Hơn 20 năm, lặng lẽ làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP thiện nguyện này, ông Vũ Tiến chỉ có một tâm niệm, để cho cuộc đời bớt đi những câu chuyện buồn, để những thân phận côi cút có một chốn đi về.
Câu chuyện 20 năm và 600 đứa trẻ...
Ngôi nhà 13 Ngô Văn Sở lúc nào cũng ríu rít tiếng trẻ thơ. Mỗi đứa một số phận. Đứa mồ côi bố mẹ, đứa bỏ nhà đi lang bạt. Có lẽ, ngay cả trong những giấc mơ nhỏ nhoi và tội nghiệp nhất của mình, những đứa trẻ ấy cũng không bao giờ dám mơ, mình có một mái ấm như thế này. "Tôi nuôi những đứa trẻ không chỉ cho chúng ăn, mặc, mà còn muốn cho chúng một môi trường gia đình, để chúng lớn lên, làm người lương thiện".
Thế nên, tất cả những đứa trẻ trong trung tâm xa mẹ của ông Tiến đều đi học bổ túc văn hóa. Lớn chút nữa, chúng được học nghề. Đứa học lái xe, đứa làm bánh, đủ để ra đời kiếm kế sinh nhai. Tôi nhìn thấy trong phòng sinh hoạt chung của bọn trẻ một chiếc đàn piano. Thật ngạc nhiên, khi một nơi bọn trẻ chỉ cần được ăn, học lại có chiếc đàn sang trọng này.
"Tôi tự bỏ tiền ra mua đấy. Tôi nghĩ, bọn trẻ không chỉ cần ăn, học, mà chúng còn cần biết thưởng thức âm nhạc. Hiểu về âm nhạc, tâm hồn chúng sẽ bớt đi những tiêu cực, biết yêu thương cuộc đời và sống nhân văn hơn". Ông Tiến nói, mắt ánh lên những niềm vui. Bất chợt ngẫu hứng, ông ngồi vào đàn và say sưa hát. Trông ông giống một nghệ sĩ, không chỉ chữa lành những vết thương thiếu hụt trong cuộc đời, mà còn chữa lành những vết thương trong tâm hồn của những đứa trẻ. Hàng ngày chính ông dạy cho chúng từng nốt nhạc. Giờ thì đứa nào cũng biết hát và chơi đàn.
Từ ngôi nhà, rất nhiều đứa trẻ đã lớn lên, đã có gia đình, có việc làm... Trên bức tường phòng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của ông Tiến, treo đầy ảnh đám cưới của những đứa trẻ mà ông bà đã cưu mang. Đây là đám cưới thằng Hoàn, kia là đám cưới thằng Xuân, thằng Hòa. Bà Oanh, vợ ông Tiến không nhớ nỗi bao nhiêu lần, bà cắp tráp đi hỏi vợ cho những "cậu con trai" của mình. Có lần, thằng Hoàn còn nhờ ông bà đứng tên nhà trai trong tấm thiệp mời cưới. "Chúng đã lớn lên ở ngôi nhà này, đã có gia đình và có việc làm, ơn trời, đó là một niềm hạnh phúc". Ông Tiến tự hào.
Cậu bé Lê Quang Hòa, giờ đã là chủ 7 tiệm bánh ở Hà Nội mang tên Anh Hòa. Ông bà Tiến nuôi Hòa từ những năm 1993. Hòa mồ côi mẹ. Bố bệnh nặng, không có khả năng nuôi con. Lang thang lên Hà Nội kiếm sống, Hòa được ông bà Tiến đứa về ngôi nhà Xa mẹ này. 10 năm, kể từ ngày Hòa lấy vợ và gây dựng cuộc sống cho mình, chàng trai đó vẫn rưng rưng khi nói về ngôi nhà của mình: "Nếu không có ông bà Tiến, tôi không biết cuộc đời mình trôi về đâu. Có khi lang bạt ở đâu đó cũng nên. Ông bà đã sinh ra tôi lần thứ 2. Để tôi được lớn lên và có nghề đề sống lương thiện như hôm nay".
Hơn 600 đứa trẻ đã lớn lên như thế. Ông Tiến không quên một đứa nào dù có nhiều đứa đã rời xa mái ấm này hàng chục năm. Đó là một hành trình hơn 20 năm, lặng lẽ, đơn độc và đôi khi có phần mỏi mệt. Nhưng người Ok986 vip Thiên đường trò chơi này chưa bao giờ chùn bước.
Ước mơ giản dị
Những ký ức xa xưa trở về trong câu chuyện của ông. Câu chuyện của một cậu bé mồ côi cha từ lúc 7 tuổi, lớn lên bằng những đòn roi vọt khắc nghiệt của mẹ, bằng sự ghẻ lạnh của cộng đồng. Tủi phận, ông bỏ nhà đi lang thang. Bỏ cả học hành. Đói rách, ốm yếu, có lần súyt chết ở chợ Cốc Lếu, Lào Cai.
Ám ảnh về tuổi thơ bất hạnh của mình, nên từ những năm 90 của thế kỷ trước, khi hai vợ chồng ông mở quán cơm nhỏ ở góc phố quán Sứ, gần ga Hàng Cỏ, Hà Nội để mưu sinh, nhiều đứa trẻ lang thang đến xin ăn, ông bà Tiến đã rộng lòng. Những đứa trẻ ngày đó rách rưới, bẩn thỉu và khổ sở lắm. Nhiều đứa không còn chốn đi về, bố mẹ chết, tù đày... Ông nghĩ ngay đến việc thành lập một tổ chức, cho những đứa trẻ lang thang có một môi trường gia đình. Khác với những trung tâm thiện nguyện khác, có thể nhận được sự giúp đỡ của nhiều tổ chức Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, trung tâm của ông Tiến, hơn 20 năm nay, tồn tại bằng sự tự lực của vợ chồng ông. Một quán cà phê, một quán cơm bình dân và một công ty Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá. Đó là nguồn sống của gần 600 đứa trẻ đã lớn lên, trưởng thành ở đây.
Quách Văn Điệp, 21 tuổi, hào hứng khoe về 10 chuyến đi Côn Đảo của mình. Điệp là một lái xe kiêm hướng dẫn viên Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá đắc lực của ông Tiến. Thì ra, Điệp mồ côi cả bố lẫn mẹ, được ông bà Tiến mang về nuôi cách đây 10 năm. Giờ thì Điệp đã có nghề và sẵn sàng cho cuộc sống sau này của mình. "Nếu không có ông bà, tôi không biết mình sẽ đi đâu về đâu. Bố mẹ tôi mất cả rồi. Tôi không còn người thân thích. Ngôi nhà là chỗ trú chân cuối cùng của cuộc đời tôi". Không ai nghĩ, cậu bé gầy gò, đen nhẻm, 10 năm về trước lang thang bờ bụi giờ đã thành một chàng trai cao lớn, chững chạc.
Nhiều lắm, những cuộc đời đã được hồi sinh từ tấm lòng nhân ái, từ bi của ông Vũ Tiến. Nhưng tôi biết, ông làm được tất cả những đều đó, bởi bên cạnh ông luôn có bà, người phụ nữ nhân hậu, yêu những đứa trẻ như chính con mình. Bà Vũ Thị Oanh vốn là một cô giáo tiểu học. Bà hiểu tấm lòng thiện nguyện của chồng. Và có lẽ hơn ai hết, bà hiểu những ẩn ức của cuộc đời ông. Thế nên, hơn 20 năm nay, bà Oanh đã lặng lẽ đồng hành cùng chồng của mình nuôi dạy những đứa trẻ mồ côi nên người. Còn nhớ, những năm 1995, thương bọn trẻ lang thang không được học hành, đầu đường xó chợ, bà Oanh đã ra tận gầm cầu Long Biên, thuê một chiếc lán và hàng ngày, miệt mài dạy chữ cho đám trẻ lang thang ở đó. Cậu bé Vũ Long Biên, được ông bà nhận nuôi từ đám trẻ mồ côi đó. Không tên tuổi, không quê quán, mẹ bị tù, Long Biên lớn lên như cỏ cây hoang dại. Giờ thì cậu đã học lớp 10, ngoan và lành.
Nhưng rồi, ai sẽ tiếp tục Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP thiện nguyện của ông bà Tiến khi họ đã ở tuổi xế chiều. Và ai, trong dòng đời vội vã và tấp nập ngoài kia biết dừng lại, để lắng nghe và chia sẻ những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP thiện nguyện của ông bà???