Trong cuộc thi "Tiếng hát tình đời" do Tổng cục Thi hành án và hỗ trợ tư pháp, OK9 đã banh vừa tổ chức cuối tháng 7 vừa qua tại Trại giam số 5 (Thanh Hóa), tôi đặc biệt ấn tượng với tiết mục đơn ca bài hát "Về đi em" do Thượng tá Nguyễn Văn Vân, Ban Giám thị Trại giam số 5 sáng tác; được một phạm nhân nam còn trẻ trình bày khá chuyên nghiệp.
Giờ giải lao, tôi tranh thủ gặp "ca sĩ" đặc biệt này. Hỏi thăm, các phạm nhân cho biết đó là Trần Hữu Đức, 29 tuổi, đang thụ án tù chung thân về tội giết người, cướp tài sản, nguyên sinh viên Trường Đại học Văn hóa Hà Nội. Thông tin này khiến tôi giật mình. Một sinh viên với vẻ ngoài thư sinh, vì sao lại phạm tội nghiêm trọng đến vậy?
Không giấu giếm quá khứ của mình, Trần Hữu Đức kể, nhà có 6 anh em trai, Đức là út, không được khỏe mạnh như các anh nên được bố mẹ hết sức chiều chuộng và Ok9 cool link đăng nhập học hành, những mong sau này Đức sẽ tìm được việc làm nhàn nhã, không phải dính đến Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP đồng áng như các anh trai. Khi Đức đỗ Đại học Văn hóa, bố mẹ mừng vô cùng, hàng tháng chắt chiu những đồng lương hưu còm cõi, dồn cho con thuê nhà, học hành trên Hà Nội.
Từ một cậu trai mới lơ ngơ từ vùng quê Phù Vân, Phủ Lý, Hà Nam lên Hà Nội ngày nào, Đức bị cuộc sống phồn hoa nơi đô thị làm lóa mắt. Cậu ta nhanh chóng bập vào các tệ nạn, đặc biệt ham lô đề, cá độ bóng đá. Dù đang là sinh viên nhưng Đức cho biết mỗi ngày chơi lô đề từ 1-2 triệu đồng. Năm 2002, khi đang học năm thứ 3, số tiền Đức nợ mọi người do cờ bạc lên tới trên 40 triệu đồng. Không có tiền trả nợ, Đức đi lừa quanh, mượn nhiều xe máy của bạn bè, người thân mang đặt.
Phạm nhân Trần Hữu Đức trên sân khấu cuộc thi "Tiếng hát tình đời".
Lún sâu vào con đường phạm tội, khi bị đòi nợ ráo riết, Đức bàn với Đào Minh Nhật, một người bạn học, lập kế hoạch đi cướp tài sản của người hành nghề "xe ôm". Theo kế hoạch, tối 6/9/2002, Nhật thuê anh Đoàn Văn Long chở "xe ôm" về nhà trọ của Nhật và Đức ở khu vực Mễ Trì, Từ Liêm. Tới nơi, 2 tên dùng dây thít cổ anh Long với ý định giết người, cướp xe nhưng nạn nhân kịp thời hô hoán nên người dân đã phát hiện và bắt giữ các đối tượng.
Tại cơ quan OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á, qua đấu tranh, Nhật và Đức khai nhận trước đó 2 tháng thuê "xe ôm" của anh Trần Quang Khải, khi đến khu vực hồ Mễ Trì đã dùng dây thít cổ và tuýp nước đánh vào đầu nạn nhân, sau đó ném xuống mương nước ven đường. May mắn là anh Khải không chết. Chiếc xe máy cướp được, Đức và Nhật mang đi cầm đồ lấy tiền tiêu xài.
Với tội giết người, cướp tài sản, Trần Hữu Đức bị TAND thành phố Hà Nội xử chung thân, Đào Minh Nhật bị xử 18 năm tù do đang tuổi chưa thành niên. Ngày 13/1/2004, Trần Hữu Đức được chuyển đến Trại giam số 5 thụ án.
"Khi bị bắt, em hiểu cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác. Cả nhà chỉ có một mình em được nuôi ăn học Đại học nhưng em đã làm bố mẹ thất vọng..." - Đức tỏ ra ân hận. Đức kể, từ khi vào trại, hầu như tháng nào mẹ Đức cũng viết thư cho con. Không trách móc gì con, người mẹ chỉ khuyên răn con cố gắng cải tạo tốt, chấp hành nội quy của trại để sớm được trở về. Những lá thư đẫm nước mắt của người mẹ đã khiến Đức tỉnh ngộ.
Nhưng không chờ được ngày con trở về, năm 2009, mẹ Đức ra đi do căn bệnh ung thư vòm họng. "Những ngày điều trị ung thư giai đoạn cuối, mẹ nói sẽ cố gắng thăm em một lần nữa, vì sợ ra đi lúc nào không biết. Không ngờ sức khỏe suy sụp nhanh, mẹ không đủ sức đi mà chỉ có thể viết thư cho em. Bức thư cuối cùng, có lẽ lúc đó mẹ đã yếu lắm rồi nên nét chữ run rẩy, em đọc mãi mới ra. Mẹ viết: Cho dù mẹ không ở bên cạnh con, không chăm sóc con nhưng ở suối vàng, mẹ sẽ luôn phù hộ cho con. Những gì mẹ dặn, con đừng quên. Nhà chỉ còn mình bố, con đừng làm gì cho bố phải buồn nữa...".
Mẹ mất được một ngày thì em nhận được tin. Mọi người kể, trước khi mất, mẹ đã gọi tên em rất nhiều và dặn mọi người phải đợi em về, lo cho em sau này. Kể đến đây, Đức quay mặt đi, lặng lẽ lau những giọt nước mắt ân hận.
Khi vào Trại giam số 5 thụ án, do có năng khiếu ca hát nên Đức được chọn vào đội tuyển văn nghệ. Trên sân khấu Cuộc thi "Tiếng hát tình đời", Đức đã thể hiện những giai điệu da diết của bài hát "Về đi em": "Về đi em/hãy về đi em/giã từ những tháng năm lầm lỗi/bao bàn tay nhân ái đón em về/thắp sáng tình đời/thắp sáng niềm tin trong em/ Về đi/trở về đi/năm tháng chờ em, câu hát gọi em/nghe tiếng mẹ ru nơi ấy đợi con về/ Về đi em/hãy về đi em/ bao vết bùn nhơ nay hãy rời xa/ nay hãy hoàn lương, nắng mới cho em".
Trần Hữu Đức tâm sự chọn bài hát này bởi lời bài hát có sự đồng cảm, thể hiện khao khát tự do và niềm tin vào tương lai khi án của Đức còn quá dài. Lúc đầu vào trại, không ít lần Đức nghĩ đến chuyện tiêu cực, nghĩ rằng mình không có cơ hội trở về. Nhưng được cán bộ quản giáo gần gũi, động viên và sự quan tâm của người mẹ đã động viên Đức vượt lên, cải tạo thật tốt.
"Ở trong trại, chỉ có cải tạo tốt mới có cơ hội sớm trở về chị ạ. Tính mức án phải chấp hành, chắc khi về em khoảng hơn 40 tuổi. Các anh đều lập nghiệp ở xa, nhà chỉ còn bố em năm nay đã 80 tuổi. Không biết bố có chờ đến ngày em được ra trại hay không. Nhưng khi ra trại, em sẽ cố gắng tìm một Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP làm để ổn định cuộc sống như mong muốn của mẹ em trước khi từ giã cõi đời..."