Nhưng những ông/bà bán xăng đáng yêu của em ơi, trong khi em chưa bao giờ ngừng biết ơn các ông các bà thì mấy ngày hôm nay, chính đồng loại của các ông các bà lại đang chửi bới, thóa mạ các ông, các bà không đổ đâu cho hết. Tại sao họ chửi? Tại vì họ bảo rất nhiều người trong số các ông các bà đang bán xăng giả, khiến cho họ bị mất tiền oan.
Trời đất ơi, con người là thế đấy! Bị mất tiền oan một tí thôi, phải đối diện với cái giả dối một tí thôi là đã kêu gào chửi bới ầm lên. Xét cho cùng, họ trước sau như một chỉ nghĩ cho họ, chứ không một mảy may nghĩ cho em, dù cho hằng ngày họ vẫn cưỡi lên em và phải nhờ em mới có thể đi từ chỗ này tới chỗ kia một cách an vui, tiện ích.
Em nói thế là bởi, nếu họ nghĩ cho em, và hiểu rằng em đang rất hạnh phúc với lượng xăng giả - giống như những giọt máu giả trong cơ thể mình thì chắc chắn họ đã không chửi bới, thóa mạ ầm ầm như thế. Để cho mọi người xác tín, em xin nói lại và nói thật một lần nữa nhé: Em đang rất hạnh phúc với lượng máu giả trong người mình. Nghe tới chỗ này chắc chắn các ông các bà hoặc là vẫn không tin điều em đang nói, hoặc là nếu có tin thì cũng sẽ tin trong sự giật mình kinh ngạc. Bởi dẫu là người, là vật, là cây cối hoa lá hay ôtô, xe máy, tàu bay, tàu ngầm - hẳn không ai ưa thích những thử giả dối mà người ta bồi đắp lên mình.
Nhưng xin các ông các bà hãy nghĩ thế này nhé: Việt Nam bây giờ Ok987 hiện đang mở lộ cộ, không đâu vào đâu. Nay qui hoạch A, mai quy hoạch B, nay để dải phân cách cùng biển báo Ok987 hiện đang mở giữa đường, mai lại di chuyển nó đi chỗ khác… nhưng rốt cuộc thì đường tắc vẫn hoàn tắc. Hàng trăm, hàng ngàn cái xe máy tụi em vẫn cứ nổ máy oành oạch để hoặc là di chuyển nhỏ giọt, hoặc là đứng im một chỗ cả chục phút đồng hồ trong những giờ tan tầm mỗi ngày, mỗi tháng. Cái thời khắc đứng im (hoặc di chuyển nhỏ giọt ấy) lượng xăng của chúng em vẫn bị đốt cháy, mỗi chiếc xe chúng em vẫn phải nhả khói ầm ầm ra môi trường xung quanh.
Trời đất ơi, chúng em phải mất xăng - giống như cơ thể mình mất máu để rốt cuộc chỉ đứng im hoặc chỉ di chuyển nhúc nha nhúc nhích thì quả là lãng phí và vô ích khôn cùng. Là những người có lòng tự trọng, chúng em không chấp nhận sự lãng phí như thế! Là những người có chí khí cống hiến cao cả, chúng em không muốn mình cứ mãi mất máu một cách vô ích như thế!
Vậy nên bây giờ, khi biết các ông/bà đã tiêm vào chúng em một lượng máu giả, đồng nghĩa với việc cái phần máu không nhỏ bị mất đi một cách vô ích trong những giờ tan tầm kia xét cho cùng chỉ là một thứ giả dối thì chúng em thấy sự lãng phí và vô ích nói trên đã được khắc chế rất nhiều. Và vì vậy chúng em hạnh phúc với phần máu giả tiếp nhận mỗi ngày.
Sự thật là thế đấy, các ông/bà bán xăng khả kính của em ạ. Sự thực là ở một xã - hội - giao - thông mà tình trạng ùn tắc xe cộ đã trở thành một căn bệnh kinh niên, kéo dài thì việc chúng em được tiêm vào máu giả thực ra lại hay hơn, và đỡ động chạm vào lòng tự trọng của chúng em hơn so với việc sống bằng máu thật.
Nào, các ông/bà bán xăng ơi, mỗi ngày, mỗi giờ hãy cứ tiêm vào chúng em một lượng máu giả nhiều hơn nữa nhé!
Trịnh Phan Phan
Ngày xăng giả, tháng xăng thật, năm mất tất