Ông vừa mua được cái điện thoại di động mới, muốn được trò chuyện với con gái. Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa nhà văn Kim Lân và cô con gái yêu. Chị Hiền còn nhớ, cuộc nói chuyện đó như một linh tính. Ông dặn dò chị rất cẩn thận, từ việc hương hỏa của gia đình, đến việc chăm sóc bảo ban các em. Và cả việc khi ông mất sẽ làm đám tang như thế nào.
"Thầy là nhà văn của làng quê, nhà văn của những người nghèo, cả đời thầy sống trong một căn nhà nhỏ bé. Chương muốn đưa thầy lên phủ cũng tốt thôi nhưng chết rồi mà thầy còn nghênh ngang lên đó làm gì. Thầy muốn con đưa thầy về quê". Thế mà đến sáng hôm sau, ông đi thật. Chị Hiền vội ra sân bay nhưng không kịp gặp mặt thầy lần cuối. Nhà văn Kim Lân là một nhà văn thuần quê, cái hồn quê thấm vào máu ông từ trong nếp sống hằng ngày, trong từng ý nghĩ, và trong cả cái cách ông nuôi dạy chị lớn lên.
Nên, theo di nguyện của thầy, chị và gia đình đã đưa ông về nằm cạnh bà. Và xây mộ thành một ngôi nhà 3 gian dung dị để thầy Kim Lân nơi suối vàng vẫn cảm thấy như mình được sống giữa làng quê, và chị tin ông sẽ vui khi ở đó. Trong chuyến ra Hà Nội lần này, chị sẽ dành một ngày bên mộ thầy Kim Lân, để chuẩn bị những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP cần thiết cho ngày giỗ đoạn tang.
Cái may mắn cuối đời của nhà văn Kim Lân, là ông không phải chịu cảnh cô đơn lẻ bóng như một số nhà văn khác. Bà Kim Lân đã rời bỏ ông đi cách đây 9 năm, nhưng ông được bù đắp bằng sự nhiệt tâm và thành đạt của những đứa con. Ông có đến 7 người con, và các con ông đều lớn lên trong sự yêu thương, dạy dỗ cẩn thận của nhà văn Kim Lân.
Trong số 7 người con thì chị Hiền có lẽ là cô con gái được ông yêu thương và gửi gắm nhiều hơn cả. Bởi hình như ở chị hội tụ đủ những nét tinh hoa về hội họa mà sinh thời nhà văn Kim Lân từng say mê nhưng là một lãnh địa mà ông chưa từng chạm tới. Thế nên trong số 7 người con của Kim Lân có đến 5 đứa là họa sĩ. Ai đó đã từng bảo, cái máu họa sĩ thấm vào người Kim Lân đến đời con ông mới phát tiết, nhưng có lẽ ở Nguyễn Thị Hiền, người ta thấy rõ điều đó hơn cả.
Nhà văn Kim Lân cùng con gái, họa sĩ Nguyễn Thị Hiền.
Ông yêu quý chị bởi chị là đứa con đầu lòng, đứa con mà kể cả khi được sinh ra đã là một câu chuyện đáng nhớ. Lần đó bà Kim Lân đã đến tháng sinh con mà mãi vẫn không thấy động tĩnh gì. Kim Lân và nhà văn Nguyên Hồng kèm bà vợ bụng chửa vượt mặt đi qua làng chợ Dầu, Đình Bảng đến nhà thương mấy lần mà vợ vẫn không chịu đẻ. Kim Lân thấy xấu hổ.
Người làng thì buồn cười bởi hình ảnh hai gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi đi kèm một bà bầu khiến Kim Lân mặt đỏ tía tai. Người dân bèn mách nước cho cụ "phải trèo qua nóc nhà, lội qua ao vợ mới đẻ được" và cụ Kim Lân đã phải làm vậy mới sinh hạ được cô con gái yêu. Nên có lẽ ông dành cho chị một tình cảm đặc biệt.
Chị Hiền bảo, đó không chỉ là tình cảm cha con, mà là sự đồng điệu giữa hai tâm hồn nghệ sĩ. Thế nên dường như không có khoảng cách về thế hệ giữa chị và thầy Kim Lân. Trong những năm tháng cuối đời, mà không ngay từ khi chị được sinh ra, ông đã là người bạn tâm giao của chị.
Năm 38 tuổi, họa sĩ Nguyễn Thị Hiền theo chồng vào Nam lập nghiệp, và rồi từ đó, cuộc đời chị là những chuyến đi về giữa Bắc và Nam. Vừa mới năm ngoái, chị đã mua cho mình một căn nhà nhỏ ở Hà Nội, bởi sau khi Kim Lân mất, căn nhà kỷ niệm ở số 6 Hạ Hồi không có ai trông nom nên đã bán đi.
Chị đã từng nghĩ sẽ làm một khu lưu niệm cho thầy, nhưng cuối cùng đã không giữ lại được căn nhà đó, nơi tuổi thơ chị lớn lên, được lẽo đẽo theo thầỵ Kim Lân đến thăm các bậc thầy trong làng hội họa Việt Nam như Bùi Xuân Phái, Tô Ngọc Vân, Dương Bích Liên, Văn Cao...
Sinh thời nhà văn Kim Lân rất mê vẽ, nhưng ông không để lại một bức tranh nào cho hậu thế. Ông dồn tình yêu với hội họa vào cô con gái cưng, cũng là một người bạn tri kỷ của nhà văn. Chị Hiền kể, hồi còn nhỏ, khi cả nhà sống ở đồi Ấp Cầu Đen, Hội Liên hiệp Văn học Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 ở Nhã Nam, Yên Thế, một vùng đất của nhiều kỷ niệm vì chị được lớn lên trong không khí của văn nghệ sĩ, những bác Ngô Tất Tố, Nam Cao, Nguyên Hồng đều sống ở đó...
Khi giải phóng Thủ đô, nhà văn Kim Lân đưa con gái về Hà Nội, chị nhớ quả đồi đó quá, và trong nỗi nhớ miên man đó, chị cầm bút vẽ. Thế mà rồi, bức tranh đầu tiên của chị đã được giải thưởng quốc tế ở Hunggari. Phát hiện ra tài năng của con gái, Kim Lân hằng ngày đi mua giấy bút, đồ vẽ cho con, rồi cả Thành Chương nữa.
Ông có một tình yêu con đặc biệt. Nên chị Hiền bảo, tình yêu đó nuôi dưỡng cho bọn chị trưởng thành nhưng cũng rất ngh iêm khắc và có không ít những phiền toái. Cả kỳ nghỉ hè, ông chỉ cho hai chị em nghỉ đúng 3 ngày, thời gian còn lại dành cho sách và vẽ. Đến kỳ trả bài, tranh của Hiền và Thành Chương được xếp đầy cả một góc phòng, bằng tranh của tất cả các bạn cộng lại.
Khi chị Hiền ngồi vẽ, ông thường chắp tay đi đi lại lại phía sau, thậm chí có lúc còn có ý kiến can thiệp "thô bạo" vào tranh của chị. Những rèn luyện khắt khe và niềm đam mê hội họa của ông đã dẫn dụ chị vào con đường hội họa. Nhưng điều chị học được ở bố mình không chỉ là tình yêu với hội họa, mà còn là bản lĩnh và cá tính của người sáng tạo.
Đến bây giờ chị vẫn còn nhớ, khi chị vào học Trường Mỹ thuật, thầy chỉ nói một câu mà chính câu nói đó đã ám ảnh chị suốt cả quãng đời sáng tạo miệt mài của mình: "Khi con đi học, là học sinh, con phải là một học sinh giỏi về hình họa, kỹ thuật. Nhưng khi sáng tạo, con phải là chính mình". Những tư tưởng về Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của thầy Kim Lân đã thấm vào chị từ những ngày sơ khai đó. Nên đến bây giờ, sau hơn 40 năm cầm cọ, chị vẫn thấy những điều thầy mình nói là đúng, dám trả lời "không" với rất nhiều thứ để được là chính mình. Hơn ai hết chị hiểu thầy.
Cũng vì muốn được là chính mình, nên nhiều người thắc mắc tại sao nhà văn Kim Lân viết ít thế. Nhưng chị bảo, đó là nỗi đau của ông, nỗi đau ấy ông không chia sẻ với ai. Kể cả những năm tháng cuối đời, nó chỉ làm cho ông u uất hơn. Ông Kim Lân chia sẻ với con gái rất nhiều câu chuyện hay, và có thể khi ông viết ra sẽ lại có một "Vợ nhặt" khác, nhưng ông đã không bao giờ viết, những trang bản thảo mãi mãi chỉ nằm trong ý tưởng đã theo ông về nơi thiên cổ. Nên chị Hiền đến bây giờ vẫn tiếc, sao hồi đó, chị đã không nghĩ đến việc ghi chép lại.
Để được là mình nên nhà văn Kim Lân đã không bao giờ viết để kiếm sống. Ông đi đóng phim, ông tham gia hát tuồng chèo, và vui với những thú vui tao nhã của người xưa như chăm sóc cây cảnh, nuôi chim… Nhưng chị hiểu được nỗi đau của ông đằng sau cái vẻ nhàn tản, bình an tự tại kia, là một nỗi ưu thời mẫn thế đến xót lòng.
Có thể nói, họa sĩ Nguyễn Thị Hiền chịu ảnh hưởng bởi những quan niệm Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của Kim Lân rất rõ nét. Trải qua bao biến cố trong cuộc đời, bao bầm dập, thậm chí nếm trải cả những cay đắng trong quãng đời hoạt động Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của mình, thì người luôn bên cạnh chị, mang đến cho chị niềm tin, không ai khác ngoài cụ Kim Lân. Nên chị bảo, chị đã phải trả giá nhiều cho điều đó nhưng chị vẫn luôn vững vàng được là do thầy, chị vẫn thấy những điều thầy Kim Lân dạy như một xác tín. Sau này khi lớn lên, trải nghiệm qua nhiều cung bậc của cuộc sống và Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 ngoài việc tìm ra chính mình, chị còn hiểu một điều, phải biết tự phủ nhận mình.
Cuộc đời nghệ sĩ như một dòng chảy không ngừng lại, không ai được tọa hưởng trên những thành công của chính mình. Bởi khi người nghệ sĩ xây cho mình một tháp ngà rồi tọa hưởng trong đó, thì coi như sự sáng tạo của anh ta cũng chấm dứt. Khi chị làm triển lãm cá nhân đầu tiên trong Sài Gòn, thầy Kim Lân đã nói: "Con làm triển lãm này phải gánh trên vai mình nhiều gánh nặng, của một Nguyễn Thị Hiền đã từng được coi là thần đồng hội họa. Nhưng con không thể vẽ như con của ngày xưa, mà con lại luôn phải là chính mình. Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 được là chính mình mới là thứ Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 chân thực nhất". Và chị đã làm, con đường chị đã đi đến thành công hôm nay luôn có bóng hình của thầy Kim Lân.
Có thể nói, họa sĩ Nguyễn Thị Hiền tiếp nối được truyền thống văn hóa của người thầy đáng kính, để làm nên những thành công của Nguyễn Thị Hiền hôm nay trong làng hội họa Việt Nam. Đã có rất nhiều đứt quãng trong sự tiếp biến văn hóa trong mối quan hệ cha và con của những người nổi tiếng, nhiều người sống dưới cái bóng vĩ đại của cha mình và không bao giờ cất mình lên được.
Sự tiếp biến đó cho thấy một sự đứt gãy về những giá trị văn hóa truyền thống trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến hiện đại. Nhưng ở Nguyễn Thị Hiền, dường như chị đã nối liền gạch nối giữa cha và con… bằng tâm huyết và tài năng của chính mình, và bằng chính sự hun đúc nuôi dưỡng trong mạch chảy văn hóa của gia đình