Những ngày tháng này nếu ai hỏi tôi rằng, phát minh nào của loài người khiến tôi yêu thích nhất, thì tôi không ngần ngại trả lời rằng, đó chính là bóng đá. Tôi yêu bóng đá chẳng kém gì các thi sĩ khác trên đời. Kỳ World Cup năm 1982 tôi đã từng viết một trường ca về bóng đá. Trường ca gồm 7 chương, đã in rải rác từng đoạn trên nhiều tờ báo. Ngoài ra là rất nhiều bài thơ về bóng đá khác. Vì sao tôi gọi cầu thủ bóng đá là các "nhà thơ sân cỏ", và thơ ca vì sao lại gần gũi với bóng đá đến như vậy? Câu trả lời nằm ở chỗ, cả thơ ca và bóng đá đều đậm chất xả thân và tinh thần lãng mạn. Bóng đá đòi hỏi sự quả cảm, sự liều của các cầu thủ và huấn luyện viên. Nhà thơ cũng vậy thôi, "làm thơ là sự đã liều" mà.
Tôi có làm một bài thơ về khoảnh khắc sau trận đấu. Khi không còn khán giả, không còn trái bóng tròn và cầu thủ trên sân, thì những hàng ghế hay khung thành chỉ là vật vô hồn. Vậy mà trước đó hàng ngàn người đã buồn, vui, khóc cười cùng với trái bóng, đã hồi hộp, sung sướng dõi theo các cầu thủ, đã phẫn nộ khi trọng tài xử sai một tình huống...Khi tôi nhìn trái bóng, nhìn chiếc khung thành đơn sơ, tôi đã nghĩ, một vật vô tri vô giác có thể trở nên linh thiêng đến nhường nào, khi có tình yêu. Rất nhiều cầu thủ, thủ môn đã xả thân, thậm chí sẵn sàng "chết" trước khung thành chỉ để cống hiến một đường bóng đẹp, một cú sút đẹp.
Tôi thấy rằng, có rất nhiều triết lý cuộc đời được chiêm nghiệm từ bóng đá. Hãy xem, trên sân cỏ, không cần một lời hô hào, hiệu triệu nào mà hàng vạn con người có thể sống cùng một khoảnh khắc tâm trạng giống nhau. Sự vui mừng tột đỉnh, hạnh phúc ngất ngây hay nỗi tức giận đều mang chung một khuôn mặt ở đây, khi con người được sống thật nhất với cảm xúc của mình. Với một trận đấu tiêu cực chẳng hạn, ngày một ngày hai người ta có thể quên đi tỷ số của nó, nhưng người ta rất khó để quên khoảnh khắc bất bình, giận dữ trong trận đấu ấy. Cũng trên sân cỏ, nhân cách và cách đối nhân xử thế của con người được bộc lộ rõ nét nhất, không thể giấu giếm hay ngụy trang. Không chỉ có thế, để quên đi quá nhiều ưu phiền phải đối mặt, con người sống trong không gian của một trận bóng đá là được sống trong những khoảnh khắc huyền diệu, thậm chí là được sống trong giấc mơ, trong ảo ảnh.
Nên, người ta nói, khi quả bóng bay lên, nó có thể làm cho cả thế giới nghiêng ngả. Không có thống kê chính xác nào, nhưng khi bạn nói, người yêu bóng đá nhiều hơn người yêu thơ rất nhiều, thì tôi xác nhận. Và để được yêu, được trở thành một thứ tôn giáo trong lòng người thì bóng đá phải trở nặng trong nó nhiều ý nghĩa nhân sinh lắm, đâu chỉ là một môn thể thao đơn thuần. Bóng đá, không còn nghi ngờ gì nữa, có sức mạnh kết nối con người lại với nhau, biết tôn trọng một cộng đồng không tan vỡ...