Tại sao lại tiếc khi đã biết trước và gần như là biết chắc mọi thứ như vậy? Tại vì ngay cả khi bị đẩy vào tình cảnh ngặt nghèo nhất, chúng ta vẫn cứ nuôi trong mình một hy vọng mỏng manh? Không, cũng không hẳn như vậy. Sự tiếc nuối nằm ở chỗ, trong một tương quan hơn hẳn đối thủ chúng ta lại đã tự mình đẩy mình vào tình cảnh ngặt nghèo.
Cái sự ngặt nghèo bắt nguồn trực tiếp từ bàn tay vụng về của Tấn Trường ở trận lượt đi, khiến ĐTVN đã vỡ, và đã phải chịu 2 bàn thua điếng người. Nhưng đấy dường như mới chi là bề nổi của vấn đề. Hãy nhìn lại trận lượt đi hôm đó: Nếu ông Calisto không ồ ạt xua quân lên ngay từ đầu với tâm lý "bóp vụn" đối phương thì chúng ta có bị mất sức ở hiệp 2, và từ đó có bị lỗi nhịp ở một loạt vị trí cốt tử hay không? Nếu ông Calisto không mạo hiểm ồ ạt xua quân lên trong tình cảnh ĐT thiếu đi 3 vị trí trụ cột (Việt Cường, Quang Thanh, Tài Em) thì chúng ta liệu có vỡ đau như thế và cuối cùng đã phải sống trong 90 phút lượt về khó khăn như thế hay không?
90 phút lượt về hôm qua, sự thực là những cầu thủ bóng đá của chúng ta đã cố gắng đẩy quả bóng về phía khung thành đối thủ với mong muốn ghi được bàn thắng sớm, và ghi được hơn 2 bàn thắng để giành quyền vào chung kết. Nhưng sau một trận lượt đi tự phá sức mình, hôm qua chúng ta đã chết nước trông thấy ở phương diện thể lực. Trong khi đó thể lực lại là điểm mạnh ghê gớm của cầu thủ
Sự yếu đuối về thể lực cộng thêm trạng thái căng thẳng về tâm lý đã khiến hệ thống tấn công của ĐTVN mắc một loạt sai số, từ trong cách triển khai tấn công, di chuyển không bóng, cho đến những cú sút, những cú dứt điểm cuối cùng. Ở phần còn lại, nhiều cầu thủ Việt Nam dường như cứ động vào đối phương là ngã, là chấn thương, mà điển hình nhất chính là chấn thương nghiêm trọng (được dự đoán ban đầu là gãy tay) của Phan Văn Tài Em.
Trong một thế trận như vậy thì chính
Rõ ràng là trận bán kết lược đi sai sách lược đã phá vỡ của chúng ta tất cả. Nó làm chúng ta vừa mất sức, vừa bị đẩy vào trạng thái nặng nề tâm lý, để rồi cuối cùng không còn là chính mình nữa ở 90 phút lượt về.
Ông Calisto điềm nhiên đối diện với trận thua và không cho rằng nó là một nỗi đau lớn trong cuộc đời huấn luyện của mình như một câu hỏi từ phía OK9 thể thao xanh chín. Ông cũng không trách cứ các học trò vì cho rằng họ đã chiến đấu hết mình, nhưng không vượt qua được khe cửa hẹp của số phận vì hàng tiền đạo kém hơn hẳn so với các đội bóng ở ĐNA hiện nay.
Chúng ta đang là những nhà ĐKVĐ. Chúng ta bước vào giải đấu này với nhiệm vụ phải bảo vệ bằng được ngôi vô địch. Vậy mà chúng ta lại đón nhận thất bại một cách bình thản vậy sao? Thế nhưng, có một điều mà đội tuyển chúng ta luôn nhận được tình cảm của người hâm mộ: Họ đã thi đấu hết mình. Điều đó có lúc còn quan trọng hơn một trận thắng