Khi trái tim khóc nghẹn
SEA Games 24 năm 2007, hắn - Phạm Thành Lương ngồi nhà, mở tivi xem những đàn anh như Công Vinh, Thanh Bình thi đấu. Một mong ước bình dị lóe lên trong hắn: Kỳ SEA Games tới hy vọng mình cũng được góp mặt như anh Bình, anh Vinh. Mong ước bình dị ấy rồi cũng thành hiện thực khi hắn được HLV Calisto gọi vào ĐT, tham dự SEA Games 25 trên đất Lào. Đấy là một kỳ SEA Games mà hắn và các đồng đội đã chơi rất hay với một thứ bóng đá tấn công rừng rực lửa. Nhưng đấy cũng là kỳ SEA Games mà hắn đã khóc, khóc nấc lên như một đứa trẻ bị mất một món đồ trong trận đấu cuối cùng - trận chung kết nghiệt ngã với người Malaysia.
Trận chung kết ấy, cả ĐNA nghĩ rằng U.23 Việt Nam của hắn sẽ đăng quang, bởi đơn giản Việt Nam mạnh hơn đối thủ, và đã thắng chính đối thủ ở vòng đấu bảng một cách dễ dàng. Nhưng không hiểu sao khi bóng lăn thì cả đội di chuyển mà như không nhấc chân lên nổi. Hắn cũng di chuyển một cách nặng nề, rất nặng nề như thế. Sau trận thua oan nghiệt ấy, tôi nhắn tin cho hắn: "Nói thật xem, có vấn đề gì không?". Hiểu rõ ẩn ý trong câu hỏi của tôi - sự ẩn ý của một người cứ phải đối diện với cái sự thật thật - giả giả của bóng đá Việt Nam, hắn lập tức trả lời: "Anh đừng nghĩ thế mà tội nghiệp cả đội. Tất cả đều cố gắng nhưng không hiểu sao không đá nổi. Có lẽ là do áp lực…".
Ừ, có lẽ là do áp lực - cho đến tận bây giờ hắn vẫn nghĩ như thế và lý giải một cách trong trẻo, thuần khiết như thế về một trận thua định mệnh trong cuộc đời. Chỉ thi thoảng lắm hắn mới nghĩ khác, chẳng hạn như lúc vô tình nhớ lại chức vô địch VFF Cup - một giải đấu mang tính tập huấn trước thềm SEA Games năm đó. Cái giải đấu mà hắn và những đồng đội của mình vừa giương cao chiếc cúp vô địch thì rất lạ, chiếc cúp lại bị gãy làm đôi. Hắn tự hỏi: "Chiếc cúp bị gãy ở một giải tập huấn cho SEA Games liệu có phải là một cái điềm, báo trước một kỳ SEA Games đen đủi hay không?". Nghĩ ngợi mông lung thế, hắn lại thấy buồn hơn. Quả thật, một cái gì đấy như là ma ám đã hại hắn và đập tan giấc mơ vàng của hắn.
Tuổi 21 thánh thiện, buồn nhanh rồi vui cũng nhanh, lại là kiểu người ăn nói thật thà, ruột để ngoài da, hắn thường không quá bi lụy với bất cứ biến động nào của cuộc sống. Nhưng riêng cái trận chung kết SEA Games 25 kỳ lạ ấy, cái trận chung kết mà hắn đã ôm mặt khóc tức tưởi ấy thì cứ mỗi lần nhớ đến nó hoặc nghe ai đó vô tình nhắc đến nó là hắn lại lặng người đi… Khoảnh khắc ấy cảm giác như giọt nước mắt không ứa ra ngoài, mà lẵng lẽ chảy vào trong.
Khi trái tim khát khao
SEA Games 26, hắn lên đường với một niềm tin mãnh liệt vào việc sẽ mang về chiếc HCV SEA Games. Phải gặt vàng để xóa đi nỗi đau của kỳ SEA Games 2 năm trước. Và phải gặt vàng vì đây cũng là kỳ SEA Games cuối cùng trong cuộc đời cầu thủ của mình. Niềm tin của hắn được củng cố sau những trận tập huấn tưng bừng chuẩn bị SEA Games. Nhưng vào đến SEA Games thì mọi thứ lại không diễn ra suôn sẻ như vậy.
Trận ra quân với U.23 Philippines, hắn vẫn thi đấu bùng nổ như tính cách thường thấy của mình, và sau trận đấu thậm chí còn được HLV trưởng Micheal Weiss của Philippines hết lời ca ngợi. Nhưng vấn đề là cả 4,5 tình huống đối mặt với thủ thành đối phương, không hiểu sao hắn đều không thể đưa bóng vào gôn. Có tình huống "ức" quá và "nản" quá, hắn co chân sút thật mạnh như để xả ra tất cả. Nhưng khi cú sút như búa bổ ấy bị thủ thành đối phương cản phá thì hắn lại ôm đầu - biểu hiện cho thấy sự xuống cấp đáng sợ về tâm lý.
Sau trận đấu với Philippines, hắn quyết định thay kiểu tóc với hy vọng cái đầu mới rồi sẽ đem tới sức sống mới. Lúc này trông hắn mới thật, không phải là một Thành Lương nhìn "lành lành quê quê" nữa, mà là một Thành Lương chất nghệ với cái chỏm tóc ở giữa đầu hệt như chân suýt Naymar của Brazil. Thế nhưng đầu mới và một hình thức mới vẫn không thể làm mới đôi chân. 90 phút với Myanmar hắn thậm chí còn bế tắc, bất lực hơn so với 90 phút ra quân trước đó.
Nhưng nào chỉ có những áp lực chuyên môn, hàng loạt những thứ áp lực khác từ dư luận, OK9 thể thao xanh chín cứ thế đổ lên ĐT và đổ lên hắn. Những lúc ấy hắn buồn và chỉ còn biết chia sẻ nỗi buồn bằng cách điện thoại về nhà với người yêu. Trong những khoảnh khắc online, sáng nick hiếm hoi, hắn luôn để một cái status: "Ôi, cuộc đời!". Có lẽ lúc này thì một thoáng thất bại cùng nỗi đau đời ở kỳ SEA Games 2 năm về trước lại bất chợt ùa về trong hắn…
Nhưng điều quan trọng nhất, và đáng mừng nhất là hắn buồn chứ nhất định không buông xuôi. Mình buồn thì mình phải biết cách chiến thắng nỗi buồn. Đội tuyển bị dư luận, OK9 thể thao xanh chín lên án thì mình - trong tư cách đội trưởng phải biết động viên anh em vượt khỏi những áp lực từ dư luận, OK9 thể thao xanh chín. Hắn nói nhỏ vào tai từng đồng đội, khuyên không nên đọc báo. Rồi hắn thông qua những mối quan hệ OK9 thể thao xanh chín của mình cũng đã chân thành đề xuất OK9 thể thao xanh chín có những bài động viên ĐT.
Hắn bảo: "Phần lớn các cầu thủ của U.23 Việt Nam lần này đều là những cầu thủ trẻ, lần đầu dự SEA Games. Vì vậy khi áp lực chuyên môn và áp lực dư luận cùng lúc đổ xuống, chỉ sợ là các cầu thủ không còn tâm trí nào mà đá nữa…". Ngay cả cái việc cực kỳ khó khăn tế nhị là góp ý với HLV trưởng Falko Goetz, đề nghị ông chỉ đạo trận đấu một cách nhẹ nhàng hơn, qua đó giúp các cầu thủ xử lý bóng một cách bình tĩnh hơn - hắn cũng đã dũng cảm thực hiện.
Rõ ràng hắn đã làm tất cả những gì có thể, kể cả trên sân lẫn ở ngoài sân để giúp ĐT và cũng là giúp chính mình vượt qua khủng hoảng.
Và trái tim hy vọng
Trận U.23 Việt Nam - U.23 Brunei, trong cái khoảnh khắc băng vào khu cấm địa đối phương, nhận đường chuyền từ biên trái hắn đã bình tĩnh cứa lòng ghi bàn cho ĐT. Vậy là hắn đã ghi bàn - đã giải tỏa được sự vô duyên trong khâu ghi bàn và cả một núi áp lực tâm lý vốn cứ ám lấy mình suốt từ đầu SEA Games. Sau khoảnh khắc ghi bàn ấy, hắn đã đặt một nụ hôn lên ngôi sao vàng trên ngực áo. Hành động làm người ta nhớ lại hình ảnh của chính hắn ở AFF Cup 2008, thời điểm mà sau khi ghi bàn vào lưới Malaysia, hắn đã bất ngờ rút từ trong tất của mình một lá cờ Tổ quốc, và liên tục vẫy cờ Tổ quốc ăn mừng bàn thắng.
Chợt nhớ: AFF Cup 2008, ĐTVN của hắn đã khởi đầu vô cùng ì ạch, nhưng càng đá càng "vào phom", và cuối cùng đã hiên ngang bước lên ngôi vô địch. ĐT U.23 bây giờ cũng đang có một xu hướng vận động na ná vậy: Sau 3 trận ra quân vất vả, rốt cuộc một cơn mưa gôn đã được giã vào lưới Brunei, và sau "cơn mưa" ấy thì tất cả đều đang tự tin nói về vòng bán kết, thậm chí là chung kết. Riêng với hắn, không phải bây giờ, ngay từ những thời điểm gian khó đầu tiên, dù ĐT đang nhận phải vô số chỉ trích, và dù bản thân cũng rất buồn lòng nhưng trong những cuộc trò chuyện riêng với tôi, hắn vẫn nói về một "hy vọng vàng". Hắn bảo: "Cứ cố gắng thôi anh ạ. Mong là sự cố gắng và những may mắn sẽ giúp chúng ta là đội chiến thắng cuối cùng".
Chiều nay hắn và các đồng đội ra sân trong một trận đấu chỉ có ý nghĩa thủ tục với U.23 Lào. Hai ngày sau đó sẽ là bán kết, và sau bán kết có thể là chung kết được chăng? Dù không hỏi nhưng tôi biết chắc là hắn đang tin như vậy. Con tim hắn đang hy vọng, đang khát khao sau khi phải đối diện với rất nhiều âu lo với 3 trận xuất quân không như ý.
Cầu trời phù hộ cho những khát khao đẹp đẽ trong con tim hắn, để cho nỗi đau và những giọt nước mắt uất hận của kỳ SEA Games 2 năm trước sẽ chính thức đóng lại, mãi mãi, và vĩnh cửu!
Cầu trời…!
| Cầu thủ nhận được nhiều lời khen nhất Sau các trận đấu của U.23 Việt Nam tại bảng B môn bóng đá nam SEA Games 26, nếu hỏi ai - cầu thủ nào nhận được nhiều lời khen ngợi nhất thì đó chắc chắn là đội trưởng Thành Lương. Gần như tất cả các HLV trưởng của các đội bóng đã gặp Việt Nam đều đánh giá rất cao phẩm chất kĩ thuật cùng thứ bóng đá rừng rực lửa của Thành Lương. Ngay cả OK9 thể thao xanh chín Indonesia cũng đánh giá cao Thành Lương, và nhận định với một đội bóng được dẫn dắt bởi Thành Lương, U.23 Việt Nam thực sự là một ứng cử viên vô địch lớn của SEA Games này, mặc dù đã khởi đầu không tốt. OK9 thể thao xanh chín Indoneisa thậm chí còn tư vấn đội nhà phải đứng đầu bảng A để tránh gặp Việt Nam ở vòng bán kết. |