1. Hẹn gặp một ngày đầu tuần, Phượng đắn đo: “Hay để lúc nào chị ra sản phẩm mới rồi mình gặp, được không em?”. Thuyết phục tới lui, Phượng đồng ý. Có lẽ, cảm được cái nắng gắt gỏng, đành hanh trái nết của Sài Gòn giữa tháng ngâu mà phải bang mặt chạy giữa trưa, Phượng để lại lời nhắn kèm địa chỉ nhà, thương vô cùng: “Em chịu khó giờ trưa nhé! Vì chị cũng phải tranh thủ…”. Người ta bảo Phượng khéo! Cũng phải. Bởi, chẳng thế thì Phượng đã không trụ được ở Sài Gòn một năm rưỡi nay trước quá nhiều cám dỗ và bão táp. Từ lòng mình mà cũng từ sự tráo trở của lòng người. Lẽ dĩ nhiên, Sài Gòn thênh thang, vẫn còn không ít người tốt và mỗi người đều có thể định hình cho mình một dạng thức để thích ứng. Nhưng, Phượng như con chim sau cú té khỏi cành cây cong, làm sao chẳng dè chừng. Để khi chạm ngõ một yêu thương bình dị mà tận lực, Phượng reo như trẻ nhỏ tận tay khám phá được bí mật thú vị.
Phượng, trước khi gặp mặt, không để lại cho tôi nhiều ấn tượng lắm. Tôi chẳng biết gì về Phượng ngoài vài câu chuyện vụn vặt trong cuộc hôn nhân với một anh chàng được cho là nổi tiếng. Tôi viết được cho là nổi tiếng, vì tôi cho rằng, mỗi người trong chúng ta đều có quan niệm và cách định vị sự nổi tiếng của một cá nhân nào đó bằng cảm thức của riêng mình. Còn sản phẩm âm nhạc ư? Phượng có gì ngoài danh hiệu của Sao Mai cách đây 5 năm. Trong khi có quá nhiều chương trình truyền hình thực tế bung nở như nấm sau mưa. Lớp này chưa qua, lớp khác đã đến như sóng đánh liên tiếp vào bờ. Biết bao tên tuổi, cực lực lao động, nhằm tận dụng sức lan tỏa sau cuộc thi mà vẫn chưa thể định hình được thì huống gì một tài năng đã lặng hút chừng ấy năm. Tôi loáng thoáng nhớ Thu Phượng trong chương trình truyền hình thực tế mới đây của một công ty truyền thông được cho là đình đám. Chỉ là, loáng thoáng thôi vì lý do như tôi đã nói. Và vì trí nhớ của tôi thuộc loại cực kỳ kém cỏi. Vả lại, cuộc thi đó, Phượng cũng không tiến xa lắm. Vài tờ báo hỏi Phượng, có vì vậy mà buồn, mà cảm thấy sốc không? Phượng cười tỉnh rụi. Phượng, đủ thông minh để hiểu và xác định rất rõ sự lãng quên chóng chày, nhất là khi quyết định chọn một ngã rẽ lúc sự nghiệp đang thăng hoa. Phượng bảo, cuộc thi đó cho Phượng nhiều lắm. Nhất là độ phủ trên sóng để nhắc nhớ khán giả về một cô ca sĩ có chất giọng dày, khỏe, mướt rượt. Và là phương tiện hữu hiệu để Phượng giới thiệu hình ảnh bản thân đến khán thính giả Sài Gòn.
Còn nỗi buồn ư? Lẻ loi, tủi hổ ư? Phượng đã mặc nó gặm nhấm, dày vò bản thân suốt một thời gian dài. Có người phụ nữ nào không muốn tìm cho mình một bến đỗ yên bình, hạnh phúc? Có người phụ nữ nào không sẵn sàng chấp nhận quên đi, tạm gác lại đam mê của bản thân để vun vén cho gia đình, cho chồng, cho con? Phượng đã chọn điểm dừng, để tựa nương. Tiếc là, tình yêu luôn đầy bất ngờ, còn hôn nhân tiềm tàng mâu thuẫn. Phượng vào Sài Gòn như trốn chạy. Đi để thoát khỏi bức bối, để bứt ra khỏi cái vũng bùn tâm trạng nặng như chì. Chẳng cần biết, phía trước sẽ như thế nào. Đi như một cứu cánh của tâm hồn. Để được thấy mình, dẫu không vẹn nguyên như thuở xưa, song ít nhất cũng có thể cứu vãn những gì đang vụn vỡ. Phượng mong manh, có thể yếu đuối ở phút giây nào đó. Nhưng rồi Phượng lại đứng lên, quyết liệt.
2.Thời gian đầu mới vô Sài Gòn, Phượng nương nhờ nhà dì. Dì thương Phượng như mẹ, nếu không có dì không biết mẹ con Phượng sẽ ra sao. Mất một thời gian loay hoay sau cú chới với, Phượng gạt nước mắt, đứng dậy. Âm nhạc, với Phượng lúc ấy là cú bám víu thật chặt cho tâm hồn và cả cuộc mưu sinh. Phượng lò dò xin đi hát lót ở phòng trà như một ca sĩ vô danh. Mọi sự khởi đầu, ai đó đã nói đều như nhau. Điều khác nhau là, tâm thế của người khởi đầu. Giá như, chưa từng có một Thu Phượng ở Sao Mai, có lẽ, với Phượng đã dễ dàng hơn rất nhiều. Thế nhưng, sự thật vẫn là sự thật, cũng như làm sao có thể chối bỏ, bạn đã từng yêu thương một ai đó hơn chính cả cuộc sống của mình. Có những đêm rời sân khấu, ngồi sau xe ôm, cầm chút tiền thù lao ít ỏi mà nước mắt Phượng lặng lẽ chảy. Chính cái khát khao tồn tại để lo cho con đã nâng bước và tiếp thêm cho Phượng sức mạnh để đứng vững trong những ngày tháng mơ hồ, rệu rã đó.
Rồi thì người ta biết đến Phượng nhiều hơn, có người nhận ra Thu Phượng của ngày nào. Phượng được hát chính. Thù lao cũng nhỉnh hơn một chút. Chỉ là một chút để có thêm vài hộp sữa, ít trái cây cho con. Phượng kể, có vậy thôi mà Phượng thấy vui vô cùng. Gia tài của người đàn bà, quả thật, chính là những đứa con. Vì con, Phượng sẵn sàng làm tất cả những việc trong khả năng và giới hạn của bản thân. Phượng nhận thêm trang điểm tại nhà, Phượng đi dạy nhạc cho các em nhỏ ở trung tâm của một đồng nghiệp. Cũng vì con, Phượng gắng vượt qua nỗi buồn, chú trọng đến sức khỏe hơn vì “chỉ sợ mình có thế nào thì chẳng ai lo cho con được…”.
Phượng nói về bản thân, về những biến cố ập xuống đời mình bằng thái độ bình thản nhất. Hoặc là Phượng cố gạn giữ nước mắt lại cho riêng mình. Tôi đã cố không khơi lại những nỗi đau của Phượng. Nhưng luẩn quẩn vẫn không tránh được. Vì với Phượng, đó là một cú vấp quá lớn. Yêu thương nhiều, hy vọng nhiều, dồn nén nhiều thì đau nhiều! Có điều chắc chắn, những gì tôi nghe và cảm nhận từ Phượng, khác lượng thông tin nhan nhản mà OK9 thể thao xanh chín vẫn viết về Phượng bấy nay. Duy nhắc đến cô con gái bé nhỏ, mắt Phượng rơm rớm nước: “Có mấy lần, Zon sốt nửa đêm, chị không biết bấu víu vào đâu. Làm đủ cách mà vẫn không hạ được sốt. Cũng có dì và người thân bên cạnh nhưng sao mình thấy lẻ loi quá… Đôi khi, chị giật mình và tự hỏi, là mình đây sao?” – một khoảng lặng rất dài sau đó. Hỏi, có khi nào Phượng cảm thấy hối tiếc về quyết định của mình? Phượng bình thản: “Không em ạ, vì chị đã dành ra những khoảng thời gian, để chờ đợi và để suy nghĩ”.
Và nhắc đến mẹ, Phượng không cầm được nước mắt. Khóc vì thương mẹ mà cũng xót cái số “một phận đàn bà như nhau”. Phượng nói trong nước mắt: “Ngày chị còn nhỏ, bố mẹ nghèo khó lắm, phải chắt chiu, dành dụm để hai anh em chị được tới trường. Anh hai chị học giỏi và ngoan lắm. Nhưng mỗi lần xin bố mẹ cái gì thì anh vẫn phải ráng gấp mấy lần nữa, bố mẹ mới mua cho. Còn chị chỉ mê mỗi mấy cái váy tầng tầng thôi. Mà nó đắt khủng khiếp lắm em. Vậy mà, chị xin là mẹ mua. Mấy lúc thủ thỉ với nhau, mẹ thường hay bảo: “Mẹ chưa bao giờ từ chối con, vì con là con gái! Sau này, lớn lên con sẽ hiểu!”. Bé Zon nhà chị cũng là con gái, cũng thích váy tầng nữa em ạ. Chị cũng cố hết sức để Zon không thiệt thòi với bạn bè…”.
3.Cuộc sống của Phượng bây giờ dần ổn định và đã an yên hơn nhiều cái ngày mới chập chững vô Sài Gòn với cô con gái còn ẵm ngửa và 6 túi quần áo gởi tàu lửa đi trước đó vài ngày. Đầu năm nay, Phượng tách ra ở riêng để tiện cho Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP. Chỗ Phượng ở là căn nhà thuê tại một hẻm lớn ở quận 10, mẹ con của Phượng ở một phòng, còn lại cắt ra cho thuê để trang trải chi phí. Từ ngày lớp nhạc ở trung tâm tan rã, một số học trò quý Phượng theo về đến tận nhà để học. Phượng bảo thương các em lắm, nhiều khi phải chạy show theo Phượng. Phượng hào hứng, Phượng mua được xe máy rồi. Cũ cũ thôi nhưng chạy ngon lành, đỡ phải đi xe ôm. Nhắc chuyện xe ôm, Phượng cười hì hì, bảo bác xe ôm ấy có con gái bằng tuổi Phượng nên quý Phượng lắm. Chở Phượng đi diễn, chở đồ này kia, bác đều lấy giá cả phải chăng và rất yên tâm. Mà có xe vậy thôi chứ Phượng vẫn chẳng dám đi đến tận nhà để trang điểm cho người ta. Phượng chặc lưỡi: “Mình chịu đi xa thì thù lao cũng nhỉnh hơn nhiều. Nhưng mà đường thì chị không rành lắm, với lại đi xa, lỡ có gì mình cũng đâu có lường trước được. Nên thôi, thà kiếm ít lại một chút mà an tâm em ạ”. Quan trọng nhất với Phượng bây giờ là con gái. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP cũng vì con. Hằng ngày được đưa con đi học, đón con về, nghe con ríu ra ríu rít, với Phượng, không gì hạnh phúc bằng.
Chắt chiu từ đủ nghề tay trái tay phải, cuối tháng 8 này, Phượng chuẩn bị trình làng sản phẩm đầu tiên sau 5 năm. Single và MV như nỗi lòng của Phượng – Mình lặng lẽ rời xa. Thật ra, Phượng đã có thể đáp lại thịnh tình yêu mến của người hâm mộ sớm hơn nếu như không tin người quá mức. Thôi thì, coi như mất trắng, thôi thì coi như sau gián đoạn, nghẹn ngào là một bài học về lòng tin đặt không đúng chỗ. Phượng lại đi hát, lại chắt chiu dành dụm. Nhằm tiết kiệm chi phí đến mức tối đa, Phượng một tay làm luôn thiết kế, tìm xưởng in, xưởng nẹp. Địa điểm ra mắt đã có bạn bè hỗ trợ.
Ai một lần dang dở mà chẳng tổn thương ít nhiều? Nhưng, người ta có quyền gạt nó qua một bên để bước tiếp. Ai biết được, tương lai sẽ là Thu Phượng – bà chủ của một công ty truyền thông hoặc đào tạo ca sĩ nào đó? Trong một cuốn sách viết về phụ nữ tôi đọc được, rằng – người phụ nữ, họ biết cách đi qua khủng hoảng hơn cánh Ok986 vip Thiên đường trò chơi gấp nhiều lần