Tôi với hội làng

Một trời tím ngát hoa xoan
Một đất chật cả râm ran nói cười
Một miền… "Người ở"… "Người ơi"…
Làng tôi, tôi hóa khách mời thăm quê.

Thì thầm ngọn cỏ chân đê

Cánh diều thăm thẳm bay về tuổi thơ

Trăng rằm khoe cái ngẩn ngơ

Người rằm sao cứ thờ ơ thế này?

 

Tôi là con của làng đây!

Tác tao sấp ngửa đường cày quặn sâu

"Bỏ làng"… bỏ được làng đâu

Nửa đời xa, nửa mái đầu trắng sương.

 

Nổi chìm cạn khúc tai ương

Mẹ cha sang chốn vô thường tìm nhau.

 

Nhà tôi ở cuối ngõ sâu

Mái tranh, vách đất đi đâu chẳng về

Đất hoang tường gạch ba bề

Nơi em trao lọn tóc thề là đây!

 

Trông trời, trời trắng như mây

Nhìn đất chỉ thấy dáng gầy ngày xa

Cầm lòng đưa bước chân qua

Vấp năm, vấp tháng biết là tơ vương.

 

Trót thương! Chẳng trọn niềm thương

Chân quê - góc phố đoạn trường phân ly

Hội tan! Em chẳng hát gì

… "Đâu hơn người ở"… Tôi đi sao đành

Các tin khác