Nghe mang mang vị cốt trầu cay
Chẳng lẽ mẹ ta về trước ngõ
Chẳng lẽ cỏ mộ xanh cùng lúa
Rì rầm chuyện vãn với giêng hai.
Có gì xa hơn tiếng thở dài
Chẳng lẽ nàng Bân hờn ngóng rét
Chẳng lẽ bạn ta thời giữ đất
Sập hầm, đói khát, gọi bao năm...
Đêm đêm ai thức với thụ cầm!