1. "Vợ chồng Thanh Hán" là câu cửa miệng mà các thành viên ở Hội Người mù và Thể thao khuyết tật Hà Nội nhắc về họ. Tôi đến gặp vợ chồng Thanh Hán đúng ngày họ khai trương cơ sở 4 trong chuỗi "Tẩm quất người mù thật" ở ngõ số 9, phố Minh Khai.
Tại sao lại "Tẩm quất người mù thật"? là câu hỏi đầu tiên khi tôi gặp họ. Thanh cười và cho biết, lâu nay người ta cứ nghĩ đi tẩm quất, matxa là để làm những chuyện "abc". Thực tế, cũng có không ít cửa hàng treo biển tẩm quất, matxa nhưng bên trong chẳng có lấy một cái giường chuyên dụng, nhân viên cũng không biết đến cả tầm quất sơ đẳng nhất.
Đúng như Thanh nói, ngay ở khu vực phố Quán Thánh - một trong những địa điểm nổi danh về tẩm quất, matxa ở Hà Nội thì nay cũng bị méo mó. Chúng tôi đã từng thâm nhập vào một cửa hàng matxa ở khu vực này và phát hiện ra nơi đây thực chất là một địa điểm bán dâm nam. "Để khách hàng tin tưởng cửa hàng của mình là tẩm quất lành mạnh, bọn em cùng bàn nhau và thống nhất cho chữ thật vào tên", Thanh cho biết. Thế là từ đó, chữ thật mộc mạc trở thành một thương hiệu được nhiều người tin tưởng. Cửa hàng tẩm quất thật đầu tiên mà vợ chồng họ gây dựng tại nhà bố mẹ Hán ở Ngõ Gạch trên một diện tích chỉ hơn 10m2. Phần sàn nhà tầng 1 kê được vẻn vẹn 3 cái giường chuyên dụng, đây là một thiết bị không thể thiếu khi làm dịch vụ tầm quất.
Nhờ có cái cửa hàng nho nhỏ này mà Hán có thể hành nghề tại nhà và còn rủ thêm một vài người cùng cảnh ngộ đến làm chung. Hai năm sau, họ mở tiếp cơ sở hai tại 150 phố Vọng Hà. Lần này vợ chồng Thanh Hán được Hội Người mù quận Hoàn Kiếm cho vay 15 triệu đồng, lãi suất 0,3%/năm. Cửa hàng này có diện tích khá hơn, kê được 6 cái giường chuyên dụng.
Đáng mừng là khi mở rộng OK9 thể thao xanh chín, họ đã mời được 6 người bạn khiếm thị đến làm chung. Mặc dù thu nhập mỗi tháng cho từng thành viên không nhiều nhưng cũng đủ trang trải sinh hoạt và phụ giúp gia đình. Trên đà tiến tới, đầu năm 2010, cơ sở 3 được mở tại số 226 Âu Cơ và một năm sau cơ sở 4 ra đời.
Nói về việc mở rộng phạm vi hoạt động, Thanh cho biết, càng nhiều địa điểm mới được mở ra, càng tạo việc làm cho những người bạn khiếm thị của chồng. "Nhiều lúc chạy long sòng sọc em cũng mệt lắm, không muốn mở rộng ra nữa nhưng anh Hán lại động viên", Thanh nói.
Với một chiếc chân giả, hàng ngày Thanh đang thực hiện chức năng của một người xe ôm. Mà Thanh không làm thế cũng không được, trong số hơn 20 nhân viên và cả ông chủ đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở chuỗi cơ sở tầm quất thật, chỉ có Thanh là người sáng mắt. Chỉ có cô mới có thể đi giao dịch, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, quảng cáo... được.
Tại sao vợ chồng Thanh Hán lại tạo ra sự bền bỉ và phát triển được tẩm quất người khiếm thị? Phải có cái gì đó thật lôi cuốn thì khách hàng với đến với họ chứ? Thú thực khi vừa bước chân vào cơ sở 4 của vợ chồng Thanh Hán, nhìn thấy 4 người Ok986 vip Thiên đường trò chơi khiếm thị và cũng là nhân viên tẩm quất đang ngồi thành hàng, tôi chợt chững lại.
Mỗi người có một thể trạng và sự khiếm khuyết trên đôi mắt họ đều khác nhau. Người này mắt mở to, nhìn trừng trừng ra phía trước; Người kia cả hai mắt đều mờ đục mà khi nhìn vào, tôi chỉ thấy mỗi lòng trắng; Còn người nọ thì đôi mắt khép chặt...
Hình thức luôn rất quan trọng, nhất là trong những ngành nghề phục vụ. Thế nên để gây dựng và phát triển được hệ thống cửa hàng tẩm quất người khiếm thị như hiện nay, vợ chồng Thanh Hán và bản thân mỗi nhân viên đều phải rất nỗ lực.
"Bọn em trụ vững được là nhờ vào chữ tín", Hán lên tiếng. "Ông trời lấy của anh cái gì thì sẽ bù đắp cho anh cái khác, thế nên khi bị lấy đi đôi mắt, người khiếm thị lại được trời phú cho những khả năng khác. Vấn đề là anh phải phát hiện ra khả năng của mình và phát huy được nó", Hán chia sẻ. Khi sinh ra, Hán là một đứa trẻ bình thường.
Học đến lớp 3, Hán mới có đủ nhận thức để biết thị lực của mình rất kém. Đến năm học lớp 5, Hán nghỉ học hẳn do không thể nhìn được các con chữ. Bố mẹ đưa Hán đi chữa trị nhiều nơi nhưng đôi mắt ngày một mờ dần và cậu bé đang tuổi mới lớn đành chấp nhận ngồi nhà. Hán chỉ thực sự hội nhập với Ok9 cab trò chơi casino phổ biến khi tham gia Hội Người mù của quận.
Tại đây, anh được học chữ nổi, được học nghề tẩm quất. Đặc biệt, Hán còn tham gia thể thao người khuyết tật và gặt hái nhiều huy chương trong các kỳ Paragames. Thể thao đã đem lại sự kỳ diệu khi người mù lòa và người cụt chân gặp nhau trên đường chạy và các kỳ đại hội.
2. Không chỉ cùng chung chí hướng, vợ chồng Thanh Hán còn có chung đam mê thể thao khi cả hai cùng tham gia vào Thể thao người khuyết tật Hà Nội. Với người bình thường, việc tập luyện và chơi một môn thể nào đó cũng không phải dễ dàng gì, thế mà ngày nào chàng trai khiếm thị cũng lóc cóc đi bộ từ Ngõ Gạch đến phố Khúc Hạo chỉ để tập... chạy.
Còn với Thanh, mỗi ngày đều đạp xe hơn 10km từ Gia Lâm sang Hà Nội cũng để tập chạy, luyện cầu lông. Để có được thời gian luyện tập, cô gái cụt chân đang làm công nhân ở một nhà máy của người Nhật phải xin quản đốc bố trí cho làm ca chiều. "Đều như vắt chanh", cứ buổi sáng đi tập, buổi chiều và tối cô Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở phân xưởng. Khổ công của họ được đền đáp khi cả hai đều đạt HCV, HCB trong các kỳ Paragames cho các môn điền kinh, cầu lông.
Chính trong môi trường thể thao đầy khát khao chinh phục, họ đã gặp nhau. Nhưng làm thế nào để một chàng trai khiếm thị có thể đuổi kịp cô bạn gái đi chân giả? Đó là cả một kỳ công và nếu không có sự sắp đặt của duyên phận thì họ chẳng thể nào đi chung đường như hôm nay.
Hán bảo rằng, trong tập luyện và cả thi đấu, để chạy đúng đường chạy, anh phải nhìn vào cái bóng lờ mờ của người bên cạnh. Nếu bỗng nhiên, cái bóng lờ mờ ấy mất đi thì việc anh đâm sầm vào đâu đó là chuyện bình thường. Hán còn nhớ, có lần anh đâm vào một anh quay phim, may mà cái máy quay trên tay anh ta không bị vỡ.
Thế mà, với đôi mắt chỉ thấy ánh sáng loang loáng, Hán đã đeo đuổi, chinh phục được cô bạn gái, người đã trở thành "xe ôm" cho anh suốt cả quãng thời gian yêu và cả khi đã thành vợ, thành chồng.
"Do xa cách về nơi ở và khiếm khuyết về cơ thể nên bọn em ít có dịp ở gần nhau. Chính dịp Seagames tổ chức ở Việt
Cô tự thấy, mình còn may mắn hơn họ - những người cả đời phải sống với bóng tối. Thế là gạt nước mắt, cô bé trở lại trường với cái chân còn băng bó. Rồi cô tốt nghiệp THPT, thi và học tại Cao đẳng Quản trị OK9 thể thao xanh chín chuyên ngành kế toán. Sau khi tốt nghiệp, cô xin làm công nhân cho nhà máy sản xuất đồ điện của Nhật ở khu công nghiệp gần nhà.
Ngày đầu đến phỏng vấn, họ hỏi cô có đứng được 8h liên tục không, Thanh trả lời là có. "Em trả lời như thế để củng cố lòng tin của họ và với cả chính mình", Thanh nhớ lại. Đúng như cam kết, những ngày đầu nhận việc, Thanh phải Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 trong dây chuyền chỉ đứng chứ không được ngồi.
Cái chân cụt của cô bị chảy máu, sưng vù do đứng quá lâu. Khi thấy nữ công nhân đi bằng chân giả làm đúng cam kết, lãnh đạo nhà máy chuyển cô sang làm phần việc được ngồi. "Hóa ra họ thử mình chị ạ", Thanh nói.
Cố lên! Đó là lời nhắc nhở tự thân mỗi khi cô trải qua những thăng trầm của cuộc sống. Ban đầu là sự trở lại để đi học bình thường sau khi bị mất một chân; rồi thử thách đứng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 suốt 8h; rồi vừa bụng mang, dạ chửa, vừa theo học lớp liên thông đại học ở Đại học Thương mại; rồi cùng lúc nuôi hai đứa con trứng gà trứng vịt trong cảnh chồng mù lòa…
Thanh liên tục phải động viên mình cố lên, cố lên để không đầu hàng, không được khóc. Rất đàn bà, Thanh tâm sự với tôi: "Để sinh hai đứa con mà không cần mổ xẻ là một trong những cố gắng mà em mãn nguyện nhất". Ai cũng nghĩ, với thương tật của cô, Thanh buộc phải sinh mổ.
Thế nhưng ngay từ lúc mang thai, cô đã nung nấu quyết tâm phải sinh thường. Để làm được điều này, cô rất năng đi lại, vận động. Khi có dấu hiệu chuyển dạ, Hán bảo: "Em nên sinh mổ cho an toàn". Thế nhưng, Thanh đã không làm thế. Cô muốn chứng minh, mình làm được điều rất bình thường của đa số các bà mẹ khác. Cô đã vượt cạn thành công mà không cần sự can thiệp của dao kéo.
Vợ chồng Thanh Hán đã và đang rất nỗ lực để phát triển hệ thống tầm quất Thật. Càng nhiều khách hàng đến với họ, càng có nhiều người khiếm thị tự nuôi sống được bản thân mình. Khát vọng chứng minh, người khuyết tật nói chung và người mù nói riêng có thể sống tự lập và sống hạnh phúc chính là động lực giúp họ vượt qua những khó khăn và cả những ánh mắt hoài nghi