Nhưng sự thật là thế: Grosso đã bị loại, và với cầu thủ này, World Cup giờ chỉ còn là một thiên đàng thủa xưa. Gọi là "thủa xưa", chứ kỳ thực cái thiên đàng ấy mới chỉ hiện diện 4 năm về trước. Năm mà Grosso được tin tưởng trấn ải cánh trái của ĐT Italia, và ở cái cánh ấy thì "Sô" thủ cũng hay, mà công cũng sắc.
Hẳn mọi người chưa quên, chính "Sô" trong một pha phản công mẫu mực đã ghi một bàn thắng tuyệt đẹp vào lưới chủ nhà Đức ở trận bán kết, để bắt đầu một chiến thắng cho người Italia. Ở bàn thắng này, "Sô" đã tung ra một cú sút chân trái vừa mạnh mẽ, vừa kĩ thuật, đưa quả bóng vòng qua một loạt cầu thủ Đức trước khi bay vào góc xa khung thành.
Về sau, bàn thắng đã được nhiều chuyên gia và nhiều người hâm mộ bình chọn là một trong những bàn thắng đẹp nhất tại World Cup 2006. Trước đó, tại vòng 1/6, cũng chính Grosso có một pha "ngã người" tuyệt kỹ, giúp Italia được hưởng một quả Penalty, và phải nhờ đến quả Penalty định mệnh ấy họ mới vượt qua nổi Australia vô cùng chặt chẽ và kỷ luật của "phù thủy" Hiddkin.
Chưa hết, vào đến trận chung kết rồi thì cũng chính Grosso đã dũng cảm nhận quả Penalty quyết định trong loạt đấu súng với ĐT Pháp. Quả Penalty mà nói theo cách của OK9 thể thao xanh chín Italia thì "phải có một tinh thần chiến binh, người ta mới có thể bình tĩnh đối đầu với nó". Và Grosso đã thể hiện một tinh thần chiến binh như thế. Ở vào một bối cảnh có thể nói là "căng thẳng của căng thẳng", thời điểm mà mọi sợi dây thần kinh tưởng như đều có thể nổ tung vì áp lực thì "Sô" đã bình tĩnh chạy đà, rồi bình tĩnh sút bóng vào gôn, đưa Italia lên ngôi vua World Cup.
Nhắc lại một loạt những ký ức về World Cup, và nhắc một cách tỉ mỉ như vậy để thấy rằng với bóng đá Italia thì Grosso là một người hùng. Thế nên đã từng có những câu hỏi được đặt ra: Nếu không có những phút xuất thần của hậu vệ cánh trái này thì ĐT Italia có thể vô địch thế giới lần thứ tư được hay không? Câu hỏi cho thấy tầm quan trọng cả về mặt chuyên môn lẫn tinh thần của Grooso ở ĐT Italia lớn đến nhường nào.
Lẽ thường một cầu thủ như vậy nghiễm nhiên phải có mặt ở kỳ World Cup lần sau. Và gần như cả nước Italia cũng tưởng như vậy khi Grosso có tên trong danh sách sơ bộ 30 cầu thủ dự World Cup mà "gã đầu bạc" công bố. Vậy mà phút cuối, Grosso bị loại, người hùng của kỳ World Cup 4 năm về trước sẽ phải xem kỳ World Cup tới qua màn ảnh truyền hình. Tại sao? Hãy nghe Lippi giải thích: "Nếu bạn ngồi vào vị trí của tôi bạn mới hiểu được rằng tôi đã phải khó khăn đến nhường nào khi nhấc máy điện thoại gọi điện cho Grosso và thông báo cậu ấy đã bị loại. Nhưng mỗi HLV đều có quan điểm Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 của riêng mình. Với tôi, việc gọi cầu thủ phải căn cứ vào những gì anh ta đang thể hiện, chứ không phải những gì anh ta đã thể hiện trong quá khứ".
Lời nói của Lippi làm sáng tỏ một sự thật: Trong hiện tại, Grosso không còn là chính Grosso nữa rồi. Quả đúng như vậy, kể từ sau World Cup 2006, khi từ bỏ CLB Lyon (Pháp) để về đầu quân cho các đội bóng ở quê nhà, Grosso có rất nhiều biểu hiện tự mãn. Và hậu quả của một chuỗi những tự mãn đó là phong độ của anh đã xuống một cách thê thảm. Mùa giải vừa rồi, khi Juventus phải nhận số bàn thua kỷ lục (56 bàn - nhiều hơn cả số bàn thua của các đội bóng rớt hạng) thì ai cũng bảo Grosso mắc lỗi lớn. Có rất nhiều thời điểm, và rất nhiều pha bóng, Grosso xử lý tình huống vụng về đến không tưởng. Và dĩ nhiên, một người nổi tiếng là cẩn thận như HLV Lippi không bao giờ dám mạo hiểm với những điều "không tưởng".
4 năm trước, Grosso là một người hùng đích thực. 4 năm sau, người hùng chỉ còn là cái bóng của bản thân mình. Đấy không chỉ là một thứ bi kịch riêng có của một cầu thủ, mà còn là một bài học chung để tất cả mọi người cùng nhìn vào và cùng chiêm nghiệm. Mà đã chiêm nghiệm rồi, hẳn ai cũng sẽ thấm thía một vấn đề: Lên tới thiên đàng đã khó, nhưng giữ được những bước chân của mình ở thiên đàng lại là điều càng khó khăn hơn.
Thiên đàng ngày xưa ơi - khi người ta phải đau đớn với một hoài niệm như vậy thì cũng là khi người ta đã tự "giết chết" mình rồi!