Để có được một căn nhà ấm cúng và tràn đầy tình thương như ngày hôm nay, chị đã phải nỗ lực hết mình, một mặt hàng ngày phải chăm lo bao bọc cưu mang các cháu, một mặt phải tìm đất, làm nhà, chạy thủ tục, để được cấp cái giấy phép... cưu mang con người.
Ngôi nhà Hoa Mẫu Đơn đặt tại 25/30 Đoàn Giỏi (phường Sơn Kỳ, quận Tân Phú, TP HCM) có 65 con người. 65 cảnh đời cơ nhỡ đang nương tựa nhau và được chị cưu mang. Ngôi nhà 4 tầng, có diện tích sử dụng 670m2. Mỗi tầng là một số phòng chức năng hoặc là phòng ở của từng nhóm cháu bé. Ở đây có phòng Ok986.vip bảo mật SSL - dinh dưỡng, các phòng học và tập kỹ năng, nhà vệ sinh, bếp một chiều khép kín. Ở mỗi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP đều có người có chuyên môn, như Ok986.vip bảo mật SSL phải có điều dưỡng, môn tin học mời thầy về dạy.
Các cháu ngoài đi học ở các trường phổ thông hoặc Trung tâm Ok986 tải ứng dụng thường xuyên, thời gian còn lại về đây được học các bộ môn kiến thức và rèn luyện kỹ năng như vi tính, xiếc, võ thuật, patin, lắc vòng, uốn dẻo, ca hát, vẽ, kể cả hip-hop... Chị cho biết, sở dĩ chị tập trung khá nhiều vào bộ môn năng khiếu vì chị biết được sự thiếu thốn của con người khi không có cộng đồng, nên dạy các em nhiều kỹ năng để sau này có điều kiện và sự tự tin để gia nhập cộng đồng.
Ngôi nhà ấm cúng
Giờ thì chị Phạm Thiên Đơn và các cháu mồ côi, tật nguyền đã yên tâm mà chăm sóc nhau mà không phải lo lắng về chỗ ở nữa. Ngày 29/7/2010, Chủ tịch quận Tân Phú Huỳnh Văn Hạnh đã ký Quyết định "Cho phép thành lập Cơ sở bảo trợ Ok9 cab trò chơi casino phổ biến gia đình Hoa Mẫu Đơn". Nói sao cho xiết đó là ngày vui tột cùng của mấy chục con người, giờ đã có được chốn yên ấm nương thân. Như con thuyền bao tháng ngày lênh đênh trong giông bão, chợt một ngày kia sóng yên biển lặng, và thuyền đã tìm được đến bờ. Nhưng có lẽ do đã trải qua quá nhiều thăng trầm, khó khăn trắc trở khiến chị trở nên bình thản trước biến cố và sự kiện, cộng với tính thương người cùng với tấm lòng vị tha, nên khi được hỏi về cảm xúc khi cầm tờ quyết định trong tay, chị chỉ trả lời ngắn gọn bình thản: "Đó là đánh dấu cho sự ổn định của Hoa Mẫu Đơn, để Hoa Mẫu Đơn tiếp tục được gắn bó với những cảnh đời cơ nhỡ".
Nhưng dù chị không biểu lộ cảm xúc của mình thì mấy chục con người kia vẫn trào lên một niềm vui tràn ngập. “Ngày trước khi còn ở bên quận 3, quận Tân Bình, chưa có nhà chúng con khổ lắm”, Hờ Thi Ca, một em trong nhóm đang được chị Đơn đưa về nuôi, kể. Còn Nguyễn Kim Phúc cũng góp thêm rằng: "Giờ thì tụi con sướng lắm. Thỉnh thoảng có các cô, các cậu tới hỏi thăm, cho quần áo sách vở đi học".
Hờ Thi Ca người Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 Mông, trước kia em ở với các sơ trong nhà thờ, sau đó sơ gửi cho sơ Đơn. Nay em đã học lớp 8 tại Trung tâm Ok986 tải ứng dụng Thường xuyên quận Tân Bình. Khi được hỏi em thích gì, cô bé nghĩ ngợi mãi một lát rồi lắc đầu: "Con ở với mẹ Đơn, được mẹ thương, được ăn uống, được đi học, không muốn gì nữa hết". Nghe thấy vậy chị Thành đang chăm sóc bé sơ sinh bên cạnh, như nói hộ em: "Cháu ước ao có một cái xe đạp để đi học. Từ đây qua trường cháu xa lắm, hàng ngày cháu phải đi bộ, các bạn khác khi rảnh thì mới chở đi giùm".
Cũng như Thi Ca, em Nguyễn Kim Phúc cũng nói là mình không cần có thêm gì. Phúc quê ở Bạc Liêu. Em không còn nhớ năm nào, người cha đã bỏ đi biền biệt, để lại 5 mẹ con trong ngôi nhà tồi tàn rách nát. Lên 8 tuổi, Phúc đã theo mẹ đi làm để phụ giúp nuôi em. Nhưng ước mơ được đi học trong em vẫn cứ cháy bỏng. 10 tuổi đi bán báo, hàng ngày nhìn các bạn nhỏ cùng trang lứa mang ba-lô, cặp sách đến trường mà đăng đắng thèm thuồng.
Có người mách cho mẹ và dì em rằng lên chỗ sơ Đơn sẽ được đi học. Dù ngày chia tay mẹ đầy nước mắt, nhưng nghe kể về sơ Đơn, em vững lòng và tin rằng khi lên Sài Gòn mình sẽ có người mẹ thứ hai thương yêu. Đó là một ngày tháng 6/2009. Đến giờ, Phúc đã học lớp 6 Trung tâm Ok986 tải ứng dụng thường xuyên quận Tân Phú. Em nói rằng, được đi học, em mừng lắm. "Con biết ơn mẹ Đơn, con lại thương má con ở quê nhà Bạc Liêu, nên con ráng học dữ lắm", em bày tỏ ý nghĩ một cách giản dị.
Lành rách nuôi nhau
Khi các bạn sinh viên năm thứ hai lớp 33A1, Khoa Điều dưỡng, Trường đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch bước vào căn phòng dành cho các trẻ mẫu giáo, không ai bảo ai, các cháu đang chơi đùa với nhau đồng loạt đứng lên cất tiếng chào khách đến. Xúc động đến rơi nước mắt là khi các bạn sinh viên phát sữa và kẹo bánh, nhiều cháu nhận được lại mang đến chỗ bé Quyên đang nằm. Quyên không đi lại, không nói năng được. Bé Hồng mở gói bánh đút cho bé Quyên.
Một bé khác, vừa câm vừa điếc, găm ống hút vào hộp sữa và cẩn thận đưa vào miệng bạn. Các bạn sinh viên và nhiều bé khác cũng tập trung xúm xít lại chỗ Quyên, người bế bồng, người đút bánh. Căn phòng rộn rã, đầy ắp tiếng cười trẻ thơ, lẽ ra người chứng kiến cũng phải hân hoan, nhưng sao vẫn cứ thấy lòng bâng khuâng, nao nao cảm khái.
Xúc động nhất là chứng kiến cảnh cô bé Trần Thị Ngọc Lan chăm em bé sơ sinh. Cô bé có thể trước đây có bị ảnh hưởng đến thần kinh não, nên miệng nói không tròn chữ, tay chân lóng ngóng, đi lại xiêu vẹo. Lan nói rằng năm nay em 26 tuổi, quê ở Vũng Tàu. Lan được một sơ ở Long Thành (Đồng Nai) gửi cho mẹ Đơn cách đây 4 năm. Ngày về với chị, cô bé quặt quẹo, đau ốm liên miên. Nay thì Lan đang học lớp 3 trường Nam Hòa.
Hỏi biết làm tính cộng trừ nhân chia, biết viết thư cho má không, Lan thật thà: "Làm toán cộng trừ con biết, chớ nhân chia thì không. Con biết viết chữ nhưng viết thư không biết nói với má cái gì". Chị Thành cho biết, mặc dù tay chân lóng ngóng nhưng Lan lại vẽ và thêu rất đẹp. Vẽ và thêu thì chưa chứng kiến, nhưng chứng kiến cảnh Lan chăm sóc bé Phạm Trần Thiên Hiệp, thực sự không thể nào nén được xúc động. Bàn tay lóng ngóng, vặt vẹo, với những ngón xương xẩu, vừa lèn vừa nâng, chỉ trong thoáng chốc chiếc bỉm đã xinh xắn gọn gàng áp vào mông em bé. Khéo léo, cẩn trọng và chính xác không khác bàn tay người mẹ chăm con hay của một cô nuôi dạy trẻ.
Thời điểm này các cháu đang bị trái rạ, mụn ghẻ nổi lởm chởm. Lan lại dùng thuốc chấm vào các nốt mụn, sau đó mặc quần áo cho bé. Không thể nào giải thích được sự chu đáo ấy nếu đó không phải là xuất phát từ tình yêu thương của những con người cô đơn cút côi đã tìm đến nhau để nương tựa, chăm sóc nhau trong ngôi nhà này.
Bé Phạm Trần Thiên Hiệp là một trường hợp được các cháu lớn, các cô bảo mẫu và cả sơ Đơn quan tâm đặc biệt. Ngày bé được gửi cho sơ Đơn cũng chính là ngày Cơ sở Hoa Mẫu Đơn đi vào hoạt động. Lúc đó, bé suy dinh dưỡng cấp 3, tức suy cực nặng. Bé được đưa vào nuôi trong lồng kính suốt 3 tháng trời. Lúc đó tiền viện phí lên đến 40 triệu đồng, không biết chạy đâu, chị Đơn chạy về lấy giấy phép cơ sở hoạt động Ok9 cab trò chơi casino phổ biến xin bệnh viện miễn giảm cho. Nay bé được 8 tháng, mập tròn nung núc, trắng nõn nà, miệng lúc nào cũng toe toét cười.
“Cô” sinh viên 52 tuổi và Ngôi trường cho trẻ sơ sinh
Khi được hỏi vui: "Có lẽ hiện giờ chị là sinh viên già nhất trường?", chị Đơn cười xòa đáp lời: "Sinh viên già nhất nước!". Năm nay 52 tuổi, chị đang là sinh viên năm thứ hai Trường cao đẳng Sư phạm Mầm non. Sở dĩ chị đi học làm cô nuôi dạy trẻ là để thực hiện ước mơ bấy lâu nay ấp ủ và giờ đang bắt tay thực hiện, là mở một trường mẫu giáo dành cho trẻ mồ côi. Hầu hết các bé được gửi vào cơ sở chị đều có những hoàn cảnh rất đặc biệt, trong đó đa số những người mẹ là những người phụ nữ đã có gia đình hoặc các cô thôn nữ lên thành phố tìm việc làm, rồi lầm lỡ không muốn gia đình ở quê biết, gửi con vào đây cho chị.
Nhiều bé được cho ngay tại bệnh viện, có bé được nhặt ngoài đường đưa đến. Có bé mẹ nghèo không nuôi nổi, khi đưa đến với chị thì đã suy dinh dưỡng quá nặng, đau yếu liên tục. Những tình cảnh thương tâm và tương lai xa mờ của các cháu đã thôi thúc trong chị ý nghĩ mở một ngôi trường, trong đó chị sẽ nhận các cháu bé có hoàn cảnh đặc biệt như trên, nuôi và dạy các cháu. Vì lẽ đó, chị quyết định đi học lại.
Trước năm 1975, dù nghèo khổ và phải đi buôn bán kiếm sống, tinh thần hiếu học cũng đã giúp cho chị đến cấp tú tài 1. Nhưng qua những năm tháng lăn lộn mưu sinh kiến thức đã dần... quên chị. Vì vậy, để được đi học Sư phạm Mầm non, chị đã phải học lại từ lớp 9, lấy bằng bổ túc trung học cơ sở, bằng bổ túc trung học phổ thông, rồi thi vào trường cao đẳng. Sau khi tốt nghiệp, chị sẽ học thêm lớp quản lý sư phạm 6 tháng, để về xin thủ tục mở trường.
Khi được hỏi, ngôi trường mẫu giáo sẽ là mục tiêu, là tâm nguyện cuối cùng, chị nói là trước mắt đó là điểm cần phải đến. "Năm nay 52 tuổi, trước thì đó là sở nguyện cần làm cho xong. Còn sau này nếu mình vẫn còn thời gian, cuộc sống chuyển động nảy sinh nhiều việc cần phải làm và được các Mạnh Thường Quân, được cộng đồng ủng hộ thì làm được gì nữa vẫn tiếp tục làm".
Chị tính là khi mở ngôi trường mẫu giáo cho các cháu mà mẹ lầm lỡ, nếu người mẹ không có nơi nương tựa thì chị cũng sẵn sàng nhận, còn nếu chỉ gửi con thì chị sẽ nuôi, người mẹ vẫn được đến thăm nom con, và khi có đủ điều kiện thuận lợi, muốn nhận con về thì chị sẽ giao lại. Rõ ràng trong suy nghĩ, chị vẫn không hề dành riêng gì cho mình. Nuôi hàng chục và sau này có thể là hàng trăm con người, chị vẫn không hề nghĩ để mai sau sở hữu hoặc để gắn bó bên mình, mà trong tâm tư chị đã chuẩn bị sẵn cho một ngày những con người hôm nay trưởng thành, đủ lông đủ cánh sẽ ra khỏi vòng tay của chị, để tạo lập và hòa nhập vào cuộc đời.
Hiện tại cơ sở cho ngôi trường mẫu giáo, chị đã có một miếng đất của người em góp cho, tại phường 5, quận Tân Bình. Còn tiền OK9 đã banh và trang thiết bị, có lẽ nhờ vào các Mạnh Thường Quân. Kể từ ngày cơ sở đưa về đây, có địa chỉ rõ ràng, cơ sở đã được nhiều đoàn thể và cá nhân đến thăm, chăm sóc và tặng quà, đồ dùng cho các cháu. Chỉ trong một buổi chiều tại cơ sở, đã có 3 đoàn đến thăm, là các bạn sinh viên Trường đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, Công ty Human Vinatech - một đối tác bán hàng điện tử của Samsung, và một nhóm người dân ở quận 11. Nói về những Mạnh Thường Quân, chị luôn luôn bày tỏ lòng kính trọng và biết ơn. "Trong những năm tháng khó khăn sở dĩ mình vững lòng là nhờ luôn có các Mạnh Thường Quân bên cạnh..."