42 năm trôi qua, những ký ức đau thương trong vụ thảm sát Sơn Mỹ vẫn luôn đồng hành với từng bước đi lên nhọc nhằn của một vùng quê miền Trung nghèo khó. Sự đau thương mất mát của 504 thường dân vô tội đã thay thế bằng sức sống mãnh liệt đang hồi sinh nơi đây. Hồi chuông cảnh tỉnh cho những sai lầm, hồi chuông vì thông điệp hòa bình đã được gióng lên từ Sơn Mỹ.
5h30' sáng hằng ngày, năm hồi và bốn tiếng chuông vang lên, tượng trưng cho lời nguyện cầu 504 linh hồn thường dân vô tội ở thôn Tư Cung, xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh bị thảm sát cách đây hơn 42 năm trước, vào sáng ngày 16/3/1968. Tiếng chuông cũng là lời nguyện cầu của những con người Việt
Ông Phạm Thành Công, Giám đốc Khu chứng tích Sơn Mỹ bày tỏ: "Tiếng chuông để gửi đến toàn thế giới biết người dân chúng tôi luôn yêu chuộng hòa bình và để nhắc nhở con cháu mai sau, chỉ có hòa bình mới có ấm no, hạnh phúc".
Ông Billy Kelly, cựu binh Mỹ trở lại Việt
Ngày nay, Sơn Mỹ lại mở cửa để đón chào du khách, đón chào những con người yêu chuộng hòa bình từ khắp nơi trên thế giới. Và, trong số ấy, có những người dù đã nhiều lần đến Sơn Mỹ, nhưng họ phải bật khóc khi nhìn thấy những chứng cứ đau thương.
Gần 10 năm nay, ông Billy Kelly, một trong những cựu binh Mỹ đã từng tham chiến tại Việt Nam, thường xuyên đến Sơn Mỹ vào dịp tưởng niệm ngày thảm sát. Sáng nay, ông lại mang theo 504 bông hồng đỏ thắm đến viếng những hương hồn vô tội. Ông Billy Kelly tâm sự: "Tôi đã 5 lần viết thư cho ông William Calley, người trực tiếp ra lệnh cho cuộc thảm sát tàn nhẫn này, nhưng ông ấy không trả lời. Người Việt
Sự mất mát của Sơn Mỹ là quá lớn, nhưng hàng ngày, những con người chịu thương, chịu khó vẫn gạt đi đau thương để OK9 đã banh cuộc sống. Những ngả đường làng đẫm máu trong ngày 16/3/1968, giờ được thay vào đó là những con đường bê tông êm ả. Sức sống đang hồi sinh ở vùng đất Sơn Mỹ.
Bà Nguyễn Thị Suy, một trong những gia đình có đến hàng chục người thân bị sát hại trong ngày 16/3 mở lòng: "Người dân Sơn Mỹ có thể tha thứ, nếu những ai biết chuộc lại lỗi lầm, nhưng đó không phải là lời nói suông, mà phải bằng hành động. Ông Calley lên tiếng xin lỗi ư? Điều đó còn phải xem vào hành động của ông ta"