Tiễn bác Lý Biên Cương

Tự nhiên thấy bác Cương về:
"Thôi mình đi nhé, bên kia quả đồi…" (1)

"Vội gì, bác cứ ngồi chơi
Cạn li rượu ấm xong rồi hãy đi…"
Lắc đầu: "Rượu đã nhiều khi
Miệng thì đang đắng, chân thì đang đau..."

Vừa nghe bác nói dứt câu
Nhìn quanh ghế trống… bác đâu mất rồi…
Tỉnh ra thấy lạnh hơi người
Mở vuông cửa sổ mưa rơi ướt đường…

 Sáng ra điện bác Mai Phương (2)
Rằng: "Mơ thế ấy… bác Cương thế nào?"
"Ờ, ờ… chưa thấy làm sao
Có gì cháu (3) sẽ báo vào máy tôi"
Quá trưa, bác gọi: "Minh ơi
Sớm nay, Cương đã đi rồi… lạ chưa…"

Tôi nhìn hiên trắng bụi mưa
Cuộc đời như bóng nắng vừa bay qua
Bác về với cõi trời xa
Với trăng muôn dặm, với hoa ngàn trùng
Văn chương một gánh Vô Cùng
Đổ vào đâu cũng không xong nợ Đời
Tiễn đưa, một chén dưới trời
Một dòng nước trắng, một đồi cây xanh…

(1). Giấc mơ đêm 21/3/2010, 6 giờ sáng hôm sau nhà văn Lý Biên Cương mất. (Hộp tro nhà văn an táng ở Nghĩa trang Sao Đỏ quê nhà).
(2). Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Quảng Ninh
(3). Con gái của nhà văn Lý Biên Cương

Các tin khác