Các thầy cô ơi, tại cái hội nghị gì ấy vừa mới diễn ra, em nghe nói, ông Thứ trưởng Bộ GTVT đã "xui" tất cả những trẻ em Việt Nam hãy cứ òa lên khóc khi bố mẹ chúng không đội mũ bảo hiểm cho chúng. Thầy cô à, em tin là ông Thứ trưởng "xui" như thế với một thành ý rất cao cả, bởi hơn ai hết, ông ấy đã biết và đã rất đau đớn trước tình trạng những đứa trẻ bị tai nạn Ok987 hiện đang mở vì… không đội mũ bảo hiểm. Thế nên trong trường hợp này, bất luận những ai nghi ngờ lời khuyên của ông hẳn đều là những kẻ độc mồm độc miệng. Nhưng theo em, sẽ là không độc mồm độc miệng tẹo nào nếu nghi ngờ tính hiệu quả của lời khuyên ấy.
Thầy cô sống với tụi trẻ suốt một cuộc đời, chắc thầy cô cũng biết rằng thường có 3 trường hợp phổ biến khiến một đứa trẻ òa lên khóc: Một là bị ăn đòn, hai là bị điểm kém, ba là mất đi một vật gì đó rất chi gần gũi, ngọt ngào - chẳng hạn như cái kẹo. Việc không được bố mẹ đội mũ bảo hiểm với một đứa trẻ rõ ràng khác rất xa so với việc bị ăn đòn, hay bị điểm kém.
Thế nên khả năng òa khóc khi không được đội mũ bảo hiểm rõ ràng không rơi vào hai khả năng khóc lóc phổ biến, thông thường của trẻ con. Thế còn khả năng thứ ba: Khóc vì bị mất một vật ngọt ngào, gần gũi với mình? Thầy cô tin em đi, mũ bảo hiểm không phải là cái kẹo, cũng chả phải là một thứ đồ chơi, cho nên nó không bao giờ được coi là một vật gần gũi với tụi trẻ. Vì những lý do như thế, em dám kết luận rằng hy vọng một đứa trẻ òa khóc khi không được đội mũ bảo hiểm là một hy vọng phi thực tế, phi hiệu quả.
Ấy thế nhưng người ta đã hy vọng như thế, và vì thế em bỗng nhiên nảy ra cái ý tưởng: phải làm tất cả để biến những hy vọng phi thực tế, phi hiệu quả thành những hy vọng thực tế và hiệu quả. Làm cách nào bây giờ? Em mạo muội đề xuất hai giải pháp.
Giải pháp thứ nhất: Khi đến lớp, các thầy/cô hãy mang theo những chiếc mũ bảo hiểm được tẩm đường, và hãy cho tụi trẻ mút sạch đường trên mũ. Cùng với nó, các thầy cô hãy nhồi nhét vào đầu tụi trẻ một ý nghĩ rằng: Mọi chiếc mũ bảo hiểm trên đời này đều có đường, giống như mọi viên kẹo đều có vị ngọt. Như thế, em cam đoan chúng lúc nào cũng đòi mũ bảo hiểm, và khi bố mẹ không cho chúng đội mũ bảo hiểm, chắc chắn chúng sẽ khóc.
Giải pháp thứ hai: Ngoài việc dạy kiến thức và dạy kỹ năng sống, từ giờ trở đi các thầy cô hãy dạy những đứa trẻ cả… kỹ năng khóc. Dạy sao để cho chúng có thể khóc mọi nơi, mọi lúc, mọi hoàn cảnh - miễn là cần phải khóc. Nếu các thầy cô luyện cho tụi trẻ cái kỹ năng khóc tuyệt vời ấy, và nói rõ "khi bố mẹ không đội mũ bảo hiểm cho mình, nhất định phải khóc", em đảm bảo rằng chúng quả nhiên sẽ khóc.
Mà tới đây, chắc các thầy/cô giáo đã hiểu tại sao ở đầu thư em cứ nói đi nói lại là thư này em chỉ gửi riêng cho những thầy cô yêu mũ bảo hiểm rồi chứ? Vâng, bởi vì nếu các thầy cô không yêu mũ bảo hiểm thì chắc chắn sẽ không thể dạy những đứa trẻ khóc vì… mũ bảo hiểm như những gì ông Thứ trưởng bộ kia đang hy vọng!
Trịnh Phan Phan
Ngày mũ, tháng khóc, năm con cóc