Xưa Mõ thường rao: “Chiềng làng chiềng chạ… Thượng hạ tây đông”.
Nay thì nhiệm vụ của Mõ được thay bằng báo mạng.
Thôi thì, người mỗi thời mỗi khác, phạt mỗi lúc mỗi kiểu.
Như chị Nguyễn Thế Thanh, Nguyên Phó Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá TP HCM từng nói: “Mức phạt nghe buồn cười quá”.
Cốt yếu vẫn là, phạt để làm gì?
1. Võ mỹ nhân vừa bị phạt, mức phạt là 3,5 triệu đồng. Võ mỹ nhân bị phạt vì mải mê biểu diễn lơ là để lộ vòng 1. Tôi xem vòng 1 của Võ mỹ nhân trên báo mạng thấy cũng… không đẹp lắm, hơi đáng tiếc. Bạn đọc xá cho, không có ý khiếm nhã, chẳng qua là thiên hạ trưng lên thì mình liếc nhìn, có vậy thôi.
Người có trách nhiệm bảo, Võ mỹ nhân bị phạt là vì lộ này kia. Còn chương trình có sự tham gia của Võ mỹ nhân cũng phải bị phạt, là bởi cái tội “Lừa đảo nhà quản lý văn hóa”. Bởi khi xét duyệt, chương trình không có màn để xảy ra vụ lộ vòng 1 này. Thế mà khi trình diễn chính thức, lại có.
Phạt vài triệu hay nhiều hơn cho một sự cố biểu diễn, chắc là không quan trọng để ảnh hưởng đến cá nhân. Đơn giản, không ai vì rơi cọng tóc mà đầu bỗng trọc lóc. Vài triệu đối với nhiều người (như tôi chẳng hạn) thì rất lớn, còn với Võ mỹ nhân chắc cũng không khiến tài chính của Võ mỹ nhân suy giảm. Còn mức phạt với người tổ chức chương trình, nói như bọn trẻ con thì, “Muỗi lắm”.
2. Trước Võ mỹ nhân, rất nhiều người đã bị phạt. Có cô ca sĩ, bị phạt tiền kèm theo lời xin lỗi trông rất… ăn năn.
Có anh ca sĩ, bị phạt tiền kèm theo lời cảnh cáo: “Dư luận sẽ phán xét hành vi”.
Có cô người mẫu, bị phạt tiền thì lên… đóng tiền phạt.
Mỗi người chọn cách phản ứng về chuyện nộp phạt khác nhau. Chung quy xoay quanh chuyện nhà quản lý ra hình thức xử phạt cũng chỉ là nhằm ngăn chặn các hành vi tương tự có thể diễn ra trong tương lai.
Tiếc rằng, nhà quản lý đã không dựng được rào cản cho sự phản cảm tiếp theo bằng hình phạt do chính họ ban hành. Đúng kiểu, phạt thì cứ phạt, sai thì cứ sai.
Cần phải thông cảm rằng, người mẫu như cái móc áo ấy mà, nhà thiết kế bảo sao ra chương trình họ làm vậy thôi, phạt họ làm gì tội nghiệp họ.
Còn nhà thiết kế, họ là những cá nhân luôn mỏi mệt trong việc tìm tòi sự sáng tạo. Mà sự sáng tạo nào, không ít nhiều gây nên nỗi khó chịu của người tiếp cận.
Cuối cùng, có phạt thì nên phạt ai?
Rõ ràng, là phạt đơn vị sản xuất chương trình chứ còn phạt ai nữa. Phạt tiền nếu không ảnh hưởng gì đến họ, thì nên tính mức phạt khác đi. Và kiên quyết phạt một hai chương trình điểm để làm gương.
Tôi kiến nghị nên phạt bằng cách xóa hẳn chương trình “Đêm hội chân dài”, nghe mỗi cái tên là sặc mùi mua-bán. Vậy mà không hiểu sao mấy nhà quản lý văn hóa vẫn cứ duyệt cấp phép chương trình được(?!).
3. Người làm quản lý văn hóa, nhất thiết phải biết cách tránh xa chuyện “phạt vì sức ép của dư luận”. Có được điều này, mới đạt đến đẳng cấp của nhà quản lý.
Nhà quản lý văn hóa không phải là cai tổng, để cứ thấy chuyện xầm xì diễn ra rồi mới sai Mõ bắt loa phạt vạ khắp đầu thôn cuối làng.
Mà quản lý những chuyện ấy khó không? Chắc là không khó đâu. Vì có một ít nghệ sĩ biểu diễn, còn không đề ra biện pháp ngăn chặn hành vi phản cảm được, thì bàn làm gì đến chuyện vĩ mô. Mỗi tháng, ngay tại trung tâm của làng giải trí là Sài Gòn cũng có bao nhiêu show diễn đình đám đâu. Vậy mà nhà quản lý vẫn để vẫn xảy ra tình trạng, lâu lâu dư luận lại cáu tiết.
Không loại trừ những trường hợp, vài cô nàng sẵn da sẵn thịt, “biếu” một ít để đám đông chiêm ngưỡng, từ việc ban bố nhan sắc miễn phí này mà được vinh danh. Với những cá nhân ấy, cần thiết phải có một mức phạt khác.
Chuyện phạt, ai cũng có thể phạt được. Quan trọng nhất vẫn là, phạt làm sao để người ta tâm phục khẩu phục, phạt làm sao để không tái phạm lần sau.
Chứ phạt như dọn chiếu ra đình, thét lính bày mâm… thì phạt để làm gì. Vụn vặt ra.
Nói thật chứ, nếu không có những hình ảnh từ báo mạng, thì không biết các nhà quản lý lấy gì để phạt nghệ sĩ?
Làm quản lý theo kiểu này, không có gì là quá khó khăn. Loại bất tài như tôi, có khi làm còn tốt hơn