Chiếc sim rác tố chân dung kẻ buôn người
Sau khi xem xét kỹ nội dung bốn đơn thư trình báo, nhận thấy có thể cả bốn vụ lừa bán phụ nữ sang Trung Quốc này đều do một người gây ra. Tuy nhiên, ở mỗi đơn thư trình báo của gia đình người bị hại thì địa chỉ của đối tượng Tiến hoàn toàn khác nhau. Cái duy nhất mà các chiến sĩ PC45 có được là số điện thoại của tên này do một gia đình nạn nhân cung cấp. Nhưng khi truy tìm chủ nhân của số điện thoại này thì phát hiện đây chỉ là sim rác được đăng ký dưới tên một người khác, địa chỉ lại ở TP HCM.
Thông tin về kẻ buôn bán phụ nữ thực sự rất mong manh, tưởng chừng như không thể tìm ra manh mối. Nhưng với lòng nhiệt huyết và trách nhiệm các chiến sĩ PC45 đã thành lập chuyên án 512B với quyết tâm sẽ truy tìm bằng được tung tích của kẻ buôn người và giải cứu các nạn nhân đã bị lừa bán sang Trung Quốc.
Bằng các biện pháp nghiệp vụ, các điều tra viên PC45 lần tìm và xác định được chủ nhân đích thực của số điện thoại mà họ cần tìm có tên là Chu Văn Hòa (Tân Thành, Hữu Lũng, Lạng Sơn). Khi đã xác định được danh tính của chủ nhân chiếc sim điện thoại, PC45 đã cử trinh sát xuống địa bàn tìm hiểu thì được biết Chu Văn Hòa có một người em là Chu Văn Tiến. Quá trình triệu tập Chu Văn Hòa và Chu Văn Tiến đến cơ quan điều tra, qua khai thác Chu Văn Tiến đã xác nhận mình chính là "tác giả" của bốn màn kịch lừa bán phụ nữ sang Trung Quốc. Từ lời khai nhận của Tiến cộng với sự nỗ lực không ngừng, PC45 đã giải cứu được ba trong số năm phụ nữ.
Màn kịch chung cho bốn vụ mất tích phụ nữ
Đầu húi cua, khuôn mặt lầm lì, đôi mắt với ánh nhìn sắc lạnh khiến bị can Chu Văn Tiến chả có vẻ gì giống một kẻ "sát gái". Vậy mà chỉ trong thời gian chưa đầy bốn tháng với thủ đoạn tán tỉnh, giả vờ yêu đương Tiến đã lừa bán trót lọt được 5 phụ nữ sang Trung Quốc để lấy tiền tiêu xài.
Nhân vật nữ chính đầu tiên có mặt trong vở kịch của Tiến là Bùi Thị H., 22 tuổi, trú tại xã Hương Nhượng, huyện Lạc Sơn, Hòa Bình. Khoảng năm 2008, Tiến vào Bình Dương làm công nhân và quen biết với H. Sau đó giữa hai người nảy sinh tình cảm yêu đương. Tuy nhiên đến khoảng cuối năm 2009, Tiến về lại Lạng Sơn thì không còn liên lạc với H. nữa. Một hôm, Tiến lên mạng và tình cờ có được số điện thoại của H. Kể từ đó Tiến và H. đã thường xuyên liên lạc với nhau.
Là thanh niên nhưng Tiến không chịu làm ăn mà chỉ thích chơi bời lêu lổng lại ham mê cờ bạc nên luôn khát tiền. Trong lúc túng quẫn, Tiến nhớ đến một người Việt
Nghĩ là làm, Tiến ngay lập tức liên lạc với bà Mai để hỏi có cách nào kiếm được tiền mà không vất vả. Nghe thế bà Mai nói luôn: "Nếu muốn có tiền tiêu thì lừa phụ nữ mang sang đây bán". Nghe bà Mai nói vậy, Tiến về suy nghĩ. Và người đầu tiên Tiến nghĩ đến lúc ấy chính là H. Lúc này H. cũng đã rời Bình Dương và xin bán hàng thuê cho một cửa hàng quần áo ở Hà Nội. Kế hoạch lừa bán người yêu cũ được vạch ra khá tỉ mỉ. Ban đầu Tiến điện thoại rủ H. lên Lạng Sơn chơi. Khi H. đồng ý, Tiến từ nhà bắt xe xuống Gia Lâm để đón H.
Sau đó hai người cùng bắt xe khách lên Lạng Sơn. Đến Lạng Sơn Tiến lại tiếp tục bắt xe và cùng đi với H. đến cửa khẩu Chi Ma, huyện Lộc Bình. Tại đây, Tiến đã gọi điện cho bà Mai để thông báo cho bà này biết "hàng" đã có. Nghe điện, bà Mai nói cứ ở đó chờ khắc có người đến đón. Khoảng mười phút sau một phụ nữ đi xe mô tô đến, biết đó là người của bà Mai nên Tiến bảo H. lên xe người đó chở trước còn Tiến có chút việc nên sẽ đi sau.
H. hoàn toàn không chút mảy may nghi ngờ người yêu cũ nên đã hồn nhiên nhảy lên xe kẻ lạ mặt để đi sâu vào biên giới bên kia. Về phần Tiến, anh ta bắt xe ngược trở lại Lạng Sơn để nhận tiền của bà Mai. Số tiền Tiến được trả cho lần "giao dịch" đầu tiên là hai mươi triệu đồng.
Thấy việc buôn bán dễ dàng lại kiếm lời cao nên Tiến bắt đầu lên kế hoạch tìm người. Khoảng tháng 11/2010, Tiến xuống Hải Dương và ghé vào nhà trọ của một người bạn nói là đang đi xin việc làm. Trong thời gian ngắn ở lại đây Tiến lân la và làm quen được với Đoàn Thị N., 17 tuổi, trú tại xã Hồng Lạc, huyện Thanh Hà, Hải Dương. Hai ngày sau khi quen biết, Tiến rủ N. đi Lạng Sơn với lời dụ dỗ lên đó đóng hàng từ Trung Quốc về bán. N. đã đồng ý. Cũng với những chiêu bài như đã dùng với H., Tiến bán N. trót lọt với giá 20 triệu.
Lần thứ ba là vào dịp Tết Nguyên đán năm 2011, trong một cuộc đi chơi với một người bạn tên Nguyên, Tiến đã nghe lỏm được cuộc điện thoại của Nguyên với một cô gái. Khi cuộc điện thoại kết thúc, Tiến hỏi Nguyên là nói chuyện với ai mà lâu thế thì Nguyên bảo đó là một người bạn gái mới quen. Tiến không hỏi thêm gì nữa nhưng lại giả vờ mượn điện thoại của Nguyên và ngấm ngầm lưu số của người con gái đó.
Sau cuộc đi chơi ấy, về nhà Tiến đã gọi điện và làm quen ngay với người bạn gái mới của Nguyên. Tên cô gái là Lô Thị C., quê ở Xuân Khang, Như Thành, Thanh Hóa. Sau lần làm quen giả như vô tình ấy, hai người đã thường xuyên điện thoại và nhắn tin cho nhau với những lời lẽ ngày càng thắm thiết. Thậm chí, để tiếp cận C., và để C. tin mình Tiến đã vào Thanh Hóa thăm C.
Vì C. là người có học thức, hiện đang làm thủ thư của một trường tiểu học nên Tiến đã phải nhờ một người bạn đi cùng để tôn chân kính cho Tiến. Theo như kế hoạch, trong câu chuyện người đó đã nói với C. rằng Tiến đang là luật sư của một công ty và con đường công danh của Tiến thực sự rất sáng lạn. Khi đã có được lòng tin của C., Tiến lại tiếp tục diễn kịch như hai lần trước, rủ C. sang Trung Quốc chơi. Nghĩ Tiến là người đàng hoàng lại có Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP tử tế nên C. cũng không mảy may nghi ngờ. Lần đi này Tiến lại bán C. trót lọt nhưng số tiền Tiến có được chỉ vỏn vẹn có tám triệu đồng. Bà Mai giải thích cho sự hạ giá này là vì nhan sắc của C. dưới mức trung bình.
Thấy việc buôn bán của mình diễn ra trôi chảy, Tiến nghĩ cần phải rủ thêm người tham gia, thậm chí nếu có thể sẽ thành lập một đường dây buôn bán phụ nữ. Nghĩ là làm, khoảng tháng 3/2011, Tiến rủ Nông Văn Được là người cùng thôn với Tiến ở thôn Ao Vẩy, xã Tân Thành, huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn cùng tham gia. Tiến bảo với Được "Đi kiếm tiền được đấy, có đứa con gái nào đưa lên Lạng Sơn đóng hàng rồi cho nó đi luôn". Khi ấy vì không hiểu được ý của Tiến nên Được đã hỏi lại "đóng hàng thế nào". Tiến trả lời "là bán sang Trung Quốc". Sau khi gặp Tiến, Được đã về lục lại danh bạ để tìm số điện thoại của các bạn gái mà Được đã quen từ trước.
Trong khi dò xét, Được thấy Đỗ Huyền M., 17 tuổi, sống tại thị trấn Chi Lăng là ứng cử viên sáng giá nhất nên ngay lập tức đã điện thoại cho M. và rủ M. đi chơi. Khoảng hai ngày sau, khi thấy M. đã khá tin tưởng mình nên Được quyết định rủ M đi Lạng Sơn chơi. M. đồng ý, Được lập tức gọi điện thông báo cho Tiến biết đã có hàng. Tiến vạch kế hoạch chi tiết sẽ cùng với Được lừa bán M. như thế nào.
Sáng ngày 19/5/2011, Tiến cùng Được đến chợ Bắc Lệ để đón M. Không ngờ tới nơi M. không đi một mình mà rủ thêm cả chị gái là Đỗ Huyền T. cùng đi. Thấy vậy, trên xe Tiến đã vui mừng nhắn tin cho Được là lần xuất hàng này lãi to. Khi xe taxi đến thành phố Lạng Sơn, Được và hai chị em M. xuống còn Tiến ở lại. Được tiếp tục đón xe đưa chị em M. đến cửa khẩu Chi Mai để sang Trung Quốc. Cũng như mọi lần bà Mai cho người ra đón "hàng" còn Được theo lời dặn của Tiến đã tìm cách thoái lui. Vì cả hai chị em M. đều còn rất trẻ và lại có nhan sắc nên bà Mai đã hào phóng trả cho Tiến số tiền là sáu mươi triệu. Số tiền này đã được Tiến chia đôi cho Được.
Kết cục được báo trước
Năm cô gái - nạn nhân của Chu Văn Tiến trong bốn phi vụ buôn bán phụ nữ đưa sang Trung Quốc làm gái mại dâm tuổi đời đều còn rất trẻ. Họ hầu hết đều chỉ quen biết Tiến qua điện thoại, nói những lời bông đùa, tán tỉnh rồi sau đó là nhận lời đi chơi xa với Tiến. Họ đã quá dễ dãi và cả tin. Tuy nhiên, những hiện tượng như thế trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến hoàn toàn không hiếm gặp. Do quan niệm cởi mở, cách sống buông tuồng nên rất nhiều phụ nữ đã phải trả giá đắt cho sự không nghiêm túc của mình. Đây cũng là bài học cảnh tỉnh cho những ai đã và đang thích tạo những mối quan hệ ảo để rồi phải nhận về mình những bi lụy thật