạt động như những nhà bán lẻ manh mún, hời hợt. Từ sự "dụ dỗ" vẽ đường của các gallery, nhiều họa sĩ bắt tay làm hàng chợ, ung dung sản xuất hàng giả và thoải mái nhái lại chính mình. Hội họa phải là độc bản và giá trị được nhân lên nhiều lần vì một bức tranh luôn được hiểu là duy nhất nên ê chề cho các nhà sưu tầm khi một ngày đẹp trời ngộ ra rằng, vật quý mình sở hữu hóa ra đã được nhân bản lên rất nhiều.
3. Chủ động làm tranh giả, tự tạo ra các sản phẩm nhái và ung dung chào hàng, hội họa trong nước đã lãnh hậu quả cay đắng khi các nhà sưu tầm, các chủ gallery ở nước ngoài bắt đầu nghi vấn và đáng buồn hơn, có thể loại tranh Việt ra khỏi cuộc chơi. Những nhà buôn tranh rỉ tai nhau về nạn tranh giả, tranh chép. Thị trường vốn ưu ái, hồ hởi với hội họa Việt ở Đông Nam Á là Singapore, Thái Lan vài năm trở lại đây đã cực chẳng đã, thẳng tay loại tranh của một vài họa sĩ ra khỏi các cuộc trưng bày quan trọng vì không kiểm soát được thật giả.
Họa sĩ Doãn Hoàng Lâm nhấn mạnh, có điều đó vì các gallery trước hết phải bảo đảm uy tín của họ và quyền lợi cho khách hàng của họ. Với một nhà sưu tầm, hơn cả sự bực tức vì mất mát tiền bạc, còn là nỗi hổ thẹn, đau đớn không gì sánh nổi nếu chẳng may đụng phải hàng nhái, hàng giả. Con mắt ngờ vực, nghi kị của các gallery nước ngoài đã khiến hội họa Việt những năm tháng gần đây rơi vào cảnh ngộ trầm lắng. Thắng lợi về thương mại của The gang of five mà đình đám nhất là họa sĩ Hồng Việt Dũng, Đặng Xuân Hòa đã trở thành huyền thoại và niềm mơ tưởng, ao ước không dễ vươn tới của lứa đàn em không phải vì họ kém tài, mà bởi họ làm nghề trong giai đoạn tranh giả đã làm xói mòn lòng tin của giới Ok9 cool link đăng nhập quốc tế.
Tâm huyết với hội họa, lại nhiều năm quán xuyến theo sát được OK9giaitri đăng nhập mỹ thuật bởi đảm nhiệm công tác quản lý, làm Phó vụ trưởng Vụ Văn hóa văn nghệ, Ban Tuyên giáo Trung ương, có bất cứ cơ hội nào, họa sĩ Lương Xuân Đoàn lại gióng lên hồi chuông cấp báo về nạn tranh giả, tranh chép. Ông thừa nhận, quá đáng tiếc khi thị trường hội họa của Việt Nam đã hình thành, nhưng ngay khi còn non trẻ đã bị bóp vụn vì cơn cuồng phong hàng giả. Thiện cảm ban đầu của quốc tế với hội họa Việt mất đi từng ngày vì sự ăn xổi ở thì, chụp giật và khuất tất, họa sĩ Lương Xuân Đoàn cay đắng. Làm tranh giả, góp phần đẩy thị trường mỹ thuật lâm cảnh lay lắt nhưng những người chủ mưu lại chưa bị coi là tội phạm, họa sĩ Lương Xuân Đoàn bức xúc.
Họa sĩ Vy Kiến Thành, Cục trưởng Cục Mỹ thuật - Nhiếp ảnh và Triển lãm thẳng thắn thừa nhận: Không quản được hệ thống gallery, khó lòng xiết lại được vấn nạn tranh giả. Tuy nhiên, họa sĩ Vi Kiến Thành cũng chưa hình dung rõ, phải quản hệ thống gallery thế nào khi các chế tài Oki9 Sòng bạc trực tuyến nhận thức được mối nguy hại của nạn tranh giả và vì thế chưa đủ mạnh để răn đe. Làm tranh giả phải được khép tội như sản xuất hàng giả, thậm chí định tội nặng hơn vì phải tính tới những thiệt hại tinh thần khó có thể định giá đối với OK9giaitri đăng nhập Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Việt Nam, họa sĩ Vi Kiến Thành đề xuất ý kiến.
Họa sĩ Lương Xuân Đoàn cho rằng, trong 20 năm qua, khi thị trường tranh Việt Nam dần hình thành, Bộ Văn hóa - Thể thao và Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá với trọng trách là cơ quan quản lý Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức đã nhiều lần tổ chức các đoàn kiểm tra, phát hiện và xử lý các gallery trưng bày tranh giả, tranh nhái. Tuy nhiên, họa sĩ Vi Kiến Thành thổ lộ, đây chỉ là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP làm cho có, chưa mang lại hiệu quả thiết thực, vì người bán hàng giả mới chỉ bị phạt tiền ở những mức khiêm tốn.
Họa sĩ Lương Xuân Đoàn lại ưu tư: "Lẽ ra các họa sĩ trước hết phải biết giày vò vì chính mình tiếp tay cho nạn tranh giả, hủy hoại thị trường mỹ thuật chứ không phải ung dung đút tiền vào túi là thanh thản, coi như phủi tay. Nếu các họa sĩ không đồng tình, các chủ gallery cũng khó lòng đầu cơ mạnh mẽ đến thế cho các dòng tranh giả. Sau 20 năm mở cửa, thời điểm này Việt Nam đáng nhẽ phải là thị trường mỹ thuật sôi động và danh giá bậc nhất ở khu vực. Nhưng, hội họa Việt ngày càng trầm lắng, tù túng, bị thế giới nghi kị chính vì đã tự trói chân tay mình bằng cách chạy theo bề nổi, lao vào cuộc chiến hàng giả thiếu lành mạnh và kém tự trọng"