Nói là nghiệt ngã vì 45 phút đầu tiên là 45 phút của chúng ta. 45 phút mà dù không có Quang Thanh, Việt Cường, Tài Em nhưng ông Calisto vẫn mạo hiểm dồn quân lên đá đôi công. Có những lúc quả bóng được đẩy sát về phía cầu môn đối thủ và Malaysia không còn cách nào khác, phải đá nửa sân bất chấp tư thế chủ nhà.
45 phút ấy, đã có những cơ hội khá nguy hiểm được tạo ra, mà điển hình nhất chính là 2 lần đội trưởng Minh Phương vung chân sút ở ngoài vòng cấm. Nhưng tiếc là những cú sút như thế lại thiếu một sự chuẩn xác cuối cùng để chọc thủng lưới Malaysia. Ở phía ngược lại, Malaysia mặc dù đá thủ nhưng thi thoảng cũng có những pha phát bóng vượt tuyến hai khiến cho hệ thống phòng ngự của ĐTVN phải giật mình.
Sau 45 phút đầu tiên ép sân nhưng không thể ghi bàn, ông Calisto quyết định bắt đầu hiệp 2 bằng một lối chơi chậm chắc. Cái lối chơi mà ở đấy cầu thủ làm bóng Phan Thanh Hưng đã được thay bằng "máy quyét" Nguyễn Minh Châu, đồng nghĩa với việc chúng ta chủ trương lùi xuống nhử đối phương vào bẫy. Phải nói đấy là một cái bẫy cần thiết, vì ai cũng hiểu Malaysia trong thế chủ nhà buộc phải dâng lên tìm bàn thắng. Và một khi Malaysia đã dâng lên thì chắc chắn hai mạng sườn của họ sẽ trống huơ trống hoác.
Rõ ràng là ông Calisto nhìn ra cái khoảng trống tất yếu ấy, nhưng ông lại thiếu những con người để biến những miếng phản công trở thành đòn hiểm. Vắng Quang Thanh ở biên phải, vắng Việt Cường ở biên trái, những "phương án đóng thế" như Đình Đồng hay Huy Hoàng gần như không lên quá nửa sân.
Vắng luôn cả tiền vệ giữa Tài Em, những đường chuyền phản công được đưa hết về chân Minh Phương, khiến cho chính Phương cũng trở nên quá tải. Chỉ có một chút sức sống đến từ một vài pha đột phá của Thành Lương ở hành lang phải, song vấn đề là những pha đột phá ấy không nhận được những sự hỗ trợ cần thiết của hàng tiền đạo và tiền vệ tấn công, khi mà số lượng người tấn công của ta ở khu phòng ngự Malaysia luôn ở vào trạng thái khiêm tốn.
Đình Đồng đã làm khá tốt vai trò phòng ngự bên hành lang trái.
Trong lúc chưa nhìn ra những nhân tố phản công hiệu quả thì ông Calisto đã phải ôm đầu với hai sai số diễn ra trong vòng chưa đầy 15 phút của Bùi Tấn Trường. Những sai số mà với nó ông vốn rối lại càng thêm rối. Thua 2 bàn không đáng có, cầu thủ Việt Nam bị tâm lý trong khi Malaysia với sức trẻ và với sự cổ vũ của gần 90.000 khán giả ngồi chật kín SVĐ Bukit Jalil càng đá càng hưng phấn.
Nhìn ra sự hưng phấn ấy, nhưng trong cảnh bị thua trước 2 bàn Calisto buộc phải chơi bài liều: Đưa Việt Thắng vào thay Tấn Tài để xoay đội hình từ 4-5-1 sang 4-4-2, rồi sau đó đưa luôn cả Quang Hải vào sân quyết chơi "ván bạc cuối cùng" với sự hiện diện của 3 tiền đạo. Nhưng trong một bối cảnh mà đối phương co về thủ chắc, cũng là lúc mà sự hoảng loạn tất yếu diễn ra trong tâm lý các cầu thủ Việt Nam thì những thay đổi ấy không thể làm nên chuyện.
Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, ông Calsito khoanh tay đứng bần thần nhìn đại cuộc. Cái đại cuộc mà trước đó ông đã tính toán rất kỹ nhưng không ngờ là lại bị "vỡ" từ một bàn tay "tội đồ" cùng những cú dứt điểm của "hung thần" Safee. Trong khi đó Phó Chủ tịch VFF Nguyễn Lân Trung hai tay chống nách đứng cạnh ông "Tô" như thể không hiểu điều gì vừa diễn ra. Riêng ông TTK VFF, đồng thời là Trưởng đoàn Trần Quốc Tuấn thì ngồi im trên băng ghế huấn luyện một lúc lâu rồi mới có thể nặng nề đứng dậy an ủi các cầu thủ.
Thua 0-2, nó cũng chẳng phải là một sự thất vọng gì ghê gớm. Nhưng thua bằng một bàn tay "tội đồ" trong một thế trận mà đã có lúc chúng ta tưởng mình sẽ là người chiến thắng thì quả là nghiệt ngã!
Còn ít nhất là 90 phút lượt về nữa ở Mỹ Đình. 90 phút ấy, liệu chúng ta có vượt qua sự nghiệt ngã mà số phận đang đè lên mình hay không?