8 cô gái tại cơ sở 06 vào đây với những vết đen quá khứ là nghiện và gái mại dâm. Họ đều căm tủi phận gái lỡ bước sa chân lao vào con đường tệ nạn. Có cô tâm sự rằng, sau khi ra đây, em sẽ bơ vơ không nhà cửa, không người thân và không biết chừng sẽ lại đi làm gái thôi. Có cô nhìn cuộc đời với đôi mắt u ám, căm thù. Có cô chẳng còn chút hi vọng vào tương lại. Nhưng với Phạm Thị Phương, một ngôi nhà, một tấm chồng đàng hoàng và những đứa con thơ đang đợi chờ cô phía trước, đó là điều mà cô đang hi vọng, đang mơ ước, đang mường tượng ra khi đã may mắn gặp được người Ok986 vip Thiên đường trò chơi của đời mình tại chính nơi này.
Chưa từng biết yêu trước khi gặp Thanh
Một nhan sắc không quá đậm đà nhưng đã làm chao đảo trái tim bao người Ok986 vip Thiên đường trò chơi nhiều tiền, Phạm Thị Phương được chị em trong trung tâm khen nức nở vì cái xuân xanh ấy. Nhưng cũng vì phận gái lạc lõng chốn thị thành, vì những lầm lỡ tuổi đôi mươi, từ một sơn nữ hiền lành, chất phác, Phương đã tự quăng mình vào con đường mại dâm, trở thành gái gọi cao cấp khi đang ở trong những năm tháng đẹp nhất đời người. Phương nghiện được gần 10 năm, cũng ngần ấy thời gian Phương đi làm gái.
Đêm đêm, Phương vận những bộ quần áo đẹp nhất, son môi bóng nhẫy, bước lên những chiếc xế hộp cáu cạnh của các đại gia để đi đến những tụ điểm xanh đỏ. Cô bảo, chẳng còn thứ gì cô chưa từng thử: ma túy, thuốc lắc, tài mà, thuốc kích dục… cô đều chán chê. Tiền nhiều vô kể, Phương ném vào chưng diện quần áo, hít và sàn.
Còn tình yêu ư? Với Phương, tiền của đại gia rót càng nhiều thì "tình yêu" của Phương dành cho sẽ tương xứng. Mỗi cuộc chơi, đại gia chỉ nhăm nhăm vồ vập lấy cơ thể Phương, còn Phương chỉ biết cho đi những gì người ta cần để có tiền. Đó là định nghĩa "tình yêu" của Phương trong quá khứ.
Ngày vào trung tâm, Phương tàn tạ thể xác vì nghiện lâu năm, nhiều lần lên cơn, Phương "xin chết". Chính những lần ấy, Thanh xuất hiện. Thanh thường đi làm ở xưởng may vá cạnh cổng trung tâm 06. Cứ chiều chiều, Phương thường đi ra cổng trung tâm và nhìn xa xăm, vô định. Cái ánh mắt đen nhánh, long lanh của Phương đã chạm vào trái tim Thanh. Một hôm trong đoàn quân đi làm, bước chân Thanh nặng như chì, không bước thêm được nhưng ánh mắt Thanh thì đã dán cả vào cái cổng có cô gái. Sau lần đó, họ yêu nhau, như một thứ định mệnh mà số phận dành cho họ.
Và thế là họ xúm lại gần nhau, cán bộ trung tâm biết chuyện nhưng thấy đôi bạn trẻ si mê nhau quá nên cũng đồng ý cho tìm hiểu nhau. Qua cánh cửa sắt, Phương kể chuyện đời mình cho Thanh nghe. Hai mảnh đời úa tàn, cong vênh gặp nhau. Họ như tìm được tiếng nói đồng cảm. Phương kể mà lòng nhẹ tênh, từ chuyện đi làm gái, nghiện, héo tàn một đời hoa đến khi vào trung tâm.
Cứ thế, họ nắm tay nhau, e ấp kể cho nhau những câu chuyện tủi cực đã trải qua. Thanh cũng là phần tử bất hảo trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, nghiện và chơi bời nhiều. Ngày vào trung tâm, Thanh như con thú cuồng điên, suốt ngày lảm nhảm, ủ rũ nơi góc nhà. Nhưng từ ngày gặp Phương, Thanh thay đổi hẳn, trở thành một chàng trai đứng đắn, có suy nghĩ và biết quan tâm đến người khác.
Phương nhớ lại: "Mới đầu còn e ngại mọi người nhưng ít lâu sau thấy tình cảm đôi bên khó dứt nên quyết tâm không ngại nữa". Nhiều hôm, Phương bỏ cơm để có thời gian tâm sự với Thanh. Đôi trai gái cứ quấn quýt nhau như đôi chim trên cành cao. Lúc nhặt chỉ quần áo hay tưới rau ngoài vườn, Thanh và Phương đều làm cùng nhau. Họ cùng nhau gánh nước, tưới từng luống rau, phạt từng ngọn cỏ dại.
Bức thư tình của Phương gửi Thanh.
Anh viết bằng 3 đốt yêu thương
"Nếu em đang là sợi dây ràng buộc cho anh ở đất 05 này thì em mãi là sợi dây ấy. Cuộc sống trái ngang nhưng vẫn có người yêu anh bằng trái tim thật. Mong anh đừng dành cho cô gái nào bằng những lời nói và chữ viết anh đã dành cho em. Xin phép anh cho em gọi anh là "Anh yêu" thêm hàng vạn, hàng giờ nữa nhé". Chính tình yêu đang thăng hoa kia chắp bút cho Phương viết hay, viết nhiều, bày tỏ tấm chân tình của mình với Thanh.
Nếu mỗi bức thư dài 2 trang giấy vở học sinh, Phương thường viết trong 1 ngày thì Thanh viết 3 ngày. Anh chỉ còn 3 đốt ngón tay phải nên nét bút cong queo, sai chính tả nhiều. Thanh chỉ học hết lớp 3 nên những bức thư đầu, anh phải nhờ cán bộ trung tâm viết hộ. Thanh kể tình cảm của mình cho cán bộ biết rồi cán bộ viết theo lời Thanh. Cuối cùng, Thanh đọc lại lần cuối và gửi sang bên kia bức tường nơi có người yêu dấu.
Bức thư đầu tiên Thanh tự viết gửi Phương dài chỉ hơn 100 chữ nhưng Thanh viết trong 12 ngày. Anh tỉ mẩn uốn từng con chữ, viết không đẹp, anh xin thêm giấy viết đến khi nào ưng ý mới thôi. Khi Phương cầm bức thư ấy đọc to cho các bạn cùng nghe, ai cũng cười lăn nhưng khi Phương đọc xong dòng chữ: "Anh sẽ là chàng Romeo 05 đợi chờ hạnh phúc từ nàng Juliet 06" thì tự nhiên tiếng cười tắt bặt. Mọi người hỏi dồn: Mày (Phương) đã đọc Romeo và Juliet của Sheakepears chưa? Phương trả lời: Chưa. Sự thật là cả Phương và Thanh chưa từng nghe tới chuyện tình yêu nổi tiếng này trước khi hai người yêu nhau. Nhưng từ khi cán bộ trung tâm nói đùa: Tình yêu của các em giống chàng Romeo và nàng Juliet quá, thì Phương và Thanh đã được mọi người trong trung tâm gắn cho cái tên mỹ miều ấy.
Những dòng thư cứ gấp gấp chuyển đi và mỗi lần bóc thư, tất cả mọi người lại chụm đầu lại bên Thanh và Phương để cùng nghe những dòng trái tim mách bảo:
“Thanh anh
Ngọn lửa trên cao nguyên lại bùng phát muốn thiêu trụi đi tất cả những gì trên đó, em bất lực khi không tìm được nguồn nước dập đi đám cháy…
Và giờ đây, em đang dò tìm trong mọi suy nghĩ của em về 14 điều răn dạy của Phật giáo mà em đã từng đọc: Tài sản lớn nhất… Đáng khâm phục… Lòng nhân ái lớn nhất…
Đêm và thời tiết mùa đông lại chỉ còn mình em cô đơn buồn tẻ. Lang thang cùng cây bút trên trang giấy để tìm đến bên anh, để cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của anh…”.
Mỗi bức thư là một dòng cảm xúc tự dâng trào. Phương bảo với tôi: "Chúng em sẽ cố gắng viết cho nhau 1.000 bức thư để sau khi ra trung tâm sẽ treo đầy nhà. Tình yêu của chúng em sẽ dày dặn, chắc chắn như những gì trong thư đã viết. Chúng em sẽ mãi bên nhau".
Em muốn có 50 cái Tết quê mùa
"Thế là hai vợ chồng mình ăn một cái Tết ở mảnh đất ối giời ơi này. Ngày về của vợ chẳng còn bao xa, vậy anh chúc vợ luôn mạnh khỏe, trẻ đẹp, mãi yêu anh vợ khờ nhé… Tiền bạc có lẽ sẽ hết, chỉ có tình yêu là vĩnh cửu. Vì nó được OK9 đã banh bằng cả hai ta. Có phải không người yêu bé nhỏ của anh". Đấy là bức thư của Thanh gửi Phương sau Tết Canh Dần vừa qua. Họ đang mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ trong tương lai gần. Ngôi nhà ấy chẳng to lớn, bề thế, có lẽ sẽ rất giản dị, đơn sơ, nhưng luôn có tiếng cười và lòng cảm thông dành cho nhau. Đêm đêm, hai vợ chồng lại chong đèn giở từng bức thư đọc cho nhau nghe. Họ sẽ kể về những kỷ niệm đẹp đẽ của những tháng ngày ở trung tâm. Trung tâm đã cứu vớt tâm hồn họ, đưa hai trái tim lầm lạc đến với nhau và kết duyên vợ chồng cho đôi bạn trẻ.
Đêm giao thừa những năm trước phải theo đại gia đi tiếp khách làm Phương ớn đến tận cổ. Cô chỉ biết nốc bia căng bụng rồi khi tiếng chuông giao thừa đã điểm, các đại gia lại thèm thân thể cô. Điệp khúc nhậu nhẹt - ma túy - nhà nghỉ - tiền boa - ăn chơi… cứ ám ảnh Phương hơn 10 năm trời. Cô chưa được ăn một cái Tết đúng nghĩa. Quà Tết gửi về quê cũng chỉ là vài gói mứt, phong kẹo cho các em và mấy triệu giúp bố mẹ an dưỡng tuổi già. Bố mẹ chỉ biết Phương đi làm tận… Thủ đô, không rõ con Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 gì cụ thể. Đến khi con vào trại cai nghiện, ông bà mới ngã ngửa, sốc nặng vì quá khứ ê chề của Phương.
Giờ Phương đã hồi sắc, yêu đời hơn từ khi yêu Thanh. Đã qua cái tuổi 30, Phương đang đếm từng ngày để ra trung tâm, cùng nắm tay Thanh về quê cấy lúa, nuôi lợn, rũ bỏ bụi đời, chỉn chu làm ăn. Mỗi ngày qua đi, khi bình minh nhô lên, Phương lại chải đầu, mặc quần áo sạch sẽ đợi Thanh mang những thùng quần áo may sẵn vào cho các cô gái nhặt chỉ. Hai người nán lại giây lát để hỏi chuyện nhau, kể cho nhau nghe những giấc mơ tối qua mơ về nhau. Câu chuyện của họ bây giờ không phải là chuyện đời đau buồn nữa mà là chuyện tương lai, chuyện của 2 tháng tới ra trung tâm, họ sẽ là một gia đình.
Trong lá thư gần đây nhất Thanh gửi cho Phương có ghi: "19/5 tới sẽ là ngày chúng ta ăn cùng một mâm, ngủ chung một giường và những đứa con bé bỏng sẽ ra đời". Chẳng ước mơ cao xa, nhưng tình yêu và niềm tin vào tương lai của họ chất chứa bao nhiêu khát vọng của cả Thanh và Phương. Không một mỹ từ nào có thể miêu tả được tình yêu của họ và họ cũng không dùng mỹ từ để thể hiện tình yêu của mình lên trang giấy. Tất cả đều tự nhiên, rền rĩ nhưng sâu xa, lắng đọng và hồn nhiên